🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Bảy giờ mười hai. Ngân đặt tách trà lên mặt bàn gỗ, nghe tiếng sứ chạm nhẹ vào gỗ như một dấu chấm câu nhỏ. Ngoài cửa sổ, phố chưa thực sự thức dậy — hay đúng hơn, phố đã thức dậy nhưng còn đang mặc đồ, còn đang chải đầu. Những người đi bộ vẫn giữ nguyên vẻ mặt của giấc ngủ chưa tan hết, ánh mắt nhìn thẳng vào một điểm vô định trước mặt, chân bước theo thói quen chứ không phải theo ý chí.

Ngân biết cảm giác đó.

Cô kéo chăn lên cao hơn, che qua đầu gối, dù buổi sáng tháng Năm này không lạnh. Chỉ là cô quen rồi — cái chăn mỏng là ranh giới giữa cô và thế giới còn lại, một thứ biên giới mang tính nghi lễ hơn là thực tế.

Bảy giờ mười ba.

Cô bắt đầu chú ý đến cái cảm giác chờ đợi mà không gọi được là chờ đợi. Gần đây cô hay có cảm giác này — một thứ gì đó không hẳn là mong mỏi, không hẳn là lo âu, mà nằm đâu đó giữa hai trạng thái đó như một màu sắc không có tên. Bác sĩ Hương từng hỏi cô có cảm giác mong chờ gì trong ngày không. Cô trả lời không. Đó là câu trả lời thật nhất lúc ấy.

Nhưng bây giờ, ngồi đây, nhìn ra phố —

Bảy giờ mười lăm.

Anh ta xuất hiện từ góc phố bên trái, đúng như mỗi sáng. Ba lô xanh dương cũ bạc trên lưng, dây đeo bên phải trùng xuống một chút như thể anh không buồn chỉnh lại hoặc không nhận ra. Bước chân vội nhưng không chạy — cái vội của người biết mình trễ nhưng cũng biết chạy cũng không kịp nữa, nên thôi. Ngân đặt tên cho anh từ tuần trước: Minh Chạy Trễ. Không biết vì sao lại là Minh. Có lẽ vì khuôn mặt anh trông như một người tên Minh — một cái tên phổ thông đến mức gần như vô hình, loại tên mà ai cũng có thể có.

Hôm nay Minh Chạy Trễ dừng lại.

Ngân nhích người về phía trước, không nhận ra mình đang làm vậy cho đến khi trán gần chạm kính. Anh ta đứng trước xe cà phê góc phố — cái xe đẩy sơn đỏ mà bà chủ tầm năm mươi tuổi luôn đến trước sáu giờ, luôn mặc tạp dề kẻ ca rô xanh trắng, luôn để một cành hoa cúc nhỏ cắm trong cái ly nhựa bên cạnh bình đựng đường. Ngân quan sát bà chủ đó mỗi sáng cũng đã lâu. Bà không bao giờ gọi tên khách hàng, nhưng nhớ đồ của họ.

Anh ta đưa tay ra nhận ly cà phê. Không nói gì, hay nếu có nói thì Ngân không nghe được qua lớp kính. Anh gật đầu. Bà chủ gật đầu lại. Một giao dịch hoàn chỉnh trong vòng mười lăm giây.

Rồi anh đi tiếp, ly cà phê cầm trên tay, ba lô xanh vẫn trùng dây đeo bên phải.

Ngân ngồi lại, lưng chạm vào lưng ghế.

Có gì đó trong cảnh đó làm cô đứng yên rất lâu mà không nghĩ được rõ là gì. Không phải cái anh ta trông đẹp, hay buồn, hay thú vị đặc biệt. Chỉ là cái cách anh đưa tay nhận ly cà phê — tự nhiên đến mức không cần suy nghĩ. Bàn tay biết vị trí của ly trước khi mắt kịp tập trung. Cơ thể đã nhớ.

Ngân nhìn xuống hai bàn tay mình.

Trước đây — trước khi mọi thứ trở nên nặng đến mức không thể gọi tên — cô cũng từng có những thứ như vậy. Những động tác mà cơ thể tự làm, không cần cô phải điều khiển hay chuẩn bị tinh thần. Bước vào quán cà phê quen, gọi cái tên đồ uống mà không cần liếc bảng, ngồi xuống bàn trống đầu tiên mà không đứng chần chừ ở cửa. Những việc nhỏ tới mức không bao giờ được tính là "việc".

Bây giờ thì khác.

Bây giờ, nếu cô muốn ra ngoài — giả sử cô muốn, giả sử cô đủ sức muốn — cô phải chuẩn bị từ tối hôm trước. Phải xác định đi đâu, đường nào, đông không, ngồi trong hay ngoài, gọi gì, thanh toán thế nào. Phải diễn tập trong đầu cái cảnh bước vào quán cho đến khi nó trở nên quen thuộc đủ để sáng hôm sau cô có thể thực hiện mà không hoảng. Và ngay cả như vậy, đôi khi cô đứng trước cửa quán năm phút rồi quay về.

Không phải vì quán đông. Không phải vì cô sợ ai đó trong đó.

Chỉ là cô không còn biết cách tự nhiên nữa.

Mẹ cô không hiểu điều này. Mẹ nghĩ trầm cảm là buồn. Là nằm khóc. Là không muốn ăn. Những thứ nhìn thấy được. Mẹ không hiểu — hay có lẽ không thể hiểu, Ngân không trách — rằng cái mệt mỏi nhất không phải là nước mắt, mà là cái khoảng cách giữa "muốn làm" và "làm được". Khoảng cách đó, với người khác, có thể bằng một bước chân. Với Ngân, đôi khi nó rộng như cả một căn phòng.

Cô nhìn sang xe cà phê đỏ bên dưới.

Bà chủ đang rót nước vào bình lọc, tay thoăn thoắt. Một người khách mới đứng đợi, đàn ông tầm bốn mươi, cà vạt kẹp lệch. Bà chủ nhìn anh ta một cái rồi với tay vào ngăn tủ nhỏ, lấy ra một gói đường, đặt lên khay — chưa được hỏi. Nhớ. Bà nhớ.

Ngân tự hỏi mình đã từng là người mà ai đó nhớ đồ như vậy chưa.

Có lẽ có. Ở cái quán sách cà phê gần trường đại học, hồi cô còn học năm ba. Chị Thu — tóc ngắn, hay đeo khuyên hình cá — từng để sẵn ly trà đào mỗi khi thấy Ngân bước vào. Không cần gọi. Ngân không nhớ chị Thu biết tên cô không, nhưng chị nhớ trà đào không đá không đường. Hồi đó Ngân nghĩ đó là chuyện thường.

Bây giờ nghĩ lại, đó không phải chuyện thường chút nào.

Nắng bắt đầu nghiêng qua cửa sổ, vẽ một ô vuông vàng lên sàn nhà, dịch chuyển chậm như kim đồng hồ. Ngân dõi theo ô vuông đó. Đây là thứ cô thích nhất trong những buổi sáng ngồi đây — cái cách ánh sáng di chuyển mà không ai để ý, cái thứ thay đổi liên tục mà trông lại tĩnh đến mức gần như vô hình. Có lẽ bởi vì cô cũng vậy. Cô đang di chuyển — bác sĩ Hương bảo vậy, mẹ cô muốn tin vậy, và có những buổi sáng như buổi sáng này, cô cũng gần tin — nhưng từ bên ngoài, nhìn vào, cô chỉ là cô gái ngồi trong cửa sổ mỗi ngày, không đi đâu cả.

Ly trà cô pha từ sáng sớm bây giờ nguội rồi.

Cô cầm lên uống một ngụm. Lạnh. Vẫn ngon theo cách lạnh lẽo buồn cười.

Minh Chạy Trễ chắc đã đến chỗ làm rồi. Chắc đang đặt ly cà phê xuống bàn, mở máy tính, bắt đầu một ngày mà anh sẽ không nhớ chi tiết vào lúc tối. Cái ngày bình thường, loại ngày mà người ta gọi là "không có gì đặc biệt" theo nghĩa tốt — nghĩa là mọi thứ chạy đúng như dự kiến, cơ thể làm những gì được yêu cầu, không có gì phải vượt qua hay chuẩn bị tinh thần.

Ngân muốn có một ngày như vậy.

Không phải một ngày hạnh phúc. Không phải một ngày ý nghĩa. Chỉ một ngày bình thường — loại ngày mà cô bước ra khỏi cửa mà không cần đứng trước gương hai mươi phút tự thuyết phục. Loại ngày mà cô gọi một ly cà phê và không phải lo lắng về việc mình có đang làm đúng không, có đang trông kỳ không, có đang chiếm bàn quá lâu không. Loại ngày mà cơ thể cô biết mình đang làm gì, và cô không phải đứng sau cơ thể mình mà giật dây từng hành động.

Bác sĩ Hương gọi đó là mục tiêu trung hạn. Không phải "hạnh phúc" — đó là mục tiêu dài hạn, trừu tượng, quá xa. Mục tiêu trung hạn là: ra khỏi nhà ba lần một tuần. Đứng được trong hàng siêu thị. Gọi điện cho bạn bè mà không cần soạn thảo kịch bản trước.

Ngân cắm đầu vào danh sách đó mỗi khi thấy nó quá nhỏ, quá tầm thường để là "mục tiêu". Rồi cô nhìn ra cửa sổ, nhìn Minh Chạy Trễ với ly cà phê bàn tay anh nhận không cần nghĩ, và cô hiểu.

Không phải nhỏ. Không phải tầm thường.

Chỉ là bình thường. Và bình thường, với cô lúc này, là đích đến.

Ô vuông nắng trên sàn dịch thêm một chút, chạm vào chân cái ghế gỗ. Ngân nhìn xuống, thấy nắng vàng bao lấy chân ghế như một cái khung tranh tự chế. Cô nghĩ đến bức ảnh cô từng chụp hồi năm ngoái — một cái ghế bên cửa sổ quán cà phê nào đó, ánh sáng xiên qua mành, bụi lơ lửng trong không khí. Cô nhớ mình đã nghĩ: đẹp thật. Rồi gọi thêm một ly nữa và ngồi đọc sách thêm một tiếng.

Cô muốn làm lại điều đó. Không phải hôm nay. Nhưng muốn.

Và muốn — bác sĩ Hương từng nói — cũng đã là một thứ.

Ngân đặt tay lên thành cửa sổ, cảm nhận cái lạnh của kính lan vào lòng bàn tay. Bên dưới, phố đã đông hơn rồi. Người ta đi, người ta đến, người ta dừng lại mua cà phê và gật đầu cảm ơn mà không biết rằng từ tầng ba, có một cô gái đang ngồi nhìn và học lại cách làm thế nào để không phải nghĩ đến một việc bình thường như vậy —

Học lại cách chỉ đơn giản là làm.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →