Điện thoại rung đúng tám giờ, đúng như mọi thứ Tư.
Ngân biết trước. Không cần nhìn màn hình, cô cũng biết. Cái rung động đầu tiên còn chưa tắt thì ngón tay đã chạm vào máy, như một phản xạ được khắc vào cơ thể qua nhiều năm. Mười một năm — tính từ buổi chiều đầu năm lớp chín Linh ngồi xuống cạnh Ngân trong giờ Sử, nhét cho cô một cái kẹo cao su rồi thì thầm "tao không hiểu gì hết, mày giải thích không?" Mười một năm của những cuộc gọi thứ Tư, trừ ba tháng Linh đi thực tập ở Đà Nẵng và mạng không ổn định.
"Ngân ơi."
Giọng Linh vang lên trước cả khi Ngân kịp nói gì. Giọng đó — Ngân không biết mô tả thế nào — nó không phải là giọng vui theo nghĩa ồn ào. Nó là kiểu vui của người vừa trải qua một ngày đầy ắp chuyện và đang muốn kể lại cho ai đó nghe. Muốn được nghe. Muốn có người ở đầu dây bên kia gật đầu và biết rằng những chuyện đó là thật, là xảy ra, là quan trọng.
Ngân đứng dậy, cầm điện thoại ra ghế bên cửa sổ.
Đó là chỗ ngồi của cô mỗi sáng. Cái ghế gỗ nhỏ mà mẹ mua từ chợ đồ cũ hồi cô chuyển về đây, vải bọc đệm màu xanh rêu đã bạc một góc. Cửa sổ nhìn ra con phố có hàng cây điệp vàng — hôm nay trời nhiều mây, ánh sáng loại mờ nhạt không đổ bóng, thành phố trông như một bức tranh ai đó vẽ bằng màu nước và chưa kịp phơi khô.
"Ngân ơi, tao kể mày nghe chuyện con Hương nhé."
"Ừ," Ngân nói.
Và Linh kể.
Con Hương là đồng nghiệp của Linh ở phòng marketing, người mà tuần trước đã in nhầm tài liệu họp thành hai trăm tờ thay vì hai mươi, rồi thay vì nhận lỗi lại đi giải thích với sếp rằng máy in "tự chạy". Linh kể chuyện đó bằng cái giọng vừa bực vừa buồn cười, cái giọng mà Ngân biết là Linh không thực sự ghét con Hương — Linh chỉ cần được nói ra, cần ai đó xác nhận rằng việc máy in "tự chạy" đúng là buồn cười.
"Máy in tự chạy," Ngân nhắc lại.
"Ừ! Hai trăm tờ tự chạy! Tự đặt lệnh in rồi tự ra!"
Ngân nhìn ra ngoài cửa sổ. Một người đàn ông đang dắt xe đạp qua, cái giỏ trước chứa đầy rau muống. Phía xa hơn, một đứa trẻ đang đứng chờ mẹ trước cổng trường, ba lô to gần bằng người.
Linh chuyển sang chuyện khác. Công ty đang có kế hoạch team building cuối tháng, đi Vũng Tàu hai ngày một đêm. Linh không muốn đi lắm vì "đi với mấy người đó không gọi là nghỉ ngơi được", nhưng lại không có lý do chính đáng để từ chối. Đang phân vân thì sếp hỏi thẳng, Linh hoảng nên gật đầu luôn. Bây giờ phải đi.
"Thôi được," Ngân nói. "Đi biển cũng hay."
"Mày nói dễ. Mày không biết anh Tùng phòng tao uống bia xong hát karaoke kiểu gì đâu."
Ngân không biết. Nhưng cô có thể tưởng tượng. Cô đã gặp kiểu người đó — không phải anh Tùng cụ thể, nhưng những người giống anh Tùng, những buổi karaoke mà cô ngồi ở góc cầm ly nước và mỉm cười đúng lúc.
Linh không chờ cô trả lời. Đó là điều Ngân thích ở những cuộc gọi này — Linh không cần câu trả lời dài. Linh cần sự hiện diện. Cần biết có người đang nghe.
"Ừ," Ngân ừ lúc Linh dừng một giây.
Và Linh kể tiếp.
Con chó. Linh vừa nhận nuôi một con chó nhỏ từ người hàng xóm chuyển nhà, chó cái, ba tuổi, tên Mít. Tên cũ là Mít vì lông màu vàng, nhưng Linh đang muốn đặt lại tên cho nó. Đang phân vân giữa "Cốm" và "Vàng Ươm" — "Vàng Ươm hơi dài nhưng nghe sang hơn không mày?"
"Cốm nghe gọn hơn," Ngân nói.
"Ừ nhỉ. Nhưng Vàng Ươm nó có vibe gì đó."
"Thì để Cốm Vàng Ươm."
Linh cười. Tiếng cười của Linh không thay đổi trong mười một năm — vẫn cái kiểu hơi bật ra bất ngờ, như người vừa giải được câu đố.
"Cốm Vàng Ươm. Được đó. Tao sẽ nghĩ thêm."
Ngân nhìn xuống tay mình. Bàn tay trái đang cầm điện thoại, bàn tay phải đặt lên gối. Cô để ý thấy mình đang nhẹ người hơn lúc mới cầm điện thoại lên — không nhiều, chỉ một chút, nhưng có. Như khi áp suất thay đổi trước cơn mưa và tai bỗng thông ra.
Linh bắt đầu kể chuyện hẹn hò.
Đây là phần Ngân biết sẽ đến. Mỗi thứ Tư đều có phần này, từ khoảng một năm nay, từ khi Linh bắt đầu dùng app hẹn hò "cho vui xem sao". Không phải tuần nào cũng có chuyện, nhưng khi có thì Linh kể rất chi tiết, giọng hài hước nhưng không cay độc. Linh kể như người ghi chép thực địa — quan sát, ghi nhận, tìm những chi tiết buồn cười mà không phán xét.
Tuần này là anh tên Khoa. Gặp ở quán cà phê. Anh Khoa trẻ, trông ổn, nói chuyện được — cho đến khi anh dành hai mươi phút giải thích tại sao anh không ăn hành tây. Không phải dị ứng. Không phải mùi vị. Anh có lý thuyết riêng về hành tây và tác động của nó lên "tần số năng lượng cơ thể".
"Tần số năng lượng hành tây," Ngân nói.
"Đúng. Anh ấy nói cơ thể mình như một cái ăng ten, và hành tây làm nhiễu sóng."
"Thế mày có hỏi thêm không?"
"Không mày ơi. Tao hỏi thêm thì tao sẽ phải ngồi đó thêm một tiếng nữa."
Ngân cười.
Cô không để ý ngay lập tức. Tiếng cười nhỏ, thoát ra trước khi cô kịp nghĩ — loại phản xạ không được quyết định trước. Nó đến và biến mất nhanh, nhưng nó đến thật.
Linh kể tiếp không ngừng, không biết — hoặc biết và chọn không dừng lại. Anh Khoa sau đó còn chia sẻ rằng anh cũng không ăn tỏi vì lý do tương tự. Và cà rốt thì ăn được nhưng phải nấu chín ít nhất hai mươi phút. Linh về nhà kể cho mẹ nghe, mẹ bảo "nghe có vẻ cầu kỳ", Linh bảo "mẹ ơi đó là cách nói lịch sự".
"Mày có nhắn tin lại không?" Ngân hỏi.
"Không. Tao tôn trọng tần số năng lượng của tao."
Lần này Ngân cười rõ hơn một chút. Vẫn nhỏ. Nhưng môi hơi cong lên và có hơi thở thoát ra.
Câu chuyện cuối cùng Linh kể là chuyện cái cây trước nhà Linh vừa ra hoa. Cây gì Linh không nhớ tên, cô chỉ biết nó ra hoa màu trắng nhỏ, thơm lắm, buổi sáng đứng ở cửa sổ ngửi được. Linh kể chuyện đó không phải vì nó đặc biệt — nó không đặc biệt — mà vì Linh hay làm vậy, hay kết thúc bằng cái gì đó bình thường và đẹp, như dấu chấm nhẹ sau một đoạn văn dài.
"Thứ Tư sau kể tiếp," Linh nói. "Mày ổn không?"
Câu hỏi thả vào cuối, tự nhiên như câu hỏi thời tiết.
Ngân biết Linh biết. Linh không hỏi chi tiết — không hỏi "dạo này mày có đi khám không", không hỏi "mày đang uống thuốc chưa", không hỏi "hôm nay mày cảm thấy thế nào theo thang điểm một đến mười". Linh hỏi "mày ổn không" theo cách hỏi của người đã quen nhau đủ lâu để biết câu trả lời không cần đầy đủ, chỉ cần thật.
"Ổn," Ngân nói.
Một chữ. Không giải thích thêm.
"Tốt," Linh nói. "Thôi tao đi nấu cơm. Tuần sau kể tiếp nhé."
"Ừ. Nhắn hình con Cốm Vàng Ươm đi."
"Mày vừa vote tên đó rồi đó nha. Tao ghi nhận."
Cuộc gọi kết thúc lúc gần chín giờ — gần một tiếng. Ngân ngồi yên một lúc với điện thoại trong tay, màn hình đã tắt, phản chiếu mờ nhạt khuôn mặt cô.
Ngoài cửa sổ, con phố đã đông hơn. Người đàn ông với rau muống đã đi khỏi từ lúc nào. Đứa trẻ trước cổng trường cũng vào bên trong rồi. Có một bà đang quét vỉa hè, chổi tre đẩy lá khô thành từng đụn nhỏ. Tiếng chổi nghe được khi im lặng đủ.
Ngân nghĩ về hai lần cô cười.
Lần thứ nhất — câu chuyện tần số năng lượng hành tây. Lần thứ hai — "tôn trọng tần số năng lượng của tao". Hai lần, cách nhau khoảng năm phút, cả hai đều không được quyết định trước. Cả hai đều nhỏ theo nghĩa đo được — không phải cười vang, không phải cười lâu. Nhưng thật.
Cô để ý điều này. Không phải vì nó là thành tích, không phải vì cô đang tự theo dõi mình theo kiểu bác sĩ tự kê đơn. Cô để ý vì gần đây cô hay để ý những thứ nhỏ — không phải vì ai dặn, mà vì khi những thứ lớn trở nên mờ đi thì những thứ nhỏ hiện ra rõ hơn. Kiểu như khi điện tắt, người ta bỗng nghe thấy tiếng đồng hồ trên tường.
Hai lần cười. Cô nhớ.
Không phải cô chụp ảnh màn hình ký ức lại để dùng về sau. Cô chỉ nhớ, theo cách mà những thứ nhỏ đôi khi được nhớ — không cố ý, không ghi chú, chỉ neo vào đâu đó trong người và ở lại.
Cô đặt điện thoại xuống mặt ghế bên cạnh.
Ngoài kia, bà quét rác đã xong. Những đụn lá được hốt vào thùng. Vỉa hè trở lại sạch, nhưng không phải sạch theo nghĩa trắng tinh — là sạch theo nghĩa vừa đủ, loại sạch mà người ta biết sẽ có lá rơi trở lại vào buổi chiều và ngày mai lại quét, không ai trông đợi vỉa hè sạch mãi mãi.
Ngân nghĩ đến con Cốm Vàng Ươm mà cô chưa thấy bao giờ.
Lông màu vàng, ba tuổi, vừa được đổi nhà. Chắc bây giờ đang làm quen với mùi nhà mới, góc nhà mới, cái chổi để ở chỗ khác, giọng người khác gọi tên. Chắc cũng mất vài ngày. Rồi sẽ quen.
Gió thổi qua cửa sổ, mang theo mùi gì đó — không phải mùi cây hoa trắng nhà Linh, nhưng mùi gì đó quen, mùi buổi sáng thành phố trước khi nắng lên đủ mạnh để làm phai đi mọi thứ.
Ngân không đứng dậy ngay.
Cô ngồi thêm một lúc, tay đặt trong lòng, nhìn ra con phố đang dần tỉnh thức. Không nghĩ gì cụ thể. Chỉ ngồi. Chỉ ở đây, trong cái khoảnh khắc sau cuộc gọi khi im lặng chưa kịp trở lại hoàn toàn — còn vương vấn đâu đó tiếng Linh, tiếng cười, tiếng câu chuyện về một người đàn ông lo lắng cho tần số năng lượng của mình.
Hai lần cười. Nhỏ thôi.
Nhưng cô nhớ —
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 7 →