🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Buổi sáng đó nắng còn đang gắt.

Ngân biết, vì ánh sáng đập thẳng vào tường đối diện và làm cái vết ố hình bầu dục phía trên tủ lạnh trở nên vàng hơn bình thường — thứ vàng nhạt của nước mưa cũ đã khô và lên màu, cái vết mà ba lần Ngân định hỏi chủ nhà nhưng rốt cuộc không hỏi vì không biết bắt đầu bằng gì. Nắng. Rõ ràng là nắng. Bầu trời phía ngoài cửa sổ màu xanh kiểu tháng Sáu — xanh sắc, gần như không có mây, chỉ có một tảng mây trắng ở mạn phải đang trôi rất chậm về phía tháp điện.

Cô ngồi xuống ghế với cốc cà phê còn hơi nóng trong lòng bàn tay.

Đây là buổi sáng thứ mười bảy cô ngồi đây — cô không cố đếm, nhưng số đó hiện ra rõ ràng trong đầu như tự nó muốn được nhớ. Mười bảy buổi sáng. Mười bảy lần rót cà phê, mang ra đây, đặt tay lên thành cửa sổ và nhìn xuống phố. Không hẳn là nghi lễ. Không hẳn là thói quen. Nhưng cũng không phải không có gì — giữa tất cả những thứ đã mất hình dạng trong mấy tuần qua, cái ghế này vẫn còn nguyên chỗ của nó.

Phố buổi sáng thứ Tư không đông như thứ Hai. Xe máy đi từng tốp, người bán bánh mì đẩy xe ngang qua góc đường rồi mất dạng sau bức tường sơn xanh. Một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng đứng khóa xe đạp trước nhà số bốn — khóa xong lại kiểm tra một lần nữa, giật nhẹ cái khóa, gật đầu, rồi đi. Ngân hay để ý những người kiểm tra lại thứ họ vừa làm. Không biết tại sao. Có thể vì cô cũng làm vậy — tắt bếp rồi quay lại kiểm tra, khóa cửa rồi đứng trước cửa ba mươi giây trước khi đi. Bác sĩ Hoa bảo đó là cách não bộ xử lý lo âu. Ngân không tranh cãi. Chỉ gật đầu và nhìn xuống tờ giấy có ghi tên thuốc.

Cô đang nghĩ đến bữa trưa — hay không nghĩ đến, chỉ là cố nghĩ xem có nên nghĩ đến không — thì mưa đến.

Không báo trước. Không có tiếng sấm trước đó, không có cái kiểu gió nổi lên rồi lá cây xào xạc rồi bầu trời tối dần từng bước. Mưa đến như ai đó lật ngửa một cái xô — một cái xô lớn, rất lớn — trên một diện tích rộng đủ để che hết con phố và xa hơn nữa. Hạt mưa đập xuống mái tôn nhà đối diện thành một tràng âm thanh dài và đều, như tiếng vỗ tay của một đám đông vừa ngồi xuống cùng lúc.

Ngân không đứng dậy đóng cửa sổ.

Cô không biết mình đã quyết định như vậy, hay chỉ đơn giản là không có động tác nào xảy ra. Tay cầm cốc cà phê không nhúc nhích. Lưng không rời khỏi thành ghế. Mưa tạt vào bậu cửa — cái bậu xi măng phủ sơn trắng đã bong ở góc trái — và nước bắt đầu chảy vào trong, một vệt ướt loang từ mép cửa vào đến nền gạch. Hạt mưa lớn bắn ngược lên, lên đến tay cô, lên đến vạt áo bên vai trái.

Lạnh.

Không phải cái lạnh của máy điều hòa, thứ lạnh nhân tạo và đều đặn và không có mùi. Cái lạnh này có mùi — mùi đất bị tưới lên đột ngột, mùi nhựa đường hơi bốc lên trong giây đầu tiên khi mưa chạm vào, mùi gì đó xanh và tươi và hoang dã mà Ngân không có từ nào tốt hơn để gọi. Cô hít vào. Lần đầu tiên trong nhiều ngày cô chủ động hít sâu một hơi không phải vì bài tập hít thở trong ứng dụng điện thoại.

Dưới phố, người ta chạy.

Một bà xách làn đi chợ về co ro chạy vào hiên tiệm sửa giày ở góc đường, đặt làn xuống rồi rút chiếc ô nhỏ màu đỏ từ trong túi ra, mở ra, rồi nhìn lên trời với vẻ mặt kiểu tại sao tôi đã mang theo ô mà vẫn ướt. Hai cô gái trẻ cười ầm, dùng tay che đầu nhưng che kiểu chắn nắng chứ không chắn được mưa, chạy nửa đường rồi dừng lại dưới mái hiên một ngôi nhà và tiếp tục cười như thể đang ở trong phim hài. Một người đàn ông trung niên bước ra từ tiệm cắt tóc — mái tóc vừa gội còn ướt sẵn — nhìn mưa với vẻ mặt không bày tỏ cảm xúc gì, rồi bước ra đi tiếp trong mưa vì tóc đã ướt rồi thì ướt thêm cũng được.

Ngân nhìn họ.

Nhìn họ theo cách cô vẫn nhìn — từ xa, qua ô vuông cửa sổ, như xem một bộ phim không có âm thanh nhưng đủ để đọc miệng và đoán ra câu chuyện. Nhưng lần này có thứ gì đó khác. Không phải vì cô bỗng nhiên thấy mình muốn xuống đó, đứng giữa mưa, cùng cười với hai cô gái kia. Không phải vậy. Chưa phải vậy. Mà vì cô nhận ra mình đang nhìn — đang thực sự nhìn, không phải nhìn kiểu mắt mở mà đầu trống rỗng, thứ đã xảy ra quá nhiều lần kể từ cái buổi chiều ngồi trước bàn của bác sĩ Hoa và nghe những từ như rối loạn trầm cảm, điều trị, sáu tháng đến một năm.

Mưa nặng hạt hơn. Vạt vai áo cô ướt thêm một chút nữa.

Cô không đứng dậy.

Trong đầu cô có một phần nào đó — phần hay nhắc nhở, hay lên kế hoạch, hay lo lắng — đang nói: áo ướt rồi, đóng cửa lại, vào trong đi. Phần đó vẫn còn ở đó. Nhưng lần này, lần đầu tiên từ rất lâu, cô ngồi yên và để nó nói mà không nghe theo ngay. Chỉ để ý đến cái lạnh trên vai. Đến tiếng mưa đập xuống không đều — chỗ mái tôn thì như trống, chỗ lá cây thì như thì thầm, chỗ mặt đường thì như ai đang đổ hạt gạo xuống sàn gỗ. Đến mùi đất ẩm đang lên mạnh hơn.

Có một con mèo chạy ra từ hẻm — kẻ sọc vàng đen, béo như cái gối — nhảy phóc lên bục xi măng trước cổng nhà số bảy và ngồi xuống với vẻ mặt của kẻ đã thua mưa nhưng không thèm thừa nhận. Lông ướt hết. Tai vẫn dựng lên kiêu hãnh. Ngân nhìn con mèo và cảm thấy một thứ gì đó — nhỏ, không có tên, nhưng có — kéo khóe miệng cô lên một chút. Không hẳn là cười. Chỉ là một sự mềm ra nào đó ở góc môi.

Cô ngồi với thứ cảm giác đó và cố không nghĩ về nó quá nhiều, vì mỗi lần cô cố gọi tên cảm xúc thì nó hay trốn mất.

Cô phải uống thuốc lúc tám giờ rưỡi. Cô biết vậy. Cái hộp thuốc nhỏ màu xám để trên bàn bếp, cạnh bình nước. Bác sĩ Hoa dặn đừng quên, không phải vì nguy hiểm nếu quên một lần, mà vì thói quen là thứ giúp não bộ ổn định — não bộ thích biết cái gì sẽ xảy ra tiếp theo. Ngân đã hiểu điều này hơn kể từ khi bắt đầu điều trị. Não cô không có gì sai về mặt đạo đức. Nó chỉ đang xử lý thứ gì đó nặng hơn khả năng tự cân bằng của nó. Và thuốc là cái giúp kéo giúp đỡ, như nạng của người gãy chân — không phải vĩnh viễn, không phải xấu hổ, chỉ là cần trong lúc này.

Cô đã phải tự nói điều đó với mình rất nhiều lần trước khi bắt đầu tin.

Mưa lúc này đã nhẹ hơn. Từ từ, như ai đó đang vặn nhỏ một cái vòi. Tiếng mái tôn thưa ra. Hai cô gái đứng dưới mái hiên nhìn ra trời và nói gì đó với nhau — một người chỉ lên bầu trời, một người lấy điện thoại ra, chắc là xem dự báo thời tiết. Con mèo vẫn ngồi yên trên bục xi măng. Nước chảy dọc theo rãnh thoát nước ở mép đường tạo thành một dòng nâu nhỏ đổ về phía cống.

Ngân nhìn vệt ướt trên nền gạch trong phòng — đã loang ra khá rộng, gần đến chân ghế. Cô đặt cốc cà phê xuống thành cửa sổ. Đứng dậy. Với tay đóng hai cánh cửa sổ lại, nhẹ nhàng, như không muốn làm ồn.

Vai áo cô ướt một vạt lớn. Cô đứng nhìn vạt ướt đó trong gương — cái gương nhỏ treo trên tường cạnh cửa — và nghĩ rằng mình cần thay áo trước khi uống thuốc. Một suy nghĩ bình thường. Một suy nghĩ của người đang sống một buổi sáng bình thường.

Không phải vui. Chưa phải vui.

Nhưng không còn là không gì cả.

Cô kéo áo qua đầu và để nguyên thứ cảm giác nhỏ không tên kia nằm yên trong ngực, không gọi tên nó, không ép nó phải lớn hơn, không sợ nó sẽ biến mất. Chỉ để nó ở đó. Như con mèo kẻ sọc ngồi trên bục xi măng giữa trận mưa vừa qua — ướt hết lông mà tai vẫn dựng, không đi đâu, vẫn còn ở đây.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →