🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Hai viên thuốc nhỏ nằm bên cạnh ly nước trên bậu cửa sổ — một viên trắng, một viên hồng nhạt — như hai hạt ngọc trai lạc giữa buổi sáng.

Ngân đặt chúng xuống đó từ hôm qua, khi cô còn nhớ. Bác sĩ Lan dặn uống vào bảy giờ sáng, không trễ không sớm, uống với đủ một ly nước đầy. Ngân tuân thủ điều đó như tuân thủ một nghi lễ nhỏ — không phải vì cô tin chắc vào phép màu của hai viên thuốc, mà vì nghi lễ cho cô một thứ gì đó để làm trong những buổi sáng mà thời gian cứ giãn ra mãi như cao su ướt.

Ánh sáng sáng sớm nghiêng qua khung cửa sổ, chạm vào ly nước trước, rồi đến hai viên thuốc. Cô nhìn thấy bóng nhỏ của chúng đổ xuống mặt gỗ cũ — hai hình bầu dục dài, mỏng tanh, rung rung theo hơi thở của phòng. Gỗ ở đây đã cũ, màu nâu sẫm với vài vết trầy xước mà chủ nhà trọ không buồn sơn lại. Ngân thích những vết trầy đó. Chúng cho cô cảm giác rằng người ở trước cô cũng đã ngồi đây, cũng đã nhìn ra phố, cũng đã để lại một thứ gì đó.

Cô cầm ly nước lên. Đặt viên trắng lên lưỡi trước. Uống. Rồi viên hồng. Uống.

Cổ họng nuốt xuống. Cô đợi — không biết đợi gì, có lẽ đợi cảm giác khác đi chút nào. Không có. Thuốc không có vị gì cả ngoài mát lạnh của nước, không có cảm giác gì cả ngoài sự im lặng quen thuộc bên trong lồng ngực. Bác sĩ Lan bảo phải uống đủ tám tuần mới thấy tác dụng rõ. Ngân đang ở tuần thứ ba. Cô đếm ngày không phải vì háo hức, mà vì đó là thứ duy nhất cô biết chắc.

Tuần thứ ba, ngày thứ tư.

Ngoài phố, buổi sáng đã bắt đầu mà không cần xin phép cô.

Đứa trẻ xuất hiện đầu tiên trong tầm nhìn của Ngân — một đứa bé khoảng một tuổi ngồi trong xe đẩy màu xanh dương, mũ len trùm kín đầu dù trời không lạnh lắm. Nó đang khóc. Không phải khóc thét mà khóc theo kiểu của những đứa trẻ chưa biết giải thích — tiếng khóc ấm ức, ngắt quãng, như thể thế giới vừa phạm một lỗi nào đó mà nó chưa có từ để gọi tên.

Người mẹ đứng bên cạnh xe. Cô ấy cúi xuống — một chuyển động quen thuộc đến mức tự nhiên như thở — và Ngân không nghe thấy gì qua kính cửa sổ nhưng có thể đọc được hình dạng của sự dỗ dành. Bàn tay người mẹ chỉnh lại chiếc mũ len. Ngón tay cô ấy lướt qua má đứa bé. Rồi cô ấy lắc nhẹ tay cầm xe, đều đặn, kiên nhẫn, như đang giữ nhịp cho một bài hát mà chỉ hai người họ biết.

Đứa bé vẫn khóc. Rồi dừng lại, đột ngột, như tắt công tắc. Ngân nhìn thấy khuôn mặt nhỏ đó chuyển từ nhăn nhó sang một biểu cảm tập trung — miệng há ra hình chữ O, mắt dán vào khuôn mặt mẹ như thể đó là thứ thú vị nhất trên đời. Người mẹ cười. Đứa bé không cười lại ngay, nhưng đưa tay ra, năm ngón nhỏ xíu túm lấy ngón tay cái của mẹ.

Ngân nhìn cho đến khi người mẹ đẩy xe đi khuất sau góc phố.

Cô vẫn ngồi yên.

Điện thoại trên bậu cửa sổ hiển thị tin nhắn từ ba mươi phút trước. Mẹ gửi: Con ăn sáng chưa? Mưa ở Sài Gòn không con? Mẹ hỏi thăm bà Tám, bà nói nghỉ ngơi tốt là khỏe thôi.

Ngân đọc tin nhắn lần thứ ba. Bà Tám là hàng xóm của nhà mẹ, không liên quan gì đến Ngân hay Sài Gòn hay bất cứ thứ gì. Mẹ hay làm vậy — khi không biết nói gì, mẹ kể chuyện người khác, chuyện bà Tám, chuyện con chó nhà dì Bảy, chuyện lúa vụ này ra sao. Ngân hiểu cơ chế đó. Không phải mẹ không quan tâm. Chính xác là ngược lại — mẹ quan tâm đến mức không dám hỏi thẳng.

Nghỉ ngơi tốt là khỏe thôi.

Cái từ nghỉ ngơi nằm giữa Ngân và gia đình như một bức tường kính mỏng — trong suốt, không màu sắc, trông có vẻ không có gì cả, nhưng tay cô đặt vào là chạm ngay vào thứ không thể qua. Ngân đã chọn từ đó. Tháng trước, khi mẹ hỏi sao con xin nghỉ phép dài vậy, Ngân đã nói con hơi mệt, cần nghỉ ngơi. Và mẹ chấp nhận — không phải vì mẹ tin hoàn toàn, mà vì mẹ biết có những thứ con gái không thể nói qua điện thoại, và mẹ không muốn ép.

Cô không nói về chẩn đoán. Không nói về bác sĩ Lan. Không nói về hai viên thuốc mỗi sáng lúc bảy giờ. Không nói về cái ghế bên cửa sổ và những buổi sáng ngồi nhìn phố như người ngoài cuộc trong bộ phim của chính mình.

Cô không biết cách nói. Không phải vì không có từ — tiếng Việt có đủ từ — mà vì không có khoảng không gian nào trong mối quan hệ đó để đặt những từ ấy vào. Mẹ cô là người đàn bà lớn lên ở ruộng đồng, đã khóc khi cha mất, đã một mình nuôi ba đứa con, đã không bao giờ có khái niệm sức khỏe tâm thần theo nghĩa mà bác sĩ Lan dùng. Không phải mẹ xấu. Không phải mẹ không thương. Chỉ là có những ngôn ngữ mà hai người không cùng nói.

Ngân gõ trả lời: Con ăn rồi mẹ ơi. Sài Gòn không mưa. Con khỏe, đang nghỉ tốt.

Ba từ cuối cùng: đang nghỉ tốt. Cô nhìn chúng một giây trước khi bấm gửi. Không phải nói dối hoàn toàn. Cũng không phải sự thật hoàn toàn. Ở đâu đó giữa hai thứ đó là nơi cô đang sống, trong cái phòng trọ nhỏ này, với hai viên thuốc mỗi sáng và cái ghế bên cửa sổ nhìn ra phố.

Nắng đã lên cao hơn một chút. Bóng của hai viên thuốc — à không, cô uống rồi — bóng của cái ly không giờ nằm dài hơn trên mặt gỗ. Ngân nhìn cái ly. Trong suốt, rỗng, vài giọt nước còn đọng ở đáy.

Cô nghĩ đến hình ảnh người mẹ cúi xuống xe đẩy.

Bàn tay chỉnh mũ len. Ngón tay lướt qua má. Lắc nhẹ tay cầm xe.

Mẹ cô cũng đã từng làm vậy. Ngân không nhớ — cô còn quá nhỏ — nhưng cô biết mẹ đã làm vậy vì đó là thứ mà người mẹ nào cũng làm. Có những cử chỉ không cần học, không cần hiểu, chỉ cần có mặt thì tay sẽ tự biết phải làm gì.

Có lẽ đó là thứ mà Ngân đang thiếu — không phải bàn tay đó, mà sự chắc chắn rằng cơ thể mình biết phải làm gì khi bị gọi. Mấy tháng nay cô cứ sống theo cách của người đang đọc hướng dẫn sử dụng chính mình: ăn lúc mấy giờ, ngủ lúc mấy giờ, uống thuốc lúc bảy giờ, ra ngoài ít nhất hai mươi phút mỗi ngày. Bác sĩ Lan nói những thứ đó không phải là điều trị — chúng là nền tảng. Như trồng cây thì phải có đất, không có đất thì cây không bén rễ được dù hạt giống có tốt đến đâu.

Ngân đang cố giữ đất.

Đôi khi cô tự hỏi liệu mình có đang tiến bộ không, hay chỉ đang giỏi hơn trong việc giả vờ có trật tự. Bác sĩ Lan nói đừng hỏi câu đó theo cách đó. Hỏi thay bằng: Hôm nay mình có làm được một thứ không? Chỉ một thứ thôi. Hôm qua Ngân đã gọi đặt đồ ăn thay vì bỏ bữa. Hôm kia cô đã mở cửa sổ thay vì nằm trong bóng tối. Hôm nay cô đã uống thuốc đúng bảy giờ và ngồi xuống ghế và nhìn ra phố.

Một thứ.

Đó là một thứ.

Dưới phố, cuộc sống tiếp tục không chờ cô quyết định xem mình đã khỏe chưa.

Một người đàn ông đứng tuổi đi bộ qua, tay cầm tờ báo cuộn tròn, mắt nhìn xuống đường. Xe máy chạy. Có tiếng rao của người bán bánh mì xa xa — giọng the thé, quen thuộc theo kiểu của những thứ mà cô nghe hàng ngày mà không bao giờ thực sự nghe. Một con mèo vàng ngồi trên mái che của tiệm tạp hóa bên kia đường, đuôi quét đều đặn, mắt nhắm như thiền.

Ngân nhìn con mèo.

Con mèo không nhìn lại.

Cô thấy mình muốn cười — không phải tiếng cười to, chỉ là một thứ gì đó nhẹ nhẹ thoáng qua trong ngực, như bong bóng nhỏ nổi lên. Mèo thì quan tâm gì đến chuyện của người. Mèo chỉ ngồi đó, ấm áp dưới nắng, đuôi quét, mắt nhắm. Cả thế giới có thể đang vụn vỡ và con mèo vẫn ngồi đó.

Cô không biết tại sao điều đó khiến cô thấy dễ chịu hơn một chút. Có lẽ vì không phải mọi thứ đều phải hiểu.

Nắng đã vào sâu hơn trong phòng, vẽ một hình chữ nhật vàng nhạt trên sàn gạch. Ngân nhìn xuống bàn tay mình — hai bàn tay đặt trên đùi, lòng bàn tay ngửa lên như đang chờ nhận thứ gì. Cô không biết mình đang chờ gì. Có lẽ không cần biết ngay hôm nay.

Bác sĩ Lan hẹn thứ Tư tuần sau. Còn bốn ngày.

Bốn ngày, mỗi sáng bảy giờ, hai viên thuốc, một ly nước đầy.

Ngân nhìn ra phố thêm một lúc, đến khi con mèo mở mắt, nhìn vào không gian trước mặt một hồi rồi lại nhắm lại — thờ ơ và hoàn chỉnh theo cách mà chỉ mèo mới làm được.

Cô rời ghế đi pha cà phê, để cái ly không lại trên bậu cửa sổ, trong nắng sáng.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →