🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Hôm nay anh không chạy.

Ngân nhận ra điều đó trước khi kịp hiểu mình đang nhận ra điều gì. Tay cô đang cầm ly cà phê — loại cà phê bột hòa tan mà cô pha từ tối hôm qua và để trong tủ lạnh, uống lạnh vào buổi sáng vì không muốn mất công đun nước — và mắt cô đang nhìn ra cửa sổ theo thói quen, theo cái quán tính của hai mươi ngày nay, kể từ khi bác sĩ Thu bảo cô nên tập ngồi yên một chỗ mỗi sáng và quan sát thứ gì đó bên ngoài bản thân mình.

Người đàn ông mà cô vẫn gọi thầm trong đầu là "Minh Chạy Trễ" — cô không biết tên anh, chỉ đặt tên theo cái đặc điểm nổi bật nhất của anh — đang đứng cạnh xe cà phê góc phố Đinh Tiên Hoàng.

Đứng. Không chạy.

Cô nhìn một lúc để chắc chắn mình không nhầm.

Anh đứng nghiêng người về phía xe, một tay cầm ly cà phê giấy, tay kia thả lỏng trong túi quần. Áo sơ mi xanh nhạt, loại màu mà người ta hay mặc đi làm công sở vào thứ Hai vì nó trông vừa nghiêm túc vừa không quá nặng nề. Nhưng hôm nay không phải thứ Hai. Hôm nay là thứ Năm. Cô biết vì tối qua cô nhớ phải uống thuốc liều thứ Năm trong hộp thuốc mà dược sĩ đã chia sẵn theo ngày.

Thứ Năm, áo xanh nhạt, và anh đứng yên.

Ngân uống một ngụm cà phê. Lạnh và hơi đắng, nhưng cô đã quen với cái vị đó rồi — thực ra cô nghĩ mình uống cà phê hòa tan lạnh không phải vì thích, mà vì nó cho cô một việc để làm vào buổi sáng mà không cần phải đứng dậy khỏi cái ghế này.

Bên ngoài, người đàn ông ngước mặt nhìn lên.

Không phải nhìn đồng hồ trên tay. Không phải nhìn điện thoại. Anh nhìn lên trời — cái mảnh trời hẹp giữa hai dãy nhà cao tầng, cái mảnh trời mà vào buổi sáng tháng Sáu thường có màu trắng đục như sữa pha loãng, đôi khi điểm vài vệt mây mỏng đang tan dần vì nắng.

Cô không biết anh thấy gì ở đó.

Cô cũng ngước nhìn lên, theo phản xạ.

Trời hôm nay màu trắng xanh, nhạt hơn hôm qua, và có một đám mây nhỏ đang trôi rất chậm về phía Đông. Nắng chưa gắt — mới bảy giờ mười lăm, nắng còn đang ở trạng thái hiền lành nhất của ngày, thứ nắng mà nếu đứng dưới đó cô có thể cảm thấy ấm mà không bỏng. Thứ nắng mà đôi khi cô nhớ lại từ hồi còn nhỏ, khi sáng thứ Bảy không cần đi học và mẹ hay bảo ra sân phơi nắng cho có vitamin D.

Hai người ngước nhìn một điểm, không biết nhau, từ hai góc khác nhau của buổi sáng.

Cô thì ngồi sau lớp kính mờ của căn phòng tầng ba. Anh thì đứng dưới phố, giữa tiếng xe cộ và mùi xăng và âm thanh của thành phố đang thức dậy. Nhưng họ cùng nhìn lên một khoảng trời — hay ít nhất cô nghĩ vậy, dù thực ra góc nhìn của hai người chắc không trùng nhau hoàn toàn, cô từ phòng nhìn ra thì phải nhìn chéo xuống và ra, còn anh đứng dưới đường thì nhìn thẳng lên — nhưng đó là cùng một bầu trời. Cùng một đám mây.

Cô không biết tại sao điều đó làm cô thấy gì đó giống như nhẹ lòng.

*

Bác sĩ Thu hay hỏi cô về kết nối. Không phải kết nối mạng xã hội, không phải kết nối với gia đình hay bạn bè — dù những thứ đó cũng quan trọng — mà là kết nối với thế giới. Bác sĩ dùng từ "neo đậu". Bác sĩ bảo: "Em cần tìm những thứ để neo đậu mình vào hiện tại. Không nhất thiết phải là thứ to lớn. Đôi khi chỉ cần một tách cà phê. Một ô cửa sổ. Một người lạ đi qua."

Lúc đó Ngân ngồi nghe và gật đầu nhưng không thực sự hiểu.

Bây giờ cô nghĩ mình hiểu hơn một chút.

Người đàn ông vẫn đứng đó. Anh uống thêm một ngụm cà phê, rồi lại nhìn lên trời. Không có vẻ gì là vội vàng. Không có cái động tác liếc đồng hồ mà cô đã thấy hàng chục lần trong những buổi sáng trước — cái động tác nhanh gọn, tự động, như một cái tật mà người ta không còn ý thức là mình đang làm. Hôm nay không có động tác đó.

Cô tự hỏi điều gì đã thay đổi trong lịch trình của anh.

Có thể anh đi làm muộn ca hôm nay. Có thể sếp anh về quê. Có thể cuộc họp sáng bị dời. Có thể đơn giản là hôm nay thứ Năm và công ty anh có chính sách thứ Năm linh hoạt. Có rất nhiều lý do thực tế, rất nhiều giải thích hợp lý mà nếu ai đó hỏi anh, anh có thể đưa ra ngay.

Nhưng cô cũng nghĩ: có thể không có gì thay đổi hết. Có thể hôm nay anh chỉ quyết định dừng lại.

Đôi khi người ta dừng lại không cần lý do nào đủ lớn.

Cô biết điều này, dù từ phía ngược lại. Cô biết rằng mình đã không dừng lại đủ lâu, không dừng lại đúng lúc, đã tiếp tục chạy — không phải chạy trễ như anh, mà chạy trốn, chạy lướt qua mọi thứ — cho đến khi cơ thể tự quyết định dừng bằng cách không còn hoạt động bình thường nữa. Cho đến khi cô ngồi trong phòng khám của bác sĩ Thu và nghe những từ mà cô đã nghi ngờ lâu rồi nhưng không muốn xác nhận.

Dừng lại khi còn chủ động — đó là điều cô đang học.

Khó hơn nghe.

*

Xe cà phê góc phố đó cô cũng biết. Một lần — khoảng tháng Tư, trước khi bệnh nặng hơn, khi cô vẫn còn ra ngoài được — cô đã đứng mua một ly ở đó. Người bán là một phụ nữ trung niên, tóc buộc gọn, tạp dề xanh đã bạc màu, bàn tay thoăn thoắt khi rót cà phê phin qua lớp đá. Cà phê ngon, đắng vừa, không quá ngọt. Giá mười lăm nghìn.

Cô đứng uống ở đó khoảng năm phút rồi đi làm.

Ngày đó cô chưa biết rằng một tháng sau mình sẽ nghỉ việc.

Bây giờ ngồi nhìn xuống, cô thấy người phụ nữ đó vẫn đang rót cà phê — cùng tạp dề, cùng động tác — và người đàn ông đứng trước xe cầm ly giấy nhìn lên trời. Thành phố vẫn chạy. Xe máy vẫn luồn lách. Tiếng còi vẫn bấm ở đâu đó xa xa. Chỉ có anh là đứng yên.

Và cô. Cô cũng đứng yên — hay đúng hơn là ngồi yên.

Hai người đứng yên trong một thành phố đang chạy.

Cô uống thêm một ngụm cà phê lạnh. Vị đắng quen thuộc. Ngoài cửa sổ, nắng bắt đầu ngả vàng hơn, không còn trắng nữa — cái chuyển màu tinh tế mà chỉ nhìn lâu mới thấy.

Anh nhìn xuống, nhìn ly cà phê trong tay một lúc như đang nghĩ gì đó. Rồi anh uống nốt, vò ly giấy lại, ném vào thùng rác cạnh xe — một động tác chính xác, không cần nhìn — và đút tay vào túi.

Anh vẫn chưa đi.

Cô nhận ra mình đang chờ xem anh sẽ làm gì tiếp theo. Không phải vì tò mò theo cái nghĩa muốn biết câu trả lời, mà vì ngồi nhìn anh đứng đó cho cô cái cảm giác rằng thế giới bên ngoài cửa sổ không chỉ là dòng chảy mà cô đứng ngoài — thỉnh thoảng nó cũng dừng lại, hoặc ít nhất có những điểm chậm lại, những chỗ mà ai đó quyết định không vội.

Bác sĩ Thu hay nói về "khoảng trống chữa lành". Lúc đầu cô nghĩ đó là một cụm từ sáo rỗng. Nhưng có lẽ đây là thứ bác sĩ muốn nói: không phải khoảng trống trống rỗng, mà là khoảng trống có gì đó trong đó. Một người đàn ông đứng nhìn trời. Một đám mây trôi chậm. Một sáng thứ Năm không vội.

*

Sau khoảng mười phút — cô không nhìn đồng hồ, chỉ ước chừng theo cảm giác — người đàn ông lấy điện thoại ra. Không phải gõ tin nhắn, không phải lướt màn hình. Anh chụp ảnh.

Cô thấy anh giơ điện thoại lên, hướng về phía trên, chụp một tấm rồi nhìn vào màn hình, chụp thêm tấm nữa.

Anh chụp ảnh bầu trời.

Cô không biết tại sao điều đó lại làm cô muốn cười — không phải cười vì buồn cười, mà cười vì có gì đó ấm. Người ta hay chụp ảnh những thứ họ muốn giữ lại. Những thứ họ thấy đẹp, hoặc đặc biệt, hoặc khó diễn đạt bằng lời. Và anh đã chụp ảnh cái mảnh trời hẹp giữa hai dãy nhà, cái mảnh trời buổi sáng tháng Sáu màu trắng xanh với đám mây đang tan.

Có lẽ anh cũng thấy gì đó ở đó.

Có lẽ đôi khi chỉ cần một sáng không vội là đủ để nhìn thấy những thứ vẫn luôn ở đó nhưng mình chưa kịp nhìn.

Cô nhìn xuống ly cà phê trong tay mình. Gần hết rồi. Còn một ngụm cuối, lắng xuống đáy ly là phần đặc nhất, đắng nhất. Cô thường bỏ phần đó — nhưng hôm nay cô uống nốt.

Khi cô ngước lên, người đàn ông đã bắt đầu đi. Không chạy. Bước đều, vai thả lỏng, không có cái dáng gấp gáp mà cô đã quen thấy. Anh rẽ vào con hẻm bên cạnh tòa nhà xanh và mất hút.

Cô nhìn theo cho đến khi không còn thấy anh nữa.

Rồi cô nhìn lên bầu trời — cùng khoảng trời mà họ đã cùng nhìn, từ hai góc khác nhau — và ngồi yên thêm một lúc.

Đám mây nhỏ lúc nãy đã tan hết. Trời xanh hơn rồi, đang chuyển dần sang cái màu xanh của buổi sáng muộn, khi nắng bắt đầu thật sự. Ở đâu đó bên dưới, thành phố vẫn chạy. Nhưng cô ngồi đây, tay cầm ly cà phê rỗng, và thấy rằng sáng hôm nay — dù không có gì đặc biệt, dù chỉ là một người lạ dừng lại uống cà phê và nhìn trời — sáng hôm nay có gì đó khác.

Có lẽ không phải thế giới khác.

Có lẽ chỉ là cô nhìn khác đi một chút.

Bác sĩ Thu sẽ hỏi tuần này cô có gì muốn kể không. Cô sẽ nghĩ đến điều này — không biết có kể không, vì nghe thì nhỏ quá, một người đàn ông lạ dừng lại uống cà phê và chụp ảnh trời, không có gì để kể — nhưng trong lòng cô biết rằng đây là một trong những buổi sáng mà sau này cô sẽ nhớ.

Không phải vì nó đẹp một cách hoành tráng.

Mà vì nó nhắc cô rằng dừng lại không cần lý do nào đủ lớn.

Đôi khi chỉ cần một sáng không vội là đủ —

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →