🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Ngân mở sổ tay lúc ánh sáng còn nghiêng.

Không phải ánh sáng chính ngọ hay ánh sáng xế chiều — đó là thứ ánh sáng mà chỉ buổi sáng sớm mới có: vàng nhạt, hơi rụt rè, như không dám chắc mình có được phép vào hay không. Nó đổ qua ô cửa sổ thành một vệt dài trên trang giấy trắng, ấm tay cầm bút của cô. Ngân ngồi yên một lúc. Không viết ngay. Chỉ nhìn vệt sáng đó lan dần theo từng phút đồng hồ, như thứ gì đó đang từ từ kéo màn che xuống.

Rồi cô viết.

Gửi em — Ngân của sáu tháng trước.

Cô dừng lại. Nhìn dòng chữ. Nghĩ đến việc xóa đi, viết lại một cái gì đó trang trọng hơn, hoặc bình thường hơn, hoặc ít nghe có vẻ kỳ cục hơn. Nhưng rốt cuộc cô để nguyên. Đó là cô, sáu tháng trước, và có lẽ người duy nhất cần đọc bức thư này không phải ai khác.

Em không biết rằng em đang kiệt sức. Em tưởng đó là bình thường.

Cô viết chậm. Không phải vì không tìm được chữ, mà vì những chữ đó cần được đặt xuống cẩn thận, như người ta đặt một vật dễ vỡ lên mặt bàn. Sáu tháng trước, Ngân ngủ bốn tiếng rồi thức dậy và gọi đó là "ổn". Sáu tháng trước, cô ăn một nửa bữa cơm rồi nghĩ "thế này là đủ". Sáu tháng trước, cô ngồi họp ba tiếng, gật đầu đúng lúc, cười đúng chỗ, sau đó ra khỏi phòng và đứng trong nhà vệ sinh nhìn mình trong gương ba phút mà không nhận ra mình đang làm gì.

Tất cả những điều đó, cô gọi là bình thường.

Chị không trách em đâu. Ngân viết tiếp. Chị chỉ muốn nói rằng: em đã cố gắng rất nhiều để trông ổn, và điều đó mệt hơn em tưởng.

Ngoài cửa sổ, thành phố bắt đầu cựa mình. Một chiếc xe máy đi qua, tiếng động cơ loãng trong không khí sáng sớm. Ai đó ở tầng dưới đang mở nhạc, một bài gì đó cũ, Ngân không nhận ra tên nhưng nhận ra cái cảm giác — thứ nhạc người ta mở khi chưa thức hẳn, khi người và ngày chưa thực sự chạm vào nhau.

Cô nhớ lại buổi sáng cô đến gặp bác sĩ.

Không phải buổi đầu tiên, vì buổi đầu tiên cô ngồi ngoài phòng chờ bốn mươi phút rồi về. Lần đó cô nói với mình rằng cô chỉ đến để "hỏi thăm", rằng cô "không có vấn đề gì lớn", rằng "người ta còn khổ hơn cô nhiều". Những câu đó, bây giờ nhớ lại, nghe buồn cười theo một cách không ai cười được.

Buổi thứ hai cô mới ngồi lại. Và bác sĩ hỏi một câu rất đơn giản: "Em thấy thế nào khi thức dậy buổi sáng?"

Cô đã chuẩn bị đủ loại câu trả lời khôn ngoan. Nhưng điều đầu tiên thoát ra khỏi miệng lại là: "Mệt. Em thấy mệt trước khi ngày bắt đầu."

Và bác sĩ gật đầu, như thể điều đó hoàn toàn có thể xảy ra, hoàn toàn không đáng xấu hổ, hoàn toàn là thứ người ta có thể nói ra mà không cần phải xin lỗi.

Ngân viết: Hôm đó em đã khóc trong phòng khám. Em tưởng mình xấu hổ lắm. Nhưng thật ra không phải vậy. Đó là lần đầu tiên trong nhiều tháng em được nói thật mà không phải giải thích thêm gì.

Bút di chuyển chậm trên trang giấy. Ánh sáng đã dịch chuyển, không còn nằm trên tay cô nữa mà lan rộng ra một góc của trang, làm những chữ cô vừa viết sáng lên theo cách chúng không sáng khi cô viết chúng trong bóng tối.

Cô nghĩ đến những thứ mình đã làm sáu tháng trước mà không biết mình đang làm: xóa tin nhắn của bạn bè vì "không có tâm trạng trả lời", rồi tự hỏi tại sao mình ngày càng cô đơn. Từ chối đi ăn tối vì "mệt", rồi ngồi nhà và cảm thấy tệ vì mình không ra ngoài. Mua sách rồi không đọc, mua cây rồi để héo, bắt đầu nhiều thứ rồi bỏ giữa chừng — và mỗi lần như vậy tự nhủ mình "lười biếng", "không có chí", "không bằng ai".

Không ai nói với cô rằng đó là triệu chứng. Rằng não người khi kiệt sức sẽ làm đúng những điều đó: thu mình lại, tiết kiệm năng lượng, đóng cửa với những thứ không thiết yếu. Không ai giải thích rằng "mệt" không chỉ là thứ người ta cảm thấy sau khi chạy bộ hay làm việc nhiều — nó còn có thể là thứ người ta cảm thấy khi tồn tại thôi cũng đã đủ nặng.

Chị muốn nói với em điều này, Ngân viết, và lần này bút cô đi nhanh hơn, như thứ gì đó đã được quyết định: Không ai dạy mình cách nhận ra khi mình cần giúp đỡ. Người ta dạy mình cách cố gắng, cách kiên nhẫn, cách vượt qua. Nhưng không ai dạy mình cách dừng lại và hỏi: mình đang ổn chứ? Mình có thật sự ổn không?

Vì vậy em không biết. Và đó không phải lỗi của em.

Ngoài cửa sổ, một người phụ nữ dừng xe trước cửa hàng tạp hóa ở dưới, xuống xe, buộc lại tóc, rồi xách giỏ vào. Động tác bình thường đến mức Ngân không rõ tại sao mình lại nhìn lâu như vậy. Có lẽ vì có những lúc, những chuyện bình thường nhất lại là thứ khó nhìn nhất — khi mình không còn tin rằng bình thường là thứ mình có thể với tới.

Cô nhớ mình đã nghĩ gì, tháng thứ tư. Không phải những ý nghĩ tối tăm kiểu người ta hay nói trong phim. Chỉ là một sự mệt mỏi rất yên tĩnh, rất phẳng: Mình không biết còn tiếp tục làm việc này bao lâu nữa. "Việc này" không chỉ là công việc. Là cái việc tỉnh dậy, tắm rửa, ăn uống, đi ra ngoài, mỉm cười khi cần, trả lời khi được hỏi. Tất cả những thứ người ta gọi là "sống bình thường" — đối với cô lúc đó không còn tự nhiên nữa. Nó cần nỗ lực. Từng cái một. Từng ngày.

Em đã rất mệt, Ngân viết. Và em đã tự nhủ rằng mệt thì phải cố. Nhưng đôi khi cần nhất không phải là cố — mà là thừa nhận rằng mình đang mệt thật sự.

Tay cô bắt đầu mỏi. Không phải vì viết nhiều — mà vì giữ bút theo cách chú tâm như vậy trong khoảng thời gian dài hơn cô nghĩ. Cô dừng lại, đặt bút xuống, cuộn những ngón tay lại rồi mở ra. Nhìn vào bàn tay mình một lúc. Đây là bàn tay đã viết báo cáo, đã gõ email, đã cầm điện thoại đọc tin tức lúc ba giờ sáng khi không ngủ được. Bây giờ nó đang viết thư.

Cô nhấc bút lên, viết tiếp.

Chị không biết em có đọc được thư này không. Chắc là không — vì thời gian không chạy ngược. Nhưng chị viết vì chị nghĩ rằng, nếu mình không tự nói với mình những điều này, thì không ai nói hết. Không phải vì người xung quanh không quan tâm. Mà vì có những thứ chỉ mình mình hiểu được mình đã trải qua như thế nào.

Em xứng đáng được nghe điều này: em đã cố gắng trong hoàn cảnh mà em không biết mình đang trong hoàn cảnh đó. Em đã giữ mình đứng vững khi không ai biết em đang run. Và khi em không thể đứng nữa, em đã tìm cách ngồi xuống — và đó là điều dũng cảm nhất em từng làm.

Ánh sáng lúc này đã đổ tràn lên mặt bàn. Không còn nghiêng nữa — đứng thẳng, rõ ràng, như một buổi sáng đã quyết định bắt đầu thật sự. Ngân ngồi trong vệt sáng đó, nhìn những trang giấy đầy chữ, và cảm thấy một thứ gì đó không hẳn là nhẹ nhõm, không hẳn là buồn — chỉ là yên. Cái yên của người vừa nói ra điều gì đó cần được nói, dù không có ai nghe.

Cô viết thêm vài dòng cuối:

Chị đang ổn hơn rồi. Không phải hoàn toàn. Không phải mọi ngày. Nhưng buổi sáng chị ngồi bên cửa sổ và thấy thành phố thật sự — không phải thành phố qua màng lọc của sự kiệt sức — và điều đó có nghĩa là thứ gì đó đã thay đổi.

Chị nghĩ em sẽ ổn. Chị nghĩ thế vì chị đã là em, và bây giờ chị đang đây.

Yêu em —

Ngân.

Cô gập sổ lại.

Không đọc lại. Không sửa. Gập lại như người ta gập một bức thư thật sự, cho vào phong bì thật sự, dán lại và không mở nữa. Đặt sổ lên đùi, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Thành phố đang đi vào buổi sáng của nó. Người phụ nữ lúc nãy đã ra về, giỏ nặng hơn khi vào. Một đứa trẻ chạy trên vỉa hè, sau lưng là bóng một người lớn đang cố theo kịp. Hai ông già ngồi uống cà phê trước cổng, không nói chuyện, chỉ nhìn phố theo kiểu người ta nhìn phố khi đã quen với nó đến mức không cần nhìn bằng mắt nữa.

Không ai hỏi cô về bức thư.

Thành phố không hỏi. Ánh sáng không hỏi. Những người đi qua không dừng lại nhìn lên cửa sổ tầng ba nơi một cô gái đang ngồi với quyển sổ gập trên đùi và mắt hơi ẩm, không hẳn là khóc, chỉ là đang cảm thấy điều gì đó.

Và đó là lý do cô có thể viết nó.

Không phải vì không ai quan tâm. Mà vì đây là thứ không cần nhân chứng. Không cần ai xác nhận rằng những điều cô viết là đúng, hay quan trọng, hay đủ chân thành. Nó đã đúng, đã quan trọng, đã chân thành — chỉ vì cô đã ngồi xuống và viết ra.

Ngân đặt tay lên mặt bìa sổ. Giấy bìa mềm, hơi sờn ở góc vì cô hay mở ra và gập vào, mở ra và gập vào, trong những buổi sáng khác nhau, với những thứ khác nhau đang chờ được đặt xuống.

Ngoài kia, thành phố tiếp tục.

Và cô, lần đầu tiên trong sáng nay, mỉm cười với không ai —

Hết Chương 16

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 17
← TrướcTiếp →