🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sáng hôm ấy, ban công bên kia đường vắng tanh.

Ngân nhận ra ngay từ lúc cô mang ly trà ra ghế ngồi — cái khoảnh khắc quen thuộc mỗi ngày, khi mặt trời còn chưa leo qua mái tôn nhà hàng xóm và ánh sáng vẫn còn màu vàng nhạt của buổi sớm chứ chưa chuyển sang vàng rực của ban ngày. Cô ngồi xuống, nhìn qua ô cửa sổ, và ban công ấy — với hàng lan trắng, với mấy chậu cúc vàng đặt thành hàng ngay ngắn, với cái vòi tưới màu xanh nhạt vẫn treo cố định trên móc — trống không. Không có bóng người.

Cô đặt ly trà lên bậu cửa sổ. Hơi nước bốc lên mỏng manh rồi tan vào không khí buổi sáng.

Bảy giờ mười lăm. Thường thì bà đã ra rồi.

Ngân không nhớ chính xác từ bao giờ mình bắt đầu thuộc giờ giấc của người đàn bà bên kia đường. Có lẽ từ tuần thứ hai hay thứ ba sau khi cô dọn về đây — căn phòng thuê nhỏ ở tầng ba, nhìn thẳng sang dãy nhà đối diện. Có lẽ lâu hơn. Cô không chắc vì hồi đó những ngày của cô cứ trôi vào nhau như nước, không ngăn được, không phân biệt được sáng hay chiều, hôm nay hay hôm qua. Chỉ biết có một thời điểm nào đó, cô bắt đầu nhận ra: bảy giờ, bà ra tưới cây. Trước tiên là mấy chậu lan trắng ở góc trái, xoay từng chậu một lần để lá đón nắng đều. Rồi sang hàng cúc vàng, tưới chậm hơn, cẩn thận hơn. Cuối cùng là cái chậu dương xỉ treo ở góc phải mà Ngân chưa bao giờ thấy rõ lắm vì bị cái mái hiên che khuất một nửa. Bao giờ cũng theo thứ tự ấy. Không sai.

Sáng nay, đến bảy giờ rưỡi, ban công vẫn vắng.

Ngân uống trà. Trà hôm nay cô pha hơi đậm, vị hơi chát ở đầu lưỡi. Cô không sửa lại. Chỉ nhìn sang bên kia đường và chờ.

Nắng lên dần. Hàng cúc vàng bắt đầu sáng rực lên dưới ánh mặt trời — những bông hoa nhỏ căng tròn, màu vàng của mật ong thật chứ không phải vàng chói của nhựa nhân tạo. Ngân tự hỏi bà trồng từ bao giờ. Tự hỏi bà mua cây ở đâu, có ai tặng không hay tự chọn lấy. Tự hỏi bà có biết rằng mỗi sáng có một người ngồi bên kia đường nhìn vào vườn cây của bà và thấy một chút gì đó dịu lại trong ngực.

Những câu hỏi không có câu trả lời. Cô vẫn tự hỏi.

Tám giờ.

Ban công vẫn vắng.

Cô không đứng lên, không đi làm việc khác. Gần đây cô đã có thể làm được một vài thứ — gửi vài email, dọn bàn, đôi khi nấu cơm — nhưng sáng nay cô ngồi yên ở ghế như thể có sợi dây vô hình buộc cô lại với cái ô cửa sổ này, với khoảng ban công trống kia. Trà nguội lạnh trong lòng bàn tay. Cô không để ý.

Bà có sao không?

Câu hỏi hiện lên trong đầu Ngân rõ đến mức cô gần như nói thành tiếng. Cô khẽ giật mình vì chính mình. Bà — người đàn bà không tên, không tuổi, không lịch sử trong đầu Ngân ngoài cái hình ảnh mỗi sáng tay cầm vòi tưới, tóc búi gọn, dáng đi chắc và chậm của người đã qua nhiều năm tháng — bà có sao không?

Cô không biết. Cô không thể biết. Cô chưa từng nói chuyện với bà, không biết tên bà, không có cách nào hỏi thăm. Nếu bà bệnh, nếu bà ngã, nếu có chuyện gì xảy ra trong căn nhà kia, Ngân hoàn toàn không hay biết. Cô chỉ là người ngồi bên cửa sổ nhìn sang.

Nhưng cô lo.

Cô nhận ra điều đó và ngồi với nó một lúc, như ngồi với một vật lạ nhặt được trên đường mà chưa biết tên gọi. Lo. Cô lo cho bà. Không phải lo theo cách kịch tính, không phải lo theo cách muốn gọi điện hay chạy sang hỏi. Chỉ là một cái nặng nhẹ trong ngực, cái nhìn cứ quay về phía ban công trống, cái cảm giác buổi sáng hôm nay thiếu đi một thứ gì đó mà không có thứ đó thì không ổn.

Đã bao lâu rồi cô không lo cho ai?

Câu hỏi đến bất ngờ đến mức Ngân phải đặt ly trà xuống.

Có những tháng — cô không nhớ chính xác bao nhiêu tháng, không ai đo đếm thời gian trong những giai đoạn như thế — khi cô không lo được cho ai cả. Không phải không muốn. Là không thể. Như thể phần trong người chịu trách nhiệm lo lắng đã bị rút cạn, bị vắt kiệt bởi cái gánh nặng chỉ lo cho mình mình cũng đã không nổi rồi. Mẹ gọi điện, cô bắt máy nhưng nghe như nghe qua bức tường. Bạn bè nhắn tin hỏi thăm, cô trả lời "ổn" vì không còn từ nào khác trong đầu, không còn sức để giải thích rằng "ổn" không phải sự thật nhưng "không ổn" thì cô cũng không nói được thành lời. Thế giới bên ngoài cứ tiếp tục xảy ra — người ta yêu nhau, buồn nhau, lo cho nhau — còn cô ngồi giữa đó như hòn đá trong dòng nước, không cảm nhận được dòng chảy nữa, chỉ biết nước cứ qua.

Nhưng sáng nay cô lo cho bà tưới cây.

Nắng đã lên hẳn. Chín giờ. Phố bên dưới bắt đầu ồn ào — tiếng xe máy, tiếng người bán hàng rong, tiếng trẻ con đâu đó vọng lên. Ngân ngồi trong tiếng ồn quen thuộc ấy và nhìn hàng cúc vàng bên kia đường khô dần dưới nắng. Những bông hoa vẫn tươi — bà tưới tối qua hẳn — nhưng đất trong chậu chắc đã bắt đầu khô mặt.

Cô nghĩ đến việc nước. Cây cần nước theo chu kỳ. Bà biết điều đó nên mới tưới đều đặn mỗi sáng. Nếu một ngày bà không ra được, cây không chết ngay — nhưng bà sẽ lo. Cô biết bà sẽ lo vì người chăm cây đều đặn đến thế là người coi trọng việc chăm sóc, không phải người bỏ qua được.

Ngân và bà, theo một cách kỳ lạ, đang lo cho nhau mà không ai biết.

Chiều xuống. Cô đã đứng dậy ăn cơm — chỉ cơm trắng với trứng chiên, nhưng cô ăn hết — rồi lại ra ghế. Thói quen hay cái gì đó giống thói quen. Ánh nắng chiều vàng và dày hơn nắng sáng, đổ nghiêng qua ô cửa sổ, làm cái bóng của chính Ngân dài ra trên sàn gỗ.

Rồi bà xuất hiện.

Ngân thấy cánh cửa ban công bên kia hé mở trước — cái cánh cửa nhôm màu trắng đục mà cô đã nhìn hàng trăm lần — và bà bước ra. Chậm hơn thường ngày. Cô nhận ra ngay: dáng bước khác một chút, thận trọng hơn, như người vừa trải qua một ngày không nhẹ nhàng. Tóc vẫn búi gọn nhưng búi hơi lệch sang bên phải, không ngay ngắn như mọi khi.

Bà cầm vòi tưới. Bắt đầu từ mấy chậu lan trắng ở góc trái.

Ngân thở ra.

Cô không biết mình đã nín thở từ lúc nào. Chỉ biết cái hơi thở ấy ra khỏi lồng ngực thì nhẹ theo — nhẹ theo một cách kỳ lạ, không tương xứng với quy mô của sự việc, không tương xứng với việc đây chỉ là một người đàn bà hàng xóm xa lạ đang tưới cây chiều muộn. Nhưng nhẹ thật. Rõ ràng thật.

Bà tưới lan xong sang cúc vàng. Vẫn cẩn thận. Vẫn chậm. Muộn hơn thường ngày ba tiếng, đi chậm hơn thường ngày một chút, búi tóc lệch sang phải — nhưng vẫn đúng thứ tự. Lan trước, cúc sau, dương xỉ cuối cùng.

Ngân nhìn bà tưới xong, xoay từng chậu cúc một lần để đón nắng chiều, rồi quay vào trong. Cánh cửa nhôm khép lại. Ban công trở lại vắng lặng nhưng lần này là vắng lặng khác — vắng lặng sau khi việc đã được làm xong, không phải vắng lặng của điều gì đó bị bỏ lửng.

Cô ngồi yên thêm một lúc nữa, nhìn hàng cúc vàng trong nắng chiều.

Hồi trẻ — hồi trẻ thật sự, mười mấy tuổi — Ngân từng đọc đâu đó rằng khả năng lo lắng cho người khác là bằng chứng của sự sống đủ đầy. Rằng người chìm trong khổ đau của chính mình không còn chỗ cho nỗi lo của người khác nữa. Rằng khi bạn bắt đầu để ý đến người khác — thật sự để ý, không phải chỉ nhận biết sự tồn tại của họ — là khi bạn đã leo lên khỏi một chỗ sâu nào đó.

Cô đã không tin câu ấy lúc đọc. Cảm thấy nó đơn giản hóa một thứ gì đó phức tạp hơn nhiều.

Bây giờ, ngồi đây, cô không biết mình tin không. Nhưng cô biết điều này: cô đã ngồi gần như cả ngày hôm nay mà không nghĩ đến chính mình. Không nghĩ đến cái chẩn đoán, không nghĩ đến những tháng tháng mờ nhạt vừa qua, không nghĩ đến câu hỏi bao giờ thì ổn, bao giờ thì trở lại, trở lại là gì, ổn là gì. Cô đã nghĩ đến một người đàn bà không biết tên, đến hàng cúc vàng của bà, đến cái vòi tưới màu xanh nhạt treo trên móc chờ bàn tay bà cầm lấy.

Và khi bà xuất hiện, cô đã thở ra.

Ly trà nguội ngắt từ buổi sáng vẫn còn đó trên bậu cửa sổ. Ngân cầm lên, nhìn vào lòng ly — trà nguội có màu nâu sậm, trong hơn lúc mới pha. Cô uống một ngụm. Đắng và lạnh và không ngon chút nào.

Cô uống hết ly.

Bên dưới, phố chiều bắt đầu lên đèn. Nắng rút dần khỏi những mái nhà. Hàng cúc vàng bên kia đường mất dần màu sắc trong ánh hoàng hôn, trở thành những bóng nhỏ tối sẫm trên nền ban công. Nhưng cô vẫn nhìn sang đó.

Ngày mai bà sẽ ra lúc bảy giờ, cô gần như chắc chắn. Và cô sẽ ngồi đây, với ly trà, với cái ghế quen thuộc bên cửa sổ, và nhìn bà tưới từng chậu một theo đúng thứ tự. Chuyện nhỏ. Không ai biết. Không ai cần biết.

Nhưng cô biết.

Và cô thấy rằng điều đó — cái việc nhỏ bé là biết lo cho một người không quen, nhìn qua cửa sổ, không nói được câu nào — không phải là không có nghĩa gì. Có thể là ngược lại.

Hết Chương 15

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 16
← TrướcTiếp →