🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Mẹ đến vào lúc tám giờ sáng, trước khi Ngân kịp pha cà phê.

Tiếng gõ cửa nhẹ, ba tiếng đúng như hồi Ngân còn nhỏ — mẹ gõ cửa phòng Ngân như vậy mỗi sáng trước khi đi chợ. Ba tiếng nhẹ, không giục giã. Ngân đứng ở giữa phòng trong bộ đồ ngủ, tóc chưa chải, và nghĩ rằng mình đã quên mất rằng mẹ báo lên thăm hôm nay.

"Mẹ đợi ở ngoài lâu không?" Ngân hỏi khi mở cửa.

"Mẹ vừa lên thôi." Mẹ bước vào, tay xách một túi vải. "Con chưa ăn sáng chưa?"

"Chưa."

"Mẹ mang bánh mì lên. Mua ở dưới đường."

Căn phòng thuê của Ngân nhỏ đến mức mẹ đứng ở cửa đã nhìn thấy hết: cái giường sát tường, bàn làm việc chất đầy sách và tập giấy, góc bếp nhỏ với hai cái xoong, và chiếc ghế gỗ kê sát cửa sổ — chiếc ghế duy nhất trong phòng, vì Ngân chưa bao giờ thấy cần mua thêm một cái nào nữa.

Mẹ nhìn quanh một lượt. Không nói gì về sự chật hẹp. Không hỏi sao không thuê chỗ rộng hơn. Mẹ đặt túi lên bàn, lấy ra hai cái bánh mì gói trong giấy báo, một hộp sữa tươi, và một túi nhỏ đựng gì đó Ngân chưa nhìn rõ.

"Ngồi đâu được mẹ?" Mẹ hỏi, giọng thản nhiên như hỏi đường.

"Mẹ ngồi ghế đi." Ngân chỉ về phía cửa sổ. "Con ngồi giường."

Mẹ đi đến chiếc ghế, kéo nhẹ ra một chút khỏi tường, rồi ngồi xuống. Lưng thẳng, hai tay đặt lên đùi. Mẹ nhìn ra cửa sổ.

"Nhìn ra phố à?"

"Dạ. Con hay ngồi đây."

Mẹ gật đầu, như thể đây là một thông tin hoàn toàn hợp lý. Rồi mẹ im lặng nhìn ra ngoài.

Ngân bóc bánh mì, ngồi co chân trên giường. Bên ngoài cửa sổ, con phố buổi sáng đang vào guồng quen thuộc: xe máy chạy lẫn xe đạp, tiếng còi thưa, mấy đứa trẻ đi học muộn kéo ba lô nặng trịch. Từ góc này nhìn ra, Ngân thấy cả một đoạn tường gạch đối diện, nơi người đàn bà tầng ba mỗi sáng ra tưới mấy chậu cây treo bên ban công.

"Mẹ," Ngân nói, "con mèo nhà Bác Tám đẻ rồi à?"

Mẹ quay sang nhìn Ngân, và Ngân chợt nhớ — mình chưa hỏi điều này, mẹ chưa kể gì cả.

Nhưng mẹ không ngạc nhiên. "Ừ. Bốn con. Ba mướp một vàng."

"Đẻ hôm nào?"

"Thứ Ba tuần trước. Đẻ trong cái thùng giấy mà Bác Tám để ở gốc cầu thang." Mẹ đưa tay lên chỉnh lại cổ áo. "Bác Tám bảo không nuôi nổi bốn con, hỏi nhà mình có lấy một không."

"Mình có lấy không?"

"Ba không chịu. Ba nói dị ứng lông mèo."

"Ba chưa bao giờ dị ứng lông mèo."

"Thì mẹ biết." Mẹ nhún vai. "Nhưng thôi, để vậy."

Ngân ăn hết nửa cái bánh mì. Mẹ vẫn ngồi yên trên ghế, tay cầm hộp sữa nhưng chưa uống, mắt nhìn ra phố. Ngân không biết mẹ đang nghĩ gì. Và kỳ lạ thay, sự không biết đó không làm Ngân lo lắng — không như mọi lần, khi Ngân cứ phải đoán xem mẹ đang chờ nghe điều gì, đang lo điều gì, đang muốn hỏi điều gì mà chưa hỏi.

Sáng nay mẹ chỉ ngồi đây. Trên chiếc ghế bên cửa sổ, vì không còn chỗ nào khác.

"Mẹ lên bằng xe khách hay xe máy?"

"Xe khách. Chuyến sáu giờ." Mẹ nhìn đồng hồ tay. "Lên đến nơi thì hơn bảy rưỡi. Mẹ đi bộ từ bến vào đây."

"Mẹ biết đường?"

"Mẹ hỏi."

Ngân nhìn mẹ. Mẹ sáu mươi hai tuổi, tóc đã bạc gần hết, lưng hơi còng hơn lần trước Ngân về nhà. Mẹ không quen đường phố lớn — ở quê, cả đời mẹ chỉ đi quanh mấy con đường quen. Vậy mà sáng nay mẹ xuống xe, hỏi đường người lạ, đi bộ gần hai cây số để lên đến căn phòng này.

Ngân muốn nói điều gì đó. Nhưng không tìm ra câu nào đúng.

Nên Ngân chỉ dịch sang, tựa đầu vào vai mẹ.

Mẹ không nói gì. Không xoa đầu, không hỏi "Con có sao không", không nói "Mẹ lo cho con lắm". Mẹ chỉ ngồi yên, và hơi nghiêng người lại một chút — chỉ một chút thôi, đủ để Ngân dựa vào mà không bị trượt.

Bên ngoài cửa sổ, tiếng phố lên dần theo giờ.

Rồi người đàn bà xuất hiện ở ban công tầng ba bên kia đường. Bà mặc áo bà ba xanh nhạt, đầu đội mũ vải rộng vành. Bà kéo ra một cái ghế đẩu nhỏ, đặt xô nước lên đó, rồi bắt đầu múc từng gáo tưới vào các chậu cây treo dọc lan can.

Ngân ngồi thẳng lên. "Mẹ nhìn kìa."

"Ai vậy?"

"Con không biết tên. Nhưng ngày nào bà ấy cũng tưới cây vào giờ này." Ngân chỉ tay. "Mẹ thấy không — bà ấy tưới theo thứ tự. Từ trái sang phải. Không bao giờ bỏ cái nào."

Mẹ nhướng mắt nhìn qua cửa sổ. "Nhiều chậu thế."

"Mười hai chậu. Con đếm rồi." Ngân vẫn chỉ tay theo từng chậu một. "Hai chậu đầu là dây leo gì đó, lá nhỏ. Mấy chậu giữa là hoa, con không biết tên. Cuối cùng là rau thơm — con đoán vậy vì lá to hơn."

Mẹ gật đầu. Không phải gật đầu lịch sự kiểu "ừ cho qua" — mà là gật đầu chăm chú, như thể đây là thông tin quan trọng cần ghi nhớ.

"Bà ấy tưới rau thơm cuối cùng à?"

"Cuối cùng. Bao giờ cũng vậy."

"Có lý." Mẹ nhìn ra, giọng nghiêm túc. "Rau thơm cần ít nước hơn. Tưới cuối để biết còn bao nhiêu nước trong xô mà điều tiết."

Ngân chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. "Mẹ trồng rau à?"

"Hồi còn trẻ. Sau bỏ rồi." Mẹ nhìn theo người đàn bà đang nghiêng người tưới vào chậu thứ tư. "Trồng rau phải kiên nhẫn lắm. Lúc nào cũng phải để ý."

Họ ngồi yên nhìn. Người đàn bà bên kia đường không biết mình đang bị quan sát. Bà tưới đều tay, thỉnh thoảng dừng lại ngắm một cái lá, sờ vào đất thử xem khô hay chưa.

"Bà ấy trông vui không mẹ?" Ngân hỏi.

Mẹ nghĩ một chút. "Trông bình thường. Người làm việc mình quen thì trông vậy."

"Bình thường cũng là vui rồi."

Mẹ quay nhìn Ngân. Chỉ nhìn, không nói gì.

Ngân không biết mình vừa nói điều đó từ đâu ra. Nhưng khi nói xong thì thấy đúng — cái cảm giác đúng chậm, như khi nhận ra mình đã hiểu một điều từ lâu mà chưa bao giờ tìm được chữ.

Mẹ cuối cùng cũng mở hộp sữa, uống một ngụm. Bên kia đường, người đàn bà đến chậu thứ tám.

"Con có uống thuốc đều không?" Mẹ hỏi.

Ngân khẽ cứng người. Câu hỏi đến như một viên đá ném vào mặt hồ — nhẹ, nhưng tạo gợn.

"Có mẹ."

"Ừ." Mẹ chỉ nói vậy, rồi nhìn ra cửa sổ tiếp.

Không hỏi thêm. Không hỏi thuốc nào, bác sĩ nói gì, tiến triển ra sao. Chỉ một câu, rồi thôi.

Ngân thở ra chậm.

Ngân không biết mẹ có hiểu không — hiểu cái cảm giác mệt mỏi khi người ta hỏi về bệnh như hỏi về thời tiết, hỏi như thể câu trả lời sẽ làm họ an tâm được, như thể nếu Ngân nói "con ổn rồi" thì mọi thứ sẽ thực sự ổn. Ngân không biết mẹ có hiểu không. Nhưng sáng nay mẹ chỉ hỏi một câu, và Ngân thấy mình biết ơn vì điều đó một cách kỳ lạ.

"Con hay ngồi đây từ mấy giờ?" Mẹ hỏi.

"Khoảng bảy giờ. Có khi sớm hơn."

"Một mình?"

"Một mình."

Mẹ gật đầu, nhìn chiếc ghế mình đang ngồi. "Ghế tốt."

"Mẹ thấy ngồi được không?"

"Ngồi được. Lưng thẳng." Mẹ vỗ nhẹ vào tay ghế. "Gỗ thật."

"Dạ. Con mua ở chợ đồ cũ."

Người đàn bà bên kia đường đang đến chậu cuối cùng — chậu rau thơm, đúng như Ngân đã nói. Bà múc gáo nước cuối, tưới cẩn thận, rồi ngẩng đầu lên nhìn trời. Trời hôm nay có mây nhưng không mưa, nắng lọc qua mây thành thứ ánh sáng vàng nhạt dịu dàng.

Rồi bà xách xô vào trong, kéo cửa lại.

Buổi tưới cây hôm nay kết thúc.

Ngân nhìn theo cho đến khi bóng bà mất sau khung cửa. Có điều gì đó trong ngực Ngân chùng xuống — không phải buồn, mà là cái cảm giác quen thuộc của mỗi khi buổi sáng kết thúc, khi phố bắt đầu ồn hơn và ngày bắt đầu thật sự.

"Hết rồi mẹ ơi," Ngân nói khẽ.

"Ừ. Mẹ thấy rồi."

Họ vẫn ngồi im một lúc, nhìn ra ban công giờ chỉ còn những chậu cây lặng lẽ trong ánh sáng buổi sáng. Có một chậu hoa nhỏ nở đỏ — từ sáng đến giờ Ngân mới chú ý, vì trước đó mắt cứ theo người đàn bà mà quên nhìn kỹ hoa.

"Mẹ ở lại ăn cơm trưa không?" Ngân hỏi.

"Mẹ về chiều. Có chuyến ba giờ."

"Vậy còn nhiều thời gian."

"Ừ."

Ngân tựa đầu vào vai mẹ lần nữa. Lần này mẹ đưa tay lên, đặt nhẹ lên tóc Ngân — không xoa, không vuốt, chỉ đặt đó. Như người ta đặt tay lên bàn khi muốn ngồi yên hơn.

Ngoài cửa sổ, tiếng phố tiếp tục. Một đứa trẻ chạy ngang, tiếng giày dép lẹp xẹp. Tiếng còi xe ở đầu phố. Tiếng ai đó gọi tên ai đó, giọng xa dần.

Và trong căn phòng nhỏ này, giữa buổi sáng vẫn còn chưa hết, Ngân ngồi tựa vào vai mẹ và nghĩ rằng mình không nhớ lần cuối cùng mình cảm thấy như thế này là khi nào.

Không phải hạnh phúc — chữ đó còn quá lớn, quá nặng so với những gì Ngân đang cảm thấy. Nhưng là một thứ gì đó nhỏ hơn và thật hơn: cảm giác không phải một mình.

Chỉ vậy thôi.

Chỉ vậy mà buổi sáng hôm nay trở thành buổi sáng dài nhất — và ít cô đơn nhất — mà Ngân có từ rất lâu rồi.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →