Ngân tìm thấy bức ảnh vào một buổi sáng mà cô không tìm kiếm gì cả.
Cô chỉ muốn lấy cái kẹp tóc — cái kẹp nhựa đen mà cô vẫn để ở ngăn kéo dưới cùng của bàn trang điểm, cái ngăn kéo mà lâu nay cô ít mở vì không còn trang điểm nhiều nữa. Ngăn kéo kéo ra thì cứng, như thể nó cũng quen với việc bị bỏ quên. Bên trong: cái kẹp tóc, một ống son hết màu đã khô từ mùa trước, mấy đồng xu lẻ không còn giá trị lưu thông, và bức ảnh.
Tấm ảnh nằm úp xuống, như một người đang nằm sấp tránh ánh sáng.
Ngân lấy nó lên. Lật ra.
Cô trong ảnh đứng trước biển. Hai mươi hai tuổi. Tóc dài bay ngang mặt, một nửa che mắt, nhưng cô vẫn đang cười — cười rất to, cười theo kiểu không kịp nghĩ đến hình ảnh của mình, cái kiểu cười mà người ta chỉ cười được khi không ai đang chuẩn bị chụp. Ai đó đã bắt được khoảnh khắc đó. Cô không nhớ ai.
Cô không nhớ nhiều về ngày hôm đó.
Chỉ nhớ mùi. Gió biển mang muối vào tận trong miệng. Cái cảm giác lưỡi chạm vào môi và nếm thấy vị mặn của không khí. Cát ướt dưới chân, loại cát gần sóng nên còn lạnh và chắc. Tiếng biển — không phải tiếng sóng vỗ ầm ào trong phim, mà tiếng biển thật: liên tục, nhịp nhàng, hơi đơn điệu, giống như hơi thở của một cơ thể khổng lồ đang ngủ.
Ngày đó cô buồn hay vui, cô không còn chắc.
Có lẽ cả hai. Có lẽ không hẳn là cái nào.
Ngân cầm bức ảnh đi ra ghế bên cửa sổ. Cô ngồi xuống theo thói quen của những buổi sáng — cái ghế đã biết hình dáng cô rồi, biết cách cô gập người lại một chút, biết cô thường kéo chân lên và ôm gối. Sáng nay cô không ôm gối. Cô đặt bức ảnh lên bậu cửa sổ, dựa vào khung, rồi nhìn.
Ngoài kia, thành phố đang bắt đầu ngày mới theo cách thành phố vẫn làm — từ từ, ồn ào dần, như nước sôi. Người đi xe máy. Tiếng còi xe. Một người đàn bà bán xôi đẩy xe đẩy qua, hơi xôi bốc lên trắng trong không khí lạnh buổi sáng. Con mèo vằn quen thuộc ngồi trên mái tôn nhà đối diện, nhìn xuống với vẻ thờ ơ của kẻ đã quan sát thành phố này lâu hơn bất cứ ai.
Ngân nhìn bức ảnh. Rồi nhìn bàn tay mình.
Hai mươi hai tuổi, đôi tay trong ảnh giơ lên đón gió, các ngón tay xòe ra. Bây giờ, đôi tay cô đang đặt trên đùi, yên tĩnh, móng tay chưa cắt hơi dài một chút. Cùng một đôi tay. Cách nhau bằng bao nhiêu năm.
Cách nhau bằng một chẩn đoán. Một tờ giấy với những chữ in đậm mà cô đọc đi đọc lại trong phòng chờ bệnh viện, dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh, tiếng loa gọi số bệnh nhân vẫn vang đều đều bên ngoài cánh cửa.
Cách nhau bằng một mùa dài. Dài không phải theo nghĩa lịch, mà theo nghĩa bên trong — cái mùa mà mỗi buổi sáng là một bài toán nhỏ: hôm nay có thể ngồi dậy không, hôm nay có thể ăn được gì không, hôm nay có bao nhiêu giờ trước khi mệt quá mức.
Và cách nhau bằng chiếc ghế này, bên cửa sổ này.
Người trong ảnh không biết ghế này tồn tại.
Cô của hai mươi hai tuổi, đứng trước biển, tóc bay, miệng cười — cô ấy không biết rằng sẽ có một buổi sáng cô ngồi đây nhìn ra một thành phố không phải biển, tay cầm tách trà đã nguội, và coi đó là một buổi sáng tốt. Không phải vì có gì đặc biệt xảy ra. Chỉ vì ngồi được là đủ. Chỉ vì nhìn được ra ngoài là đủ.
Người trong ảnh không biết nhiều thứ.
Ngân không biết nên thấy gì khi nghĩ về điều đó — tiếc, hay nhẹ nhõm, hay một thứ gì không có tên hẳn hoi.
Có một thời gian, cô ghét bức ảnh kiểu này. Không phải ảnh này cụ thể, mà cả loại — những tấm ảnh của mình trước khi bệnh, khi còn chưa biết. Nhìn vào đó thấy như nhìn vào một người vô tư lự đang đi trên đường mà không biết rằng ngay góc khuất phía trước có một cái hố. Muốn gọi với: cẩn thận. Muốn bảo cô ấy: đừng cười nhiều quá, giữ lại chút đi, sau này cần.
Nhưng sáng nay Ngân nhìn bức ảnh và không thấy như vậy nữa.
Cô của ngày đó đứng trước biển và cười. Điều đó đã xảy ra. Nụ cười đó là thật, dù Ngân không còn nhớ nó sinh ra từ đâu. Gió muối là thật. Cát lạnh dưới chân là thật. Và cô ấy — cô của hai mươi hai tuổi — cô ấy không hề biết rằng mình đang tích lũy một điều gì đó mà sau này sẽ cần đến: bằng chứng rằng mình đã từng đứng trước biển và cười được.
Ngân đặt ngón tay lên mặt kính ảnh. Chạm vào khuôn mặt mình của ngày đó.
Cảm ơn, cô nghĩ. Không nói ra thành tiếng. Chỉ nghĩ.
Có người từng hỏi cô — một người bạn, trong một buổi chiều ngồi uống cà phê hồi mới ra viện — rằng: bao giờ thì em muốn trở lại bình thường? Bình thường theo nghĩa như trước. Như trong ảnh cũ.
Ngân mất một lúc để trả lời vì câu hỏi đó có cái gì đó không vừa với cô, như một cái áo đúng size nhưng đường may không đúng chỗ.
"Em không muốn trở lại," cô nói.
Người bạn nhìn cô với vẻ lo lắng thật thà. Cô phải giải thích thêm, dù lúc đó còn chưa giải thích được rõ: không phải cô không muốn khỏe hơn. Không phải cô thích bệnh. Mà là — người trong ảnh đó không còn là nơi để quay về nữa. Cô ấy đã qua rồi. Quay về chỗ đó cũng giống như cố leo lên một bậc thang đã mục, đứng vào một chỗ đã không còn chắc.
Điều cô muốn không phải là trở lại. Là đi tiếp.
Sáng nay, ngồi trên ghế, Ngân nghĩ điều đó lại, lần này rõ hơn.
Cô không muốn trở thành người trong ảnh. Người đó đứng trước biển và cười và không biết gì. Người đó trẻ hơn, nhẹ nhàng hơn theo một nghĩa nào đó, nhưng cũng không biết điều cô biết bây giờ: rằng cơ thể có thể phản bội mình theo những cách rất thầm lặng, rằng có những buổi sáng mà chỉ ngồi dậy được đã là chiến thắng, rằng im lặng và trầm tư không nhất thiết có nghĩa là không ổn.
Rằng cái ghế bên cửa sổ có thể là nơi để sống, không chỉ là nơi để chờ.
Cô muốn trở thành người tiếp theo.
Người chưa có ảnh.
Người đang được hình thành bởi những buổi sáng như thế này — ngồi đây, nhìn ra ngoài, uống trà nguội, quan sát con mèo vằn, nghe tiếng còi xe, cầm bức ảnh cũ và không thấy mình bị kéo ngược lại bởi nó nữa.
Ánh sáng buổi sáng đã thay đổi trong khi cô ngồi đây. Nó chuyển từ vàng nhạt sang trắng hơn, sắc hơn, kiểu ánh sáng báo hiệu ngày đã bắt đầu thật sự chứ không còn là khoảng chờ đợi giữa đêm và ngày.
Ngân nhìn bức ảnh lần cuối.
Cô của hai mươi hai tuổi nhìn lại cô, hoặc nhìn vào ống kính, hoặc nhìn ra biển — khó biết, vì ảnh đã phai chút màu và mắt trong ảnh bị tóc che một nửa.
Ngân đặt bức ảnh xuống, mặt úp vào bậu cửa sổ. Không phải vì không muốn nhìn. Mà vì không cần nhìn thêm nữa.
Cô đứng dậy. Đi vào bếp. Đun ấm nước mới.
Người tiếp theo đang cần một tách trà nóng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 14 →