🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Công viên nhỏ gần trường, chiều muộn, mấy đứa trẻ con hàng xóm chạy nhảy quanh khu xích đu, tiếng

cười trẻ con vang lên đâu đó phía sau lưng, còn tôi ngồi trên một chiếc ghế đá, chờ Diệu Anh.

Bạn tới đúng giờ, ngồi xuống cạnh tôi, không nói gì trước, chỉ nhìn xuống hai bàn tay đang siết chặt

vạt áo khoác rộng.

"Mày kể tao nghe đi," tôi nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chắc chắn. "Không cần vòng vo nữa. Tao thấy mày

khác đi mấy tuần nay rồi."

Diệu Anh im lặng một lúc lâu, đủ lâu để tôi tưởng bạn sẽ lại né tránh như mọi lần. Nhưng rồi, bạn mở

miệng, giọng bắt đầu run:

"Mày với tao mà cần hẹn trước hả? Từ khi nào vậy ta." Diệu Anh cố nói đùa, đúng câu quen thuộc bạn

vẫn hay dùng để né chủ đề thật, nhưng lần này, giọng vỡ ra ngay giữa câu, không thành tiếng cười

được nữa.

Tôi không nói gì, chỉ ngồi im, chờ đợi.

"Ba tao mất việc," Diệu Anh nói, cuối cùng cũng bật ra được, giọng nghẹn lại. "Từ tháng Chín năm

ngoái. Công ty giải thể, ổng tìm việc mới hoài mà không được, giờ chạy xe ôm công nghệ tạm bợ, thu

nhập chẳng đáng bao nhiêu."

Tôi ngồi im, không ngắt lời, để Diệu Anh nói tiếp theo nhịp của riêng bạn.

"Mẹ tao phải nhận thêm việc may gia công về nhà làm khuya, nhà thì đang nợ tiền học thêm của tao với

em trai, áo khoác này..." Diệu Anh kéo tay áo, giọng càng lúc càng nhỏ, "là áo cũ của ba, tao mặc đỡ

vì áo tao chật rồi mà chưa có tiền mua áo mới."

Nước mắt Diệu Anh bắt đầu chảy, không nức nở, không thành tiếng, chỉ lặng lẽ rơi từng giọt, trong

khi bạn vẫn cố giữ giọng bình thường nhất có thể, như thể sợ nếu để cảm xúc bung ra hết, sẽ không

kiểm soát lại được nữa.

"Sao mày không nói với tao?" tôi hỏi, giọng cũng nghẹn theo.

"Vì tao sợ bị thương hại," Diệu Anh đáp, quay sang nhìn tôi lần đầu tiên từ đầu buổi nói chuyện.

"Mày lúc nào cũng bận rộn, lo cho cả trường, cả lớp, tao không muốn thêm gánh nặng của mình vào

đống việc mày đang gánh."

Câu đó đâm thẳng vào tôi, đau hơn bất kỳ điều gì tôi từng nghe từ Nghi hay Kiệt về Bảng. Tôi, người

luôn tự hào giỏi tổ chức, giỏi kết nối, lại để lọt mất đúng người quan trọng nhất, chỉ vì mải chạy

theo những mối quan hệ rộng mà nông.

Tôi không nói lời an ủi sáo rỗng nào. Tôi không nói "mọi chuyện sẽ ổn thôi" hay "cố lên nhé". Tôi

chỉ ngồi sát lại gần hơn, để Diệu Anh dựa vào vai mình, rồi nói, giọng chậm và rõ:

"Mày cần gì, nói thật, tao không tổ chức sự kiện cho mày đâu, tao chỉ ở đây thôi."

Diệu Anh bật khóc thành tiếng, lần này không kìm được nữa, và tôi ngồi đó, ôm lấy vai bạn, không nói

thêm gì, chỉ để cho những giọt nước mắt bị dồn nén suốt nhiều tháng cuối cùng cũng được trút ra.

Một lúc sau, khi tiếng nấc đã lắng xuống, Diệu Anh ngồi thẳng lại, quệt nước mắt bằng tay áo rộng

thùng thình, cười gượng một cái. "Xin lỗi, làm mày phải nghe hết mớ này."

"Mày xin lỗi cái gì," tôi nói, hơi gắt lên một chút vì thương. "Từ giờ có chuyện gì, mày nói cho tao

biết, được không? Không cần phải một mình gánh hết."

Diệu Anh gật, không nói gì thêm, chỉ im lặng nhìn xuống đôi giày đã cũ, đế mòn gần hết một bên. Tôi

để ý điều đó, thêm một chi tiết nhỏ nữa tôi đã bỏ lỡ suốt mấy tháng qua vì quá bận nhìn ra ngoài,

quá bận đo lường mình được bao nhiêu người yêu quý, mà quên mất nhìn kỹ vào người đang ngồi ngay

cạnh mình.

"Có cần tao giúp gì không, kiểu... tiền học thêm hay gì đó?" tôi hỏi, ngập ngừng, sợ hỏi sai cách

lại khiến Diệu Anh tổn thương thêm.

"Không cần đâu," Diệu Anh lắc đầu, "tao không cần mày giải quyết giúp. Tao chỉ cần có đứa biết,

biết thật, không phải đoán mò qua cái áo khoác rộng của tao."

Chúng tôi ngồi như vậy rất lâu, cho tới khi trời tối hẳn, đèn công viên bật sáng từng cụm, tiếng trẻ

con chơi đùa cũng đã thưa dần rồi tắt hẳn. Không ai trong hai đứa vội về, dù cả hai đều biết ở nhà

đang có người chờ.

Trong đầu tôi, dù không nói ra, một hình ảnh cứ hiện lên rõ ràng: nếu lúc này có ai đó đang cầm một

tấm Thẻ Mục ghi tên Diệu Anh, dòng trạng thái trên đó chắc chắn đã đổi thành RƠI TỰ DO từ lâu, mà

không một Người Giữ Bảng nào, kể cả tôi, kịp nhận ra sớm hơn.

Hết Chương 32

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 33
← TrướcTiếp →