Tối đó, về tới nhà sau buổi nói chuyện với Diệu Anh, lòng tôi vẫn còn nặng trĩu nhưng cũng nhẹ nhõm
theo một cách kỳ lạ, kiểu nhẹ nhõm của người vừa dỡ được một phần gánh nặng xuống bằng cách chia sẻ
nó. Tôi vừa định tắm rửa đi ngủ sớm thì điện thoại rung liên tục, hết tin nhắn này tới tin nhắn khác
dồn dập.
Tôi mở nhóm Zalo khối 11, hơn ba trăm thành viên, thấy một đoạn tin nhắn dài của Bảo Long vừa đăng
cách đây mười lăm phút, đã có tới hơn năm mươi bình luận. Con số tăng lên từng giây ngay trước mắt
tôi, năm mươi hai, năm mươi lăm, sáu mươi, như một quả cầu tuyết đang lăn nhanh dần xuống dốc mà
không ai còn kiểm soát được nữa.
Tin nhắn viết, giọng điệu khác hẳn vẻ trơn tru thường ngày, có phần hằn học:
"Mọi người biết gì chưa? Trường mình có một hệ thống bí mật, chuyên đo ai được thương thật, ai
không, ghi chép đàng hoàng, có người giữ sổ hẳn hoi. Tôi không bịa, tôi có nguồn tin cậy được. Ai
đang thấy quen ghê không, vì đúng là có người trong lớp mình cũng bị theo dõi đó."
Bên dưới, hàng loạt bình luận đổ vào, người thì cười cợt cho là trò đùa, người thì tỏ ra hoang mang
thật sự, có vài người còn nhắc thẳng tên Nghi, tên Kiệt, hỏi có phải hai người đó liên quan không vì
"hay thấy đi chung khả nghi từ lâu rồi". Một bạn khác chêm vào đùa cợt, hỏi có phải trường mình sắp
thành phim kinh dị học đường, kèm mấy icon cười ngặt nghẽo, còn có bạn tỏ ra giận dữ thật sự, viết
dài một đoạn trách móc "ai cho phép theo dõi người khác vậy, xâm phạm quyền riêng tư quá đáng."
Tôi đọc mà tay run bần bật, tim đập nhanh tới mức tưởng nghe được cả tiếng của chính nó. Tôi lướt lại
đầu đoạn tin nhắn, thấy Long viết thêm một dòng giải thích ngắn: có một khách hàng cũ đòi hoàn tiền,
tố anh ta lừa đảo trong một nhóm nhỏ khác, Long nổi nóng, và trong lúc muốn chứng minh mình "biết
thật, không phải bịa", anh ta đã công khai luôn phần mình đoán được, dù bản thân cũng chưa từng xác
nhận chắc chắn có thật hay không.
Điện thoại tôi đổ chuông ngay khi tôi đang đọc dở, tên "Nghi" hiện lên màn hình. Tôi bấm nghe ngay
lập tức.
"Vy," giọng Nghi vang lên, và lần đầu tiên kể từ khi quen biết chị, tôi nghe thấy sự run rẩy thật sự
trong giọng nói vốn luôn điềm tĩnh ấy. "Em thấy tin nhắn của Long chưa?"
Tiếng ồn phía sau Nghi cho tôi biết chị không ở một mình, có lẽ Kiệt và Ngọc Hà cũng đang ở đó, giọng
nói của họ lao xao không rõ chữ qua điện thoại, một sự hỗn loạn hiếm khi nào xảy ra với ba con người
vốn luôn giữ được sự bình tĩnh, kỷ luật trong mọi tình huống.
"Em thấy rồi," tôi đáp, cố giữ giọng bình tĩnh dù tay vẫn run.
"Bọn chị đang họp khẩn ở phòng cũ, ngay bây giờ," Nghi nói, giọng gấp gáp hiếm thấy. "Em ra được
không? Chị cần em có mặt."
"Em ra ngay," tôi đáp, đã đứng dậy tìm áo khoác trước khi kịp nghĩ tới việc xin phép ba mẹ.
Tôi lao ra khỏi nhà, nói vội với mẹ là có việc gấp bên lớp, không kịp giải thích thêm. Mẹ nhìn tôi
với ánh mắt lo lắng, hỏi có cần ba chở đi không, tôi lắc đầu, nói tự đi được, rồi lao ra lấy xe đạp,
đạp như chưa từng đạp nhanh tới vậy trong đời, hai bên đường phố đêm loang loáng ánh đèn, gió tạt
vào mặt lạnh buốt nhưng tôi chẳng còn tâm trí nào để cảm nhận cái lạnh đó. Vài người đi đường ngoái
nhìn theo tôi, chắc thắc mắc sao một đứa con gái lại đạp xe hớt hải giữa đêm khuya như vậy, nhưng
tôi không còn bận tâm ai đang nhìn mình nữa, một cảm giác lạ lùng với chính tôi, người vốn luôn để ý
tới ánh mắt người khác.
Trong đầu tôi, chỉ có một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại không ngừng: nếu Bảng thật sự bị lộ công khai
trước toàn trường đêm nay, mười hai năm gìn giữ thầm lặng của biết bao thế hệ Người Giữ Bảng, liệu
có sụp đổ chỉ trong một đêm, vì một lời tức giận bột phát của một kẻ còn chưa chắc chắn về chính
điều mình vừa nói ra.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 34 →