🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tiết Tin học sáng thứ Năm, phòng máy tầng hai sáng trưng ánh đèn huỳnh quang, ba mươi màn hình đồng loạt bật lên khi cả lớp đăng nhập tài khoản trường.

Mai ngồi bàn thứ tư, tranh thủ mấy phút đầu giờ trước khi thầy dạy Tin bắt đầu bài mới, mở trình duyệt vào trang quản lý học tập cá nhân. Máy tính phòng Lab chạy hơi chậm, cô phải chờ gần một phút màn hình đăng nhập mới hiện lên đầy đủ. Cô tò mò muốn xem lại lịch sử các lần giao bài của mình, phần vì tuần này cô đã dùng cả ba lượt, phần vì một sự tò mò nhỏ không rõ nguyên do.

Trang lịch sử hiện ra một danh sách các lượt giao bài theo ngày, mỗi dòng kèm môn học và trạng thái. Mai bấm vào dòng gần nhất, bài Văn tuần trước, một cửa sổ chi tiết mở ra, trong đó có một khối văn bản định dạng khác hẳn phần còn lại của trang, viền mỏng, phông chữ đơn giản như một biểu mẫu hành chính.

NHẬT KÝ PHIÊN SAO — Việt Đô #12A1-07

Thời gian: 15/09/2027, 21:42 — 22:15 Môn: Ngữ văn

Loại bài: Nghị luận xã hội, 800 chữ Thời lượng phiên: 33 phút

Xác thực giọng: đạt

Tín hiệu huấn luyện nạp lại: điểm 9,0 / lời phê "Tiến bộ rõ rệt"

Chỉ số tương đồng: 18%

Mai đọc dòng cuối cùng hai lần. Chỉ số tương đồng mười tám phần trăm nghe như một con số vô hại, không có gì để cô phải bận tâm, phần lớn vì cô không hiểu rõ nó đo cái gì và mười tám phần trăm là cao hay thấp so với mức nào. Cô định bấm vào một liên kết nhỏ ghi "tìm hiểu thêm" cạnh dòng chữ đó, nhưng ngay lúc ấy, thầy dạy Tin gõ thước lên bảng, ra hiệu cả lớp tắt trình duyệt để vào bài học.

Cô đóng cửa sổ lại, không kịp đọc thêm, chỉ nhớ mang máng con số mười tám phần trăm trước khi màn hình chuyển sang giao diện phần mềm học Tin học văn phòng.

Buổi học Tin hôm nay là bài soạn bảng tính, thầy giáo hướng dẫn cách dùng hàm tính tổng và tính trung bình, giọng đều đều quen thuộc. Mai gõ theo, tay nhanh hơn hẳn phần lớn các bạn cùng bàn vì cô đã quen dùng máy tính từ hồi lớp mười, khi trường bắt đầu dạy môn này. Thỉnh thoảng cô liếc sang góc màn hình, nơi biểu tượng trình duyệt vẫn còn thu nhỏ, như một lời nhắc rằng con số mười tám phần trăm vẫn đang nằm đâu đó chờ được mở lại.

Giờ ra chơi, Mai kể lại chuyện này với một bạn cùng bàn tên Vy, cũng đang dùng chương trình từ đầu năm. Vy nghe xong, gật gù, nói mình cũng từng thấy dòng "chỉ số tương đồng" đó nhưng chưa bao giờ để ý kỹ.

"Chắc là đo xem bài mình với bài tự làm giống nhau bao nhiêu phần trăm thôi," Vy đoán, giọng thản nhiên. "Càng cao chắc càng tốt, kiểu như Sao học được cách mình viết chuẩn hơn."

"Ừ chắc vậy," Mai nói, tạm gật đầu theo cách hiểu đó, dù trong lòng vẫn còn một chút vướng mắc không gọi tên được.

"Tiện quá còn gì," Vy nói thêm, mở túi lấy bánh mì ra ăn. "Tao dùng cái này từ hồi đầu năm, giờ điểm Sử với Địa của tao ổn định hẳn. Trước tao dốt hai môn đó lắm."

Mai gật, cắn một miếng bánh mì kẹp trứng mẹ chuẩn bị sáng nay, nhìn ra sân trường nơi vài nhóm học sinh khác đang chơi đá cầu dưới bóng cây. Câu chuyện về chỉ số tương đồng trôi qua nhanh như bao câu chuyện vặt vãnh khác của tuổi mười bảy, không đọng lại lâu trong đầu cô giữa hàng loạt thứ khác cần nghĩ tới: bài kiểm tra Hóa tuần sau, lịch trực chợ cuối tuần, và một bộ phim Vy vừa rủ xem chung.

Tiết học tiếp theo là Toán, Mai mở vở, chép đề, cố tập trung vào những con số quen thuộc hơn nhiều so với con số mười tám phần trăm vừa lướt qua sáng nay. Chỉ có một lần, giữa lúc đang làm bài, cô chợt nhớ lại dòng chữ đó, và ngón trỏ tay phải cô gõ ba nhịp lên mặt bàn, không phải vì đang tính toán gì, chỉ như một phản xạ tự nhiên khi có điều gì đó chưa yên hẳn trong đầu.

Cô lắc đầu nhẹ, xua ý nghĩ đó đi, tập trung trở lại vào bài toán đang làm dở. Buổi học trôi qua bình thường như mọi buổi học khác, và tới cuối ngày, khi Mai đạp xe rời khỏi trường, con số mười tám phần trăm đã lùi lại phía sau, chìm vào danh sách dài những chi tiết nhỏ mà một học sinh mười bảy tuổi không có đủ thời gian để dừng lại suy nghĩ kỹ.

Hết Chương 9

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 10
← TrướcTiếp →