Giờ ra chơi cuối buổi sáng, sân sau khu Lab vắng người, chỉ có nắng chiếu chênh chếch qua tán cây bàng còn sót lại vài giọt mưa từ đêm qua.
Mai đi ngang qua, định tới căn tin mua nước, thì thấy Kiên đang ngồi trên bậc thềm cùng một em khối 11 tên Phong, trước mặt hai người là một tờ giấy nháp kín chữ số. Kiên đang cố giải thích cách làm một bài tổ hợp cho Phong, nhưng giọng cậu ngập ngừng khác hẳn thường ngày.
Phong là em họ xa của một bạn cùng lớp Mai, mới chuyển tới trường học kỳ này, thường hay tìm các anh chị khối trên nhờ kèm bài vì chưa quen bạn mới. Cậu bé ngồi kiên nhẫn chờ, tay cầm bút gõ nhẹ lên đầu gối, thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ vì sắp hết giờ ra chơi.
"Đợi tí, để tao xem lại công thức," Kiên nói, lật cuốn sổ tay tìm trang cũ, ngón tay lướt qua nhiều trang mà vẫn chưa tìm ra chỗ cần.
Mai dừng lại, đứng cách đó vài bước, quan sát. Đây là dạng bài cơ bản, loại bài học sinh giỏi Toán như Kiên đáng ra chỉ cần nhìn qua là nhớ ngay cách làm, không cần tra lại công thức.
"Cậu tìm gì thế?" Mai bước lại gần, ngồi xuống cạnh.
"Bài chỉnh hợp với tổ hợp ấy, tao quên mất công thức tính rồi," Kiên nói, cười gượng, gãi đầu. "Lâu không làm dạng này nên lú."
Mai cầm tờ giấy nháp lên, liếc qua đề bài, rồi nhìn Kiên. Đây không phải một dạng bài lạ, mà là một trong những dạng cơ bản nhất của chương trình học kỳ một lớp mười một, thứ mà bất kỳ học sinh khá Toán nào cũng phải thuộc lòng.
"Để tao nhắc cho," Mai nói, cầm bút viết ra công thức, giải thích ngắn gọn cho Phong. Cậu bé khối 11 gật đầu, ghi chép, cảm ơn rồi chạy đi vì bạn gọi.
Còn lại hai người, Mai quay sang Kiên. "Cậu ôn ít dạng này thật à? Hồi lớp mười cậu dạy tao bài này mà, nhớ không?"
"Ừ, chắc lâu không đụng tới nên quên," Kiên đáp, giọng có phần vội vàng, mắt tránh nhìn thẳng Mai. "Từ hồi dùng cái chương trình kia, mấy dạng bài cơ bản tao ít phải tự làm lại, toàn ôn mấy cái nâng cao thôi."
Mai gật, không nghĩ ngợi thêm, cho rằng lời giải thích đó hợp lý. Cô nhớ tới cảnh Kiên hôm trước cũng có một câu nói lộn xộn về chuyện ai trêu thầy Lý, và tự nhủ có lẽ đây chỉ là chuyện bình thường của một người dành phần lớn thời gian ôn luyện những phần khó hơn, để mặc những phần cơ bản trôi dần vào quên lãng.
"Chắc do cậu mệt thôi," Mai nói, đứng dậy, phủi bụi quần.
"Ừ, chắc vậy," Kiên đáp, gấp cuốn sổ tay lại, nhét vào cặp.
Cả hai im lặng một lúc, ánh nắng xuyên qua tán lá đổ những đốm sáng nhỏ lên nền xi măng. Kiên bất chợt hỏi, giọng nghe như buột miệng hơn là cố tình.
"Mày nhớ hồi lớp mười ai dạy mày bài tổ hợp đầu tiên không?"
Mai nghĩ một giây, rồi đáp chắc chắn. "Là cậu chứ ai. Hồi đó cậu ngồi giảng cho tao cả buổi chiều ở thư viện, tao còn nhớ cậu vẽ hẳn cái sơ đồ cây lên giấy nháp."
Kiên gật, không nói gì thêm, chỉ nhìn xuống tờ giấy nháp trong tay một lúc lâu, như đang cố tìm lại một mảnh ký ức đã lệch đi đâu đó. Chuông vào lớp reo, cả hai đứng dậy, đi về phía cửa lớp, không ai nhắc lại câu hỏi vừa rồi nữa.
Mai bước vào lớp, ngồi xuống chỗ quen thuộc, mở vở chuẩn bị tiết học tiếp theo. Cô không nghĩ nhiều về cuộc trò chuyện vừa qua, chỉ có một cảm giác nhỏ, mơ hồ, còn sót lại đâu đó phía sau đầu, giống hệt cảm giác cô từng có khi nghe Kiên nhớ lộn tên người trêu thầy Lý hôm trước, một cảm giác chưa đủ rõ để gọi thành câu hỏi, nhưng cũng không hoàn toàn biến mất.
Tiết học buổi chiều là Lý, môn Kiên vẫn luôn đứng đầu lớp suốt hai năm qua. Mai để ý thấy cậu trả lời câu hỏi thầy giáo đưa ra rất nhanh, chính xác, không chút do dự, khác hẳn vẻ lúng túng lúc nãy ở sân sau khu Lab. Cô nhìn cậu một lúc, rồi tự nhủ có lẽ mỗi người đều có những mảng kiến thức mình giữ chắc và những mảng mình để trôi đi, tùy vào việc mình dành thời gian cho cái gì nhiều hơn. Suy nghĩ đó khiến cô tạm yên tâm, quay lại tập trung vào bài giảng, dù đâu đó phía sau đầu, cảm giác nhỏ kia vẫn chưa hoàn toàn tan biến.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 11 →