🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Bảy giờ sáng Chủ nhật, chợ Nhổn đã đông nghịt người mua bán, tiếng rao hàng vang lên từ khắp các dãy.

Mai theo mẹ ra chợ sớm hơn thường lệ để phụ dọn hàng cho buổi sáng đông khách nhất tuần. Quầy đồ khô của bà Tâm nằm sát ngay quầy vải của Hiên, hai người vốn thân nhau từ hồi mới ra chợ, thường trao đổi chuyện gia đình mỗi lúc rảnh tay. Bà Tâm hơn Hiên chục tuổi, có sạp hàng lâu năm nhất dãy, thường được coi như người chị cả trong nhóm tiểu thương thân thiết quanh khu này.

"Con Mai dạo này học hành thế nào rồi chị Hiên?" bà Tâm hỏi, tay vẫn thoăn thoắt xếp lại rổ tôm khô.

"Ôi, tiến bộ lắm chị ạ," Hiên đáp, giọng đầy tự hào, không giấu được nụ cười. "Vừa rồi được điểm chín Văn, cô giáo còn khen tiến bộ rõ rệt."

"Giỏi thế cơ à," bà Tâm trầm trồ, quay sang nhìn Mai đang cúi xuống xếp mấy cây vải. "Cháu học kiểu gì mà tiến bộ nhanh vậy, chia sẻ bí quyết cho bà học hỏi với, bà còn đứa cháu nội năm nay cũng lớp mười hai."

Mai ngẩng lên, hơi lúng túng, không biết nên trả lời thế nào cho gọn. "Dạ, cháu cũng... cố gắng thôi ạ."

"Nó có cái chương trình gì ở trường hỗ trợ ấy," Hiên chen vào, giọng vẫn hào hứng. "Em cũng không rành lắm, nghe nói là công nghệ gì đó, giúp học sinh đỡ vất vả hơn."

"Ôi hay thế," bà Tâm gật gù. "Thời buổi này công nghệ giỏi thật, ngày xưa bọn mình có gì đâu mà học."

Mai cúi xuống, tiếp tục xếp vải, không đính chính thêm gì, dù trong lòng thấy hơi ngượng. Cô biết mẹ không có ý khoe khoang, chỉ đơn giản là vui mừng thật lòng, và niềm vui đó lan sang cả bà Tâm lẫn vài người khách hàng đứng gần nghe được câu chuyện.

Một lúc sau, một người khách quen của quầy vải, bà Xuân bán rau ở dãy đối diện, ghé qua mua mấy mét vải may rèm cửa. Trong lúc chờ Hiên đo vải, bà Xuân quay sang Mai, hỏi thẳng.

"Cháu ơi, bà nghe cô Tâm kể cháu học giỏi lắm, chia sẻ bí quyết với bà đi, cháu bà cũng đang lớp mười hai mà điểm số cứ tậm tịt."

Mai đứng khựng lại vài giây, tay vẫn cầm mảnh vải đang gấp dở. Cô không biết nên nói gì, nói thật thì dài dòng và có lẽ không ai ở đây hiểu hết, mà nói dối thì không phải tính cách của cô.

"Dạ, cháu học bình thường thôi ạ," cuối cùng Mai chỉ đáp vậy, cười gượng, cúi xuống tiếp tục công việc.

Bà Xuân không hỏi thêm, có lẽ nghĩ Mai chỉ khiêm tốn, trả tiền vải rồi đi. Hiên nhìn theo, quay sang con gái, khẽ cười. "Con cứ khiêm tốn thế, để mẹ khoe cho vui thôi mà, có sao đâu."

Mai gật, không nói gì, tay vẫn tiếp tục công việc quen thuộc. Buổi sáng ở chợ trôi qua với hàng loạt lượt khách ra vào, tiếng mặc cả, tiếng cân đo, và thỉnh thoảng lại có ai đó nhắc tới chuyện điểm số của Mai như một câu chuyện vui giữa những người hàng xóm quen biết nhau đã lâu.

Đến trưa, khi vãn khách, Mai ngồi nghỉ trên chiếc ghế nhựa quen thuộc, nhìn mẹ vẫn đang tíu tít với một vị khách khác. Cô nghĩ về câu hỏi của bà Tâm lúc sáng, về việc mình không có câu trả lời thật sự rõ ràng cho câu hỏi "bí quyết học của cháu là gì". Không phải vì cô giấu giếm, mà vì chính cô cũng chưa từng nghĩ kỹ xem câu trả lời đó nên là gì, khi một phần không nhỏ trong những gì cô nộp lên gần đây không hoàn toàn do một mình cô làm ra.

Cô lấy điện thoại ra, định nhắn cho Vy hỏi xem bạn có gặp tình huống tương tự không, nhưng gõ được nửa câu lại thôi, tắt màn hình, cất điện thoại vào túi áo. Có lẽ đây chỉ là chuyện nhỏ, cô nghĩ, chuyện ai cũng gặp khi bắt đầu dùng một công cụ mới, rồi từ từ sẽ quen như cách mẹ vẫn quen với việc bán hàng ở chợ sau nhiều năm.

Buổi chiều, quầy hàng đông trở lại, Mai lại bận rộn với việc gấp vải, tính tiền, đưa hàng cho khách. Công việc cụ thể trước mắt cuốn cô đi, và câu hỏi của bà Tâm dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những con số thật hơn: giá vải, tiền thối lại, số mét còn lại trong từng cây hàng. Chỉ tới lúc dắt xe về nhà cùng mẹ khi trời đã sẩm tối, ý nghĩ đó mới quay lại một lần nữa, ngắn ngủi, rồi tan biến khi Hiên hỏi cô muốn ăn gì cho bữa tối.

Hết Chương 11

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 12
← TrướcTiếp →