🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Mười bốn giờ Chủ nhật, hội trường lớn trường Việt Đô kín gần hết ghế, quạt trần quay hết tốc lực vẫn không đủ xua cái nóng của gần ba trăm phụ huynh ngồi chen nhau.

Mai ngồi cạnh mẹ ở hàng ghế thứ mười hai, tay cầm quyển sổ tay mang theo dù không định ghi gì. Hiên mặc áo sơ mi công sở hiếm khi mặc, tranh thủ nghỉ bán hàng nửa buổi chiều Chủ nhật để tới dự, điều bà chỉ làm khi việc thật sự quan trọng.

Thầy Cường đứng trên bục, micro cầm tay, sau lưng là màn hình chiếu lớn hiện logo chương trình Học Đường Song Hành. Ông giới thiệu lại một lượt cơ chế cho phụ huynh chưa nắm rõ: sáu tuần khởi tạo, xác thực bằng giọng, hạn mức ba lượt một tuần, không dùng được cho bài kiểm tra viết tay tại lớp hay kỳ thi chính thức.

"Nhà trường luôn giữ đúng tinh thần: công cụ hỗ trợ, không làm thay năng lực của người học," thầy Cường nói, giọng chắc nịch, đúng câu khẩu hiệu vẫn dán trên tường phòng Lab. "Đây là điều chúng tôi cam kết với từng phụ huynh có mặt hôm nay."

"Và đây là phần nhiều phụ huynh hỏi cô nhất," thầy Cường nói, bấm chuyển slide.

Một bảng biểu hiện lên màn hình, ba cột rõ ràng. Cột đầu ghi "SAO Cơ bản", giá 0 đồng thêm vì đã gồm trong học phí, kèm dòng chú thích hạn mức ba lượt một tuần, không quá hai mươi phần trăm tổng đầu điểm một học kỳ. Cột giữa ghi "SAO Premium", giá một triệu sáu trăm nghìn đồng một tháng hoặc mười bốn triệu một năm, không giới hạn lượt, ưu tiên xử lý giờ cao điểm từ mười tám giờ tới hai mươi ba giờ. Cột cuối, nhỏ hơn, ghi "phương án gia sư truyền thống", giá tham khảo khoảng tám trăm nghìn một buổi.

Tiếng xì xào nổi lên khắp hội trường. Một phụ huynh ngồi hàng ghế đầu giơ tay hỏi về việc dữ liệu bài viết của con mình có được bảo mật không. Thầy Cường trả lời bằng một câu chung chung về "cam kết bảo mật theo hợp đồng", phụ huynh đó gật đầu, có vẻ hài lòng, không hỏi thêm.

Một phụ huynh khác, ngồi phía sau Mai vài hàng, hỏi liệu con mình có bị coi là gian lận nếu dùng chương trình này không. Thầy Cường lắc đầu, nhấn mạnh đây là công cụ được nhà trường công nhận chính thức, khác hoàn toàn với việc chép bài hay thuê người làm hộ, vì mọi thứ đều nằm trong khuôn khổ hợp đồng đã ký. Câu trả lời khiến cả hội trường yên tâm hơn hẳn, tiếng xì xào dần lắng xuống, nhiều phụ huynh gật gù đồng tình.

Hiên không giơ tay hỏi gì. Mai liếc sang, thấy mẹ đang nhìn chăm chú vào cột "SAO Cơ bản", môi mím lại, có lẽ đang tính nhẩm xem gia đình mình đang ở đâu trong ba cột đó. Không cần tính lâu, câu trả lời đã rõ ràng ngay từ đầu.

Sau phần trình bày, một nhân viên nhà trường phát tờ đơn gia hạn học kỳ tới từng phụ huynh. Hiên nhận tờ đơn, đọc lướt qua tiêu đề, rồi rút bút từ túi xách ký ngay vào ô chữ ký phụ huynh mà không đọc hết nội dung bên dưới.

"Mẹ," Mai khẽ gọi. "Mẹ đọc kỹ chưa?"

"Dài lắm con ơi," Hiên nói, không ngẩng lên, tay vẫn đang ký. "Mẹ tin trường mà. Với lại mẹ phải về mở hàng chiều nữa, ở đây lâu quá rồi."

Mai không nói gì thêm, nhìn mẹ gấp tờ đơn lại, nhét vào túi xách cùng vài tờ khác. Xung quanh, phần lớn phụ huynh cũng làm y hệt, ký nhanh rồi đứng dậy, có người còn chưa kịp đọc hết trang đầu tiên đã gấp gọn cất đi.

Ra tới bãi xe, nắng chiều vẫn còn gắt, hơi nhựa đường bốc lên hầm hập. Hiên đội mũ bảo hiểm cho mình, đưa Mai chiếc mũ còn lại, rồi dắt xe ra khỏi cổng trường.

"Con thấy ổn thì mẹ ký, đúng không?" Hiên hỏi, giọng nhẹ nhàng, gần như chỉ để xác nhận lại một điều đã quyết từ trước.

"Dạ, ổn ạ," Mai đáp, ngồi lên sau xe.

Trên đường về, Mai nhìn những dãy nhà hai bên lướt qua, đầu vẫn còn vương lại hình ảnh bảng giá ba cột trên màn hình lớn. Cô không nói với mẹ về con số một triệu sáu trăm nghìn một tháng, phần vì biết chắc gia đình mình không bao giờ chạm tới cột đó, phần vì cô muốn giữ cho buổi chiều Chủ nhật này nhẹ nhàng như nó vốn có, ít nhất là cho tới khi về tới nhà.

Xe chạy ngang một ngã tư đèn đỏ, Mai nhìn sang bên cạnh, thấy một chiếc xe khác chở hai mẹ con cũng vừa rời trường, người mẹ đang nói điện thoại to tiếng, có vẻ đang gọi cho ai đó khoe về buổi họp. Mai quay đầu đi, không nghe rõ hết câu chuyện, chỉ bắt được vài từ rời rạc như "tiến bộ" và "yên tâm". Đèn xanh bật lên, dòng xe cộ lại chuyển động, và ý nghĩ về bảng giá dần lùi lại phía sau trong đầu Mai, nhường chỗ cho việc tính xem tối nay còn bao nhiêu bài phải làm trước khi đi ngủ.

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →