🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Chín giờ rưỡi tối thứ Ba, Mai gục nửa người xuống bàn học, mắt díp lại giữa lúc đang chép dở đề bài Văn về nhà.

Buổi chiều nay ca trực chợ kéo dài hơn thường lệ vì một xe hàng tới muộn, Mai phải ở lại phụ mẹ dỡ hàng tới bảy giờ tối mới về được. Đề bài Văn yêu cầu viết một bài nghị luận xã hội tám trăm chữ về chủ đề áp lực học tập ở lứa tuổi học sinh, nộp trước bảy giờ sáng mai. Mai đọc đề ba lần mà vẫn chưa nghĩ ra được câu mở đầu.

Cô mở điện thoại, vào ứng dụng đã cài từ tuần trước, tìm tới mục "giao bài". Màn hình hiện ra ba ô trống: chọn môn học, đính kèm đề bài, và một nút xác thực bằng giọng. Mai chụp ảnh đề bài, tải lên, rồi bấm vào nút xác thực.

Một câu ngẫu nhiên hiện lên màn hình: "Hôm nay là ngày học sinh nộp bài đúng hạn." Mai đọc to câu đó vào micro điện thoại, giọng cô khàn đi vì mệt. Ứng dụng xử lý trong vài giây, hiện dòng chữ xanh: "Xác thực thành công. Phiên giao bài đang chạy."

Mai đặt điện thoại xuống bàn, tựa đầu vào hai tay khoanh trên mặt bàn học, tự nhủ chỉ nhắm mắt một lát trong lúc chờ. Cô ngủ thiếp đi lúc nào không rõ, chỉ nhớ ánh đèn bàn vẫn sáng khi cô gục xuống, và tiếng quạt trần quay đều trên đầu.

Sáng hôm sau, Mai tỉnh dậy vì tiếng chuông báo thức lúc năm giờ bốn mươi lăm, cổ đau nhức vì ngủ gục cả đêm trên bàn. Cô vội mở điện thoại kiểm tra, thấy bài Văn đã hoàn chỉnh nằm sẵn trong mục "bài đã giao", có thể nộp trực tiếp lên hệ thống của trường chỉ bằng một cú chạm.

Cô đọc lướt qua bài, thấy văn phong quen thuộc, những cụm từ cô hay dùng, cách dẫn dắt vấn đề bằng một câu hỏi mở đầu giống hệt cách cô vẫn làm. Không có gì trong bài khiến cô thấy lạ lẫm ngay lúc đó, chỉ là nó mượt hơn một chút so với những gì cô nhớ mình từng viết khi tỉnh táo.

Đoạn kết bài có một câu Mai đọc đi đọc lại, về việc áp lực học tập không tự nhiên sinh ra mà bị nuôi lớn dần bởi chính những kỳ vọng nhỏ mỗi ngày. Cô gật gù, nghĩ bụng đúng là điều mình vẫn hay nghĩ, chỉ là chưa bao giờ diễn đạt được gọn đến vậy. Đồng hồ trên tường chỉ sáu giờ mười, mẹ đã dậy từ lâu, tiếng xe máy nổ ngoài ngõ báo hiệu bà chuẩn bị đi lấy hàng sớm. Mai vội vàng đọc lại phần mở đầu một lần nữa, không có thời gian soát kỹ từng câu, chỉ kịp lướt mắt qua để chắc chắn không có lỗi chính tả rõ ràng nào.

Cô nộp bài lúc sáu giờ mười lăm, kịp trước hạn một tiếng rưỡi, rồi đi rửa mặt chuẩn bị tới trường.

Ba ngày sau, cô Hoài trả bài trong tiết Ngữ văn. Mai nhận lại tờ bài, điểm số đỏ chói ở góc phải: chín điểm. Cao hơn hẳn mức tám điểm quen thuộc của cô cho môn này.

"Cả lớp chú ý," cô Hoài nói, đứng trước bảng, tay cầm một xấp bài đã chấm. "Cô có một vài bài viết tốt tuần này, cô sẽ đọc lời phê để các em rút kinh nghiệm."

Cô Hoài lật tới bài của Mai, đọc lời phê viết ở cuối trang bằng bút đỏ: "Tiến bộ rõ rệt." Chỉ vậy, không có gì thêm, khác hẳn thói quen thường ngày của cô là viết một đoạn nhận xét dài, chỉ ra từng chỗ cần sửa.

Mai cầm bài, lật lại đọc từ đầu, cảm giác vui mừng lấn át mọi thứ khác. Cô nhắn tin ngay cho mẹ, báo điểm chín, kèm một biểu tượng cười. Hiên trả lời gần như ngay lập tức, một câu ngắn kèm rất nhiều dấu chấm than, rõ ràng đang bận ở chợ nhưng vẫn cố gõ được vài chữ.

Giờ ra chơi, Kiên ghé qua bàn Mai, nhìn thấy điểm số, huých nhẹ vai cô. "Thấy chưa, tao bảo mà, dùng quen là ổn ngay."

"Ừ," Mai đáp, vẫn còn hơi ngợp vì lời phê ngắn gọn khác lạ của cô Hoài. "Nhưng tao thấy hơi lạ, cô toàn phê dài mà."

"Chắc cô bận," Kiên nói, không nghĩ ngợi gì thêm, rồi quay sang trêu một bạn khác bàn bên về chuyện gì đó không liên quan.

Mai gật, cười, cất bài văn vào cặp cẩn thận như một thứ đáng tự hào. Trên đường về lớp sau giờ ra chơi, cô lướt nhanh qua ứng dụng trên điện thoại, thấy dòng chữ nhỏ ghi "đã dùng một trên ba lượt tuần này", con số còn lại vẫn đủ để cô yên tâm cho tới cuối tuần. Cô không để ý tới việc mình chưa từng đọc kỹ lại toàn bộ bài trước khi nộp, chỉ lướt qua đúng một lần lúc sáu giờ mười lăm sáng, mắt còn cay vì thiếu ngủ, và cũng không để ý rằng đây mới chỉ là lượt đầu tiên trong một hành trình mà cô chưa hình dung hết.

Hết Chương 6

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 7
← TrướcTiếp →