🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Chín giờ sáng thứ Bảy, phòng Lab Song Hành vắng hơn hẳn buổi tối hôm giới thiệu, chỉ có bốn học sinh khối 12 ngồi cách nhau đủ xa để không nghe rõ giọng nhau.

Mai đã ký tờ đơn tối hôm qua, không nói gì thêm với mẹ, chỉ đặt lại nó vào cặp sách trước khi đi ngủ. Sáng nay cô tới đúng giờ hẹn, mang theo một túi ni lông đựng gần như toàn bộ vở viết tay và bài đánh máy của hai năm học trước, theo đúng yêu cầu gửi qua tin nhắn của trường.

Người phụ trách kỹ thuật, một anh trẻ đeo bảng tên "Nam, hỗ trợ khởi tạo", hướng dẫn Mai ngồi vào bàn số bảy, cắm một tai nghe có micro nhỏ gắn ở đầu, mở một ứng dụng có giao diện đơn giản màu xanh nhạt trên màn hình.

"Em nộp hết bài viết tay chưa?" Nam hỏi, mắt vẫn nhìn màn hình của mình.

"Dạ rồi ạ." Mai đẩy túi ni lông qua, Nam đưa vào một máy quét đặt cạnh bàn, từng trang giấy chạy qua khe máy phát ra tiếng vo ve đều đặn.

"Giờ tới phần đọc to. Màn hình sẽ hiện từng câu, em đọc đúng như chữ hiện, tốc độ bình thường, không cần diễn cảm gì cả. Có hai trăm câu, mất khoảng bốn mươi phút."

Mai gật, đeo tai nghe vào. Câu đầu tiên hiện lên màn hình là một câu rất bình thường, trích từ một bài đọc hiểu SGK lớp mười. Cô đọc, giọng hơi ngượng vì ý thức được có micro đang ghi âm ngay sát miệng mình. Câu thứ hai, thứ ba, cứ thế nối tiếp, có câu là văn miêu tả, có câu là một đoạn hội thoại đời thường, có câu là một dòng số liệu đọc thành lời.

Đến câu thứ năm mươi, Mai bắt đầu quen với nhịp đọc, giọng cô đều hơn, tự nhiên hơn. Đến câu thứ một trăm, cô liếc đồng hồ trên tường, mới qua được nửa chặng, cổ họng đã hơi khô. Nam đưa cho cô một chai nước nhỏ mà không cần cô hỏi, chắc đã quen với việc học sinh nào cũng tới đoạn này.

Sau phần đọc to, ứng dụng chuyển sang mười bài mẫu, mỗi bài Mai phải vừa làm vừa nói to cách mình nghĩ. Bài đầu tiên là một bài Toán tổ hợp cơ bản, cô vừa viết vừa lẩm bẩm từng bước, đúng thói quen cô vẫn làm một mình ở nhà, ngón trỏ gõ ba nhịp lên bàn trước khi bắt đầu mỗi bước tính. Bài thứ năm là một đoạn văn nghị luận ngắn, cô đọc to dàn ý trước khi viết, giải thích vì sao chọn dẫn chứng này chứ không phải dẫn chứng khác.

Bốn mươi phút trôi qua nhanh hơn Mai tưởng. Khi ứng dụng báo hoàn tất, Nam bấm vài nút, màn hình hiện một thanh tiến trình chạy chậm, rồi dừng lại ở dòng chữ "Đang xử lý dữ liệu khởi tạo".

"Xong phần của em rồi," Nam nói. "Giờ để hệ thống xử lý, khoảng vài phút nữa em sẽ nghe lại được một đoạn để xác nhận."

Mai gỡ tai nghe, xoa cổ, nhìn quanh phòng. Ba học sinh khác vẫn đang đọc dở phần của mình, một bạn nam có vẻ mệt, giọng đọc chậm dần từng câu. Vài phút sau, màn hình của Mai hiện lên một nút phát, cô đeo lại tai nghe, bấm vào.

Giọng nói vang lên là giọng cô, đọc lại đúng một câu trong số hai trăm câu vừa đọc. Nhưng có gì đó khiến Mai khựng lại. Không phải vì giọng sai, giọng đúng là giọng cô, cao độ đúng, tốc độ đúng. Chỉ là cách ngắt hơi ở giữa câu nghe khác với cách cô nhớ mình vẫn ngắt, và một âm cuối câu hơi kéo dài hơn cô tưởng. Cô chưa từng nghe giọng mình được ghi lại rõ tới mức này, và sự lạ lẫm đó khiến cô im lặng vài giây trước khi tháo tai nghe ra.

"Ổn không em?" Nam hỏi.

"Dạ, ổn ạ." Mai đáp, dù trong đầu vẫn còn vướng lại cảm giác vừa nãy.

Nam gõ vài dòng trên máy, một khối chữ nhỏ hiện lên góc màn hình quản trị mà Mai không đọc được rõ từ chỗ ngồi của mình, chỉ thấy lờ mờ có chữ "khởi tạo hoàn tất" và một dãy số phía dưới.

"Vậy là xong," Nam nói, tháo dây cắm tai nghe của Mai. "Từ tuần sau em có thể bắt đầu dùng, ba lượt một tuần, nhớ xác thực bằng giọng mỗi lần giao bài nhé."

Mai đứng dậy, cảm ơn, bước ra khỏi phòng Lab. Ngay cạnh cửa ra vào, một tờ danh sách dán trên bảng thông báo ghi tên những học sinh đã hoàn tất khởi tạo trong đợt này. Tên cô vừa được thêm vào cuối danh sách, ngay dưới một cái tên quen thuộc đã có từ năm ngoái: Đỗ Trung Kiên.

Cô đứng nhìn tên mình trên tờ giấy một lúc, rồi quay người bước ra sân trường, nơi nắng sáng thứ Bảy đã lên cao, chiếu thẳng vào mắt khiến cô phải nheo lại. Cảm giác lạ lẫm lúc nghe lại giọng mình vẫn còn đọng đâu đó, nhưng cô không có cách nào gọi tên nó thành lời, chỉ biết mang nó theo, như một hạt bụi nhỏ chưa kịp rơi khỏi vai áo.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →