🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Nắng chiều đổ chếch qua hàng cây xà cừ trên đường về, hắt bóng dài xuống vỉa hè Tây Mỗ lúc Mai và Kiên cùng đi bộ ra khỏi cổng trường.

Cả hai đi chậm, không vội, vì đây là ngày cuối tuần không phải ra chợ ngay và Kiên cũng không có lịch học thêm buổi chiều. Cặp sách của Mai nặng hơn thường lệ vì cô mang cả sách tham khảo Hóa về nhà cuối tuần, quai đeo cứa vào vai qua lớp áo đồng phục mỏng.

"Mày dùng cái đó một năm rồi đúng không?" Mai hỏi, mắt nhìn thẳng phía trước.

"Ừ, từ đầu lớp mười một." Kiên đá nhẹ một hòn sỏi trên vỉa hè. "Hồi đó trường chọn bốn mươi đứa, tao nằm trong diện được ưu tiên vì hoàn cảnh với cả điểm Lý."

"Cảm giác sao?"

"Đỡ hẳn, tao nói rồi mà." Kiên cười, kiểu cười quen thuộc Mai vẫn thấy suốt hai năm học cùng lớp. "Tối tao ngủ được nhiều hơn. Điểm Lý ổn định, không tụt như trước."

Mai gật, nhưng vẫn còn một câu hỏi lởn vởn trong đầu chưa hỏi được. "Có thấy gì lạ không? Kiểu, làm bài mà không phải tự mình làm ấy."

Kiên im lặng một lúc, đủ lâu để Mai tưởng cậu không nghe rõ câu hỏi. "Lúc đầu thấy hơi kỳ," cậu nói cuối cùng. "Giống như đọc lại bài của chính mình mà thấy nó chỉn chu quá. Nhưng quen rồi thì thấy bình thường. Ai cũng dùng mà."

"Không phải ai cũng dùng," Mai nói. "Linh không dùng."

"Linh có đường khác," Kiên đáp, gần như lặp lại đúng câu Mai từng nghe chính Linh nói sáng nay. "Còn tao với mày thì không."

Câu nói đó khiến Mai im lặng, không phải vì thấy sai, mà vì nó đúng đến mức cô không có gì để phản bác. Hai người đi tiếp một đoạn, ngang qua quán trà đá quen thuộc gần cổng trường, nơi vài học sinh khối dưới đang ngồi tán chuyện. Kiên chợt bật cười, nhắc lại một câu đùa cũ hồi hai đứa còn học lớp mười, chuyện thầy dạy Lý từng mắng nhầm cả lớp vì một đứa giấu tên.

"Mày nhớ không, hôm đó chính mày trêu thầy trước, cả lớp mới bị vạ lây," Kiên nói, giọng vui vẻ.

Mai khựng lại nửa giây. "Không phải tao. Là Duy trêu trước, tao chỉ cười theo thôi."

"Ừ nhỉ, hình như đúng là Duy," Kiên gãi đầu, cười xòa cho qua. "Tao nhớ lộn."

Chi tiết đó trôi qua rất nhanh, chỉ như một câu nói lộn xộn bình thường của một người đang mệt cuối tuần, và Mai không giữ nó lại lâu trong đầu. Cả hai tiếp tục đi, rẽ sang hai hướng khác nhau ở ngã ba gần khu chung cư mini, Kiên vẫy tay chào rồi rảo bước về phía khu tập thể Nhân Chính.

Trên đoạn đường còn lại một mình, Mai đi ngang qua tiệm photocopy nhỏ đầu ngõ, nơi dán đầy tờ rơi quảng cáo học thêm của nhiều trung tâm khác nhau, giá tiền in chữ to ở góc mỗi tờ. Cô dừng lại vài giây đọc lướt một tờ quảng cáo lớp luyện thi tốt nghiệp, học phí ba triệu một khóa tám buổi, rồi đi tiếp mà không vào hỏi. Con đường từ đó về ngõ 121 có ba cái ổ gà lớn, năm nào phường cũng hứa sửa mà vẫn chưa sửa, Mai thuộc lòng vị trí từng cái để tránh xe xóc.

Mai về tới nhà lúc năm giờ chiều, mở cửa bằng chìa khóa riêng vì mẹ vẫn còn ở chợ. Căn phòng hai mươi tám mét vuông đón cô bằng hơi nóng tích tụ cả ngày, cô mở cửa sổ, bật quạt, rồi đặt cặp sách lên bàn học kê sát tường.

Trên bàn, cạnh chồng sách giáo khoa, có một tờ giấy gấp đôi mà Mai chưa từng để ở đó. Cô mở ra, nhận ngay là tờ đơn đăng ký chương trình Học Đường Song Hành, phần chữ ký phụ huynh đã có chữ ký của mẹ, nét chữ quen thuộc hơi nghiêng về bên phải.

Cô đứng lặng một lúc, cầm tờ đơn trên tay. Không có ghi chú gì kèm theo, không có lời giải thích, chỉ có chữ ký sẵn ở đúng chỗ cần, như thể mẹ đã quyết định thay cô từ trước, hoặc như thể mẹ tin chắc con gái mình cũng sẽ chọn đúng như vậy nếu được hỏi.

Mai đặt tờ đơn lên bàn, ngồi xuống ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ nơi ánh nắng cuối ngày đang tắt dần trên nóc những dãy nhà thấp tầng của ngõ 121. Cô cầm bút, xoay xoay trong tay, chưa quyết định sẽ ký ngay hay để lại thêm một hôm.

Phần cô còn phân vân không phải vì sợ chương trình có gì sai, mà vì một cảm giác mơ hồ, kiểu cảm giác giống hệt lúc nghe Kiên nhớ lộn tên người trêu thầy Lý, một cảm giác nhỏ, không rõ ràng, nhưng vẫn đọng lại đâu đó phía sau đầu. Cô mở ngăn kéo, lấy ra cuốn sổ tay bìa xanh mẹ mua tặng đầu năm học, giở tới trang trống đầu tiên, định ghi lại vài dòng cân nhắc như thói quen vẫn làm mỗi khi phải quyết định điều gì quan trọng. Nhưng cô chỉ viết được đúng một dòng, "chương trình Học Đường Song Hành, đăng ký hay không", rồi dừng bút, gấp sổ lại, đặt nó cạnh tờ đơn.

Ngoài cửa sổ, tiếng loa phường phát bản tin chiều muộn văng vẳng từ đâu đó cuối ngõ, rồi tắt hẳn khi hết giờ phát sóng quy định. Mai ngồi thêm một lúc, tay vẫn cầm bút, mắt nhìn chỗ trống chờ chữ ký của mình trên tờ đơn, cho tới khi ánh nắng cuối cùng tắt hẳn sau mái nhà đối diện.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →