🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Giờ ra chơi mười lăm phút, sân sau lớp 12A1 vẫn còn hơi ẩm vì trận mưa rào lúc sáng sớm.

Mai ngồi ở bậc thềm, mở hộp cơm mẹ chuẩn bị từ tối hôm trước, cơm nguội với trứng chiên hành. Cách đó vài mét, Phạm Thùy Linh ngồi một mình dưới gốc cây bàng, tay cầm một cuốn sách bài tập bìa cứng, bút đỏ gạch từng dòng đều đặn. Linh không tham gia buổi giới thiệu tối qua, cả lớp đều biết, vì cô đã từ chối chương trình ngay từ năm ngoái khi nó còn thí điểm cho khối 11.

"Cậu không đăng ký thật à?" Mai hỏi, bước lại gần, ngồi xuống cách Linh một khoảng vừa đủ.

Linh ngẩng lên, gấp trang sách lại bằng một ngón tay giữ chỗ. "Không. Tớ có gia sư riêng rồi, ba buổi một tuần."

"Tốn không?"

"Tám trăm một buổi." Linh nói thẳng, không có vẻ ngại ngùng nào. "Bố mẹ tớ trả được, nên tớ không cần cái kia."

Mai gật, không nói gì thêm ngay. Cô biết rõ tám trăm nghìn một buổi, nhân ba buổi một tuần, là con số mẹ cô phải bán gần hai chục cây vải mới đủ. Không có ác cảm nào trong đầu cô lúc này, chỉ là một phép tính tự động chạy qua, giống hệt cách cô vẫn nhẩm giá mỗi tối ở chợ.

"Cậu không thấy cần hỗ trợ gì à?" Mai hỏi tiếp. "Kể cả lúc bài vở dồn?"

"Có chứ," Linh đáp, giọng đều, không lên gân. "Nhưng tớ có đường khác để không cần cái đó. Không phải vì tớ giỏi hơn ai, tớ chỉ đang có sẵn một lối đi mà cậu không có thôi."

Câu trả lời của Linh không mang chút gì phán xét, nhưng vẫn khiến Mai im lặng một lúc. Cô nhìn xuống hộp cơm, xới một miếng trứng chiên, ăn chậm rãi. Trên sân trường, vài nhóm học sinh khác đang bàn tán về buổi họp tối qua, có người hào hứng vì sắp được đăng ký, có người thắc mắc về việc điểm có bị coi là gian lận không.

"Tớ nghĩ tớ sẽ đăng ký," Mai nói, gần như là tự nói với chính mình hơn là với Linh.

Linh không cản, cũng không khuyến khích, chỉ gật nhẹ rồi mở sách trở lại, tiếp tục gạch bút đỏ. Mai nhìn cách Linh làm việc, từng dòng gạch chân đều tăm tắp, không một chỗ nào lệch, và cô nghĩ có lẽ đó là cách một người đủ thời gian sẽ học, chậm rãi, không vội, không phải chạy đua với đồng hồ đếm ngược mỗi tối.

Trước khi rời gốc cây bàng, Linh gấp sách lại hẳn, đứng dậy phủi bụi quần. "Cậu đăng ký thì cứ đăng ký," cô nói thêm, không quay đầu lại hẳn. "Tớ không có ý gì đâu. Chỉ là tớ hay để ý những cái mọi người coi là bình thường mà thật ra không bình thường tí nào."

Mai không hỏi Linh muốn nói gì cụ thể, phần vì chuông sắp reo, phần vì câu đó nghe như một nhận xét chung chung hơn là nhắm thẳng vào cô. Cô đứng dậy, phủi vụn cơm dính trên váy đồng phục, nhìn quanh sân trường một lượt. Vài học sinh khối 11 đang đứng túm tụm ở hành lang tầng một, bàn tán về việc chương trình sắp mở rộng, có đứa còn hỏi to sang phía bạn xem đã nộp đơn chưa. Không khí háo hức đó khiến Mai chột dạ một chút, như thể cô đang đứng ở ranh giới giữa việc theo kịp mọi người và việc tự mình cân nhắc kỹ hơn.

Chuông vào lớp reo lúc mười giờ hai mươi lăm. Hai đứa cùng đứng dậy, đi về phía cửa lớp. Vừa bước qua bậc cửa, cô Đặng Thu Hoài gọi Mai lại từ bàn giáo viên, tay cầm một xấp bài đã chấm.

"Mai, em ở lại một chút."

Mai đứng lại, Linh đi thẳng vào chỗ ngồi. Cô Hoài lật tìm trong xấp bài, rút ra bài văn của Mai nộp tuần trước, đề tài về một kỷ niệm gia đình. Điểm số ghi đỏ ở góc phải, chín điểm rưỡi, cao hơn mức trung bình quen thuộc của Mai nửa điểm.

"Bài này em viết tốt," cô Hoài nói, đưa lại bài cho Mai. "Đoạn tả buổi tối ở chợ, cô thích cách em chọn chi tiết."

"Dạ, em cảm ơn cô."

Cô Hoài không nói thêm gì về nội dung, chỉ nhìn Mai một lúc hơi lâu hơn bình thường, ánh mắt không có gì gay gắt, chỉ như đang cân nhắc một điều gì đó chưa tới lúc nói ra. Rồi cô mỉm cười, gật đầu ra hiệu Mai về chỗ.

Mai cầm bài văn, bước về bàn mình, ngồi xuống cạnh cửa sổ. Cô lật lại trang bài, đọc lại đoạn mở đầu mình từng viết, nhớ rõ từng câu vì đó là bài cô tự làm hoàn toàn, không có bất kỳ sự hỗ trợ nào. Ánh mắt cô Hoài lúc nãy vẫn quay lại với Mai suốt tiết học sau đó, thỉnh thoảng chen ngang giữa lúc cô đang chép bài, dù cô không tìm được lý do cụ thể nào để giải thích nó.

Tiết Toán bắt đầu ngay sau đó, thầy giáo bộ môn khác viết đề bài lên bảng, tiếng phấn cọ vào bảng đen vang đều trong lớp yên tĩnh. Mai mở vở, chép đề, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại trôi về phía bài văn đang kẹp trong sách Ngữ văn, như thể cô muốn kiểm tra một lần nữa xem có bỏ sót điều gì trong lời khen của cô Hoài hay không. Không có gì cả, chỉ là một bài văn tốt, một điểm số cao hơn mức trung bình nửa điểm, và một ánh nhìn có lẽ chỉ là cô nghĩ nhiều.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →