Mùi bụi vải mới ập vào mũi Mai trước cả khi cô dựng được xe.
Chợ Nhổn giờ này chỉ còn hơn chục quầy sáng đèn, phần lớn là hàng khô và vải, những gian bán rau đã đóng cửa từ tối sớm. Quầy của mẹ nằm ở dãy giữa, ba mét vuông chật kín, hai bóng đèn tuýp trắng chiếu thẳng xuống chồng vải cao gần bằng đầu người. Nguyễn Thị Hiên đang ngồi xổm giữa đống hàng mới, tay xé từng lớp ni lông bọc ngoài, mồ hôi lấm tấm trên trán dù quạt đứng vẫn quay hết công suất.
"Con để cặp lên ghế, ra đây phụ mẹ gấp," Hiên nói, không ngẩng lên.
Mai đặt cặp, xắn tay áo đồng phục, ngồi xuống bên cạnh. Lô vải mới có hơn hai mươi cây, phần lớn là vải hoa nhí cho quần áo trẻ em, phần còn lại là vải kaki màu trơn. Hai mẹ con làm việc theo nhịp quen thuộc đã lặp lại hàng trăm lần: Hiên xé bao, Mai gấp, xếp chồng theo màu, ghi số mét lên mảnh giấy dán góc mỗi cây vải.
"Mai họp xong sớm không con?" Hiên hỏi, vẫn không dừng tay.
"Xong lúc mười giờ kém mười."
"Chương trình đấy nói cái gì thế?"
Mai kể sơ qua, nói về việc có thể giao bớt bài tập cho một hệ thống hỗ trợ, ba lượt một tuần, không mất thêm tiền nếu dùng đúng hạn mức. Cô cố kể ngắn gọn vì tay vẫn đang gấp vải, và vì bản thân cô cũng chưa hiểu hết những gì thầy Cường vừa trình bày.
Hiên dừng tay một giây, nhìn con gái. "Nghe cũng được đấy. Đăng ký đi, đỡ được tí nào hay tí đó."
"Con chưa chắc," Mai nói.
"Sao lại chưa chắc?" Hiên cười, tiếng cười mệt nhưng thật. "Mẹ thấy con ngủ gục ở cái ghế này ba tối liền rồi. Có gì mà chưa chắc."
Mai không trả lời ngay. Cô cầm một cây vải kaki, đo bằng thước gỗ cũ, ghi số mét, đặt lên chồng đã xếp gọn. Trong lúc tay làm việc, cô nhẩm tính trong đầu, một thói quen cô học được từ chính những buổi tối như thế này: giá vốn cây vải này khoảng bảy mươi lăm nghìn một mét, bán ra được một trăm mười, trừ tiền thuê sạp, tiền điện, còn lại chưa tới ba mươi phần trăm. Một tháng bán hết chỗ này, mẹ kiếm được chín tới mười hai triệu, tùy mùa, tùy có bán được hết lô hay tồn lại vài cây ế màu.
Tiền thuê chung cư mini ở ngõ 121 đường Hoàng Công Chất là bốn triệu rưỡi một tháng. Còn lại là ăn uống, học phí, tiền điện nước, và khoản nào đó lúc nào cũng thiếu vào cuối tháng.
"Mẹ này," Mai nói, giọng nhỏ hơn tiếng quạt. "Nếu con đăng ký, học phí có tăng không?"
"Không, cô hiệu phó bảo trong học phí luôn rồi. Chỉ có cái gói gì cao hơn mới mất tiền, mà mẹ nghĩ mình không cần cái đó."
Mai gật, tiếp tục gấp. Cô nghĩ tới Linh, người bạn cùng lớp có bố làm kỹ sư phần mềm, mẹ làm ngân hàng, thuê hẳn gia sư riêng ba buổi một tuần. Linh không cần chương trình này, không cần bất cứ hạn mức nào, vì gia đình cô đã có sẵn một con đường khác để đi. Mai không ghen tị, chỉ thấy rõ hơn khoảng cách giữa hai đứa, một khoảng cách không nằm ở điểm số mà nằm ở việc ai có quyền lựa chọn nhiều hơn.
Ở quầy bên, một người phụ nữ trung niên bán đồ khô đang thu dọn rổ mực khô, tôm khô cuối ngày, thỉnh thoảng ngó sang hỏi vọng qua giá cả lô vải mới. Hiên trả lời gọn, tay không ngừng động tác. Tiếng cãi giá ở dãy đối diện vẫn còn, một khách quen đang mặc cả một cây vải kaki xuống còn một trăm nghìn một mét, chủ quầy lắc đầu quầy quậy. Mai quen với những âm thanh này tới mức chúng không còn khiến cô mất tập trung, chỉ như một lớp nền luôn có mặt mỗi tối cô ở đây.
Gần mười một giờ, lô hàng mới đã được xếp gọn hết vào giá. Hiên đứng dậy, đấm nhẹ vào lưng, rồi ngồi xuống chiếc ghế nhựa thấp cạnh Mai. Hai mẹ con im lặng một lúc, chỉ có tiếng quạt và tiếng xe máy thưa dần ngoài lối đi chợ.
"Con biết không," Hiên nói, mắt nhìn ra khoảng tối phía cổng chợ. "Mẹ không cần con giống ai cả. Mẹ chỉ cần con đừng gục như thế này mãi thôi."
Mai không trả lời được ngay. Cô nhìn tay mẹ, những vết chai nhỏ ở đầu ngón, vết cắt cũ đã liền sẹo từ hồi mới chuyển sang bán vải, khi Mai còn học lớp một và chưa hiểu vì sao nhà mình đột nhiên chuyển chỗ ở. Cô định nói một câu gì đó, nhưng cổ họng nghẹn lại, và cuối cùng cô chỉ gật đầu, cúi xuống buộc lại dây giày.
Hai người dắt xe ra khỏi chợ lúc mười một giờ mười lăm, con đường về nhà tối om, chỉ có ánh đèn đường vàng ệch chiếu xuống từng đoạn ngắn. Mai ngồi sau, đầu tựa nhẹ vào lưng mẹ, mắt díp lại theo nhịp xe rung, và câu nói lúc nãy của mẹ cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô như một điệp khúc chưa có lời đáp.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →