🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Loa phát thanh trường bật lên giữa tiết học thứ hai sáng thứ Sáu, một âm thanh hiếm khi vang lên vào giờ này khiến cả lớp 12A1 ngẩng đầu nhìn nhau.

"Xin thông báo kết quả cuộc thi viết luận Cây Bút Trẻ cấp trường năm học 2027-2028," giọng cô phát thanh viên vang lên rành rọt qua loa. "Giải Nhất thuộc về em Nguyễn Hoàng Mai, lớp 12A1, với bài viết 'Một Bước Trước Khi Hỏi'."

Cả lớp quay lại nhìn Mai, tiếng vỗ tay rải rác nổi lên trước cả khi thầy giáo bộ môn kịp lên tiếng. Mai ngồi sững người vài giây, chưa kịp phản ứng, cho tới khi Vy ngồi cạnh huých vai, cười toe toét.

"Ơ, giải Nhất luôn á! Chúc mừng cậu!"

"Thật á?" Mai lắp bắp, tim đập nhanh, một cảm giác vui sướng lan khắp người.

Thầy giáo bộ môn dừng bài giảng, cười, cho phép cả lớp vỗ tay chúc mừng thêm một lúc trước khi tiếp tục tiết học. Mai ngồi đó, hai má nóng bừng, không phải vì xấu hổ mà vì một niềm hạnh phúc thật sự, thứ cảm giác cô đã lâu không có được trọn vẹn như vậy.

Một bạn ngồi bàn sau còn đứng dậy vỗ vai Mai liên tục, hỏi dồn dập xem cô viết về đề tài gì mà hay tới mức đoạt giải Nhất, bởi những năm trước giải cao nhất thường thuộc về học sinh khối chuyên Văn chứ hiếm khi rơi vào một lớp chuyên Toán như 12A1.

Giờ ra chơi, bạn bè vây quanh bàn Mai, hỏi han, chúc mừng, có người còn xin đọc thử bài viết. Kiên chạy tới từ dãy bàn bên, đập tay ăn mừng với Mai, nụ cười rạng rỡ hiếm thấy những ngày gần đây.

"Tao biết mà, bài mày viết hay lắm," Kiên nói, giọng đầy tự hào như thể chính cậu vừa đoạt giải.

"Cảm ơn cậu," Mai cười, lòng vẫn còn lâng lâng.

Linh cũng ghé qua, không nói nhiều, chỉ gật đầu, khẽ mỉm cười. "Chúc mừng cậu," Linh nói ngắn gọn, rồi quay về chỗ ngồi, không ở lại lâu như những bạn khác trong nhóm đông đúc quanh bàn Mai.

Mai nhìn theo Linh một thoáng, nhận ra lời chúc mừng của bạn ngắn hơn hẳn mọi người khác, không có câu hỏi thêm nào về nội dung bài viết hay cảm giác đoạt giải. Cô không nghĩ ngợi nhiều về điều đó giữa lúc đang bận rộn đáp lại hàng loạt lời chúc mừng khác, chỉ ghi nhận nó như một chi tiết nhỏ, thoáng qua rồi thôi.

Cuối giờ ra chơi, khi đám đông đã tản bớt, Mai đi ngang qua bàn giáo viên để lấy sách gửi lại từ hôm trước. Cô Hoài đang ngồi đó, chấm nốt vài bài kiểm tra, ngẩng lên khi thấy Mai tới gần.

"Chúc mừng em," cô Hoài nói, giọng ấm áp nhưng có gì đó chậm hơn thường lệ. "Bài viết của em thật sự cảm động, cô đọc mà thấy rưng rưng đoạn kể về mẹ em ở chợ."

"Dạ, em cảm ơn cô," Mai đáp, cúi đầu lễ phép.

Cô Hoài nhìn Mai một lúc, ánh mắt vẫn giữ nụ cười nhưng có vẻ đang cân nhắc điều gì đó, tay cô đặt nhẹ lên xấp bài kiểm tra như thể đang chờ chọn đúng câu chữ. "Lúc nào rảnh, em ghé qua phòng giáo viên nói chuyện với cô một chút được không? Không có gì nghiêm trọng đâu, cô chỉ muốn hỏi thêm về bài viết thôi."

"Dạ được ạ," Mai gật, dù trong lòng thoáng chút băn khoăn vì cách cô Hoài diễn đạt nghe hơi khác thường, không giống một lời khen thông thường.

"Cô cảm ơn em," cô Hoài nói, quay lại với xấp bài kiểm tra trước mặt.

Mai cầm sách, bước ra khỏi phòng giáo viên, giữ nguyên niềm vui của buổi sáng nhưng cũng mang theo một chút vướng bận nhỏ từ câu nói của cô Hoài. Cô không nghĩ nhiều, cho rằng có lẽ cô giáo chỉ muốn hỏi thêm về cách viết để rút kinh nghiệm cho các bài sau, hoặc đơn giản là muốn khen ngợi riêng tư hơn ngoài lớp học.

Trên đường về lớp, cô rút điện thoại, nhắn tin báo tin vui cho mẹ. Hiên trả lời gần như ngay lập tức, những dòng chữ đầy dấu chấm than và biểu tượng cảm xúc, rõ ràng đang rất tự hào dù chưa hiểu hết ý nghĩa của giải thưởng này với con gái mình.

"Mẹ khoe cô Tâm với bà Xuân luôn cho xem," Hiên nhắn thêm một dòng, kèm một biểu tượng mặt cười. Mai đọc, bật cười thành tiếng, hình dung cảnh mẹ đang tíu tít kể chuyện giữa chợ, chắc chắn sẽ khiến cả dãy hàng xung quanh biết tin trước khi cô kịp về tới nhà.

Mai mỉm cười đọc tin nhắn của mẹ, cất điện thoại vào túi, bước vào lớp với tâm trạng nhẹ nhõm, tạm gác lại câu hẹn gặp riêng của cô Hoài sang một góc khác trong đầu.

Hết Chương 19

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 20
← TrướcTiếp →