🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tám giờ sáng Chủ nhật, nắng đã lên cao trên mái tôn chợ Nhổn, chiếu xuống chồng vải hoa nhí xếp gọn ở góc quầy.

Một khách quen vừa đặt hàng chục bộ đồ trẻ em may sẵn, giao trong ba ngày, và Hiên cần thêm tay cắt vải cho kịp đơn. Bà gọi Mai ra phụ, không phải để gấp xếp như thường lệ, mà để dạy con gái cách đo và cắt vải cho đúng chuẩn.

"Con cầm thước này," Hiên đưa cho Mai chiếc thước gỗ dài, "đo từ mép vải vào ba mươi lăm phân, đánh dấu bằng phấn."

Mai làm theo, tay hơi lóng ngóng vì chưa quen, đường phấn kẻ hơi cong thay vì thẳng tắp như mẹ vẫn làm. Chiếc thước gỗ nhẵn bóng vì đã dùng qua tay biết bao khách hàng suốt hơn chục năm, mép thước mòn đi ở vài chỗ do cọ xát nhiều. Hiên nhìn qua, không chê, chỉ nhẹ nhàng sửa lại tư thế cầm thước cho con.

"Con giữ thước sát mép vải hơn, tay kia ấn nhẹ để vải không xô," Hiên hướng dẫn, đặt tay mình lên tay Mai một lúc để cảm nhận đúng lực cần dùng.

Mai thử lại, đường phấn lần này thẳng hơn hẳn. Cô cười, có chút tự hào nhỏ nhoi vì làm đúng ngay lần thử thứ hai.

"Giờ cắt theo đường phấn," Hiên đưa kéo, một chiếc kéo cắt vải cũ, lưỡi đã mòn nhưng vẫn còn sắc. "Cắt dứt khoát, đừng cắt rón rén, vải sẽ bị xơ mép."

Mai cầm kéo, tay run nhẹ vì lo cắt hỏng cả mảnh vải đắt tiền. Nhát cắt đầu tiên hơi lệch khỏi đường phấn một chút, cô dừng lại, nhìn mẹ lo lắng.

"Không sao đâu con," Hiên cười, cầm lấy mảnh vải xem qua. "Lệch tí không sao, may vào vẫn mặc được bình thường. Cắt vài lần là quen tay ngay."

Được mẹ trấn an, Mai tiếp tục cắt, càng về sau tay càng vững hơn, đường cắt cũng thẳng hơn so với nhát đầu tiên. Cô cắt xong năm mảnh vải, xếp gọn thành chồng, nhìn thành quả của mình với một cảm giác hài lòng giản dị.

"Con làm được rồi đấy," Hiên khen, xoa đầu Mai như hồi còn nhỏ. "Lần sau mẹ cho con cắt luôn cả đơn, đỡ mẹ được khối việc."

Mai cười, nhìn xuống đường cắt hơi lệch của mảnh vải đầu tiên, so với những mảnh sau thẳng và gọn hơn hẳn. Cô thấy vui vì sự tiến bộ đó, dù rất nhỏ, là thứ cô tự tay làm ra, không cần ai giúp, không cần bất kỳ công cụ nào ngoài đôi tay và sự kiên nhẫn.

Hai mẹ con tiếp tục làm việc tới gần trưa, chồng vải đã cắt cao dần lên, đủ để kịp giao đơn hàng như đã hẹn. Giữa lúc nghỉ tay uống nước, Hiên kể thêm về thời còn trẻ, khi bà mới học nghề may từ bà ngoại, cũng vụng về y hệt Mai bây giờ, cắt hỏng không biết bao nhiêu mảnh vải trước khi thành thạo.

Bà kể có lần cắt hỏng nguyên một cây vải lụa đắt tiền, bị bà ngoại mắng cả tuần không nguôi, phải nhịn tiêu vặt hai tháng liền để đền. Mai nghe, bật cười, cố hình dung mẹ mình hồi trẻ cũng từng vụng về, từng bị mắng, khác hẳn hình ảnh một người phụ nữ tháo vát cô vẫn thấy mỗi ngày.

"Cái gì cũng phải qua vài lần hỏng mới quen được con ạ," Hiên nói, tay vẫn xoay xoay chiếc kéo cũ, giọng chậm lại như đang lục tìm lại một ký ức cụ thể. "Hồi đó bà ngoại con mắng mẹ suốt vì cắt hỏng vải quý. Nhưng không có cách nào đi tắt được đâu."

Mai gật, cầm ly nước uống một ngụm, nhìn quanh khu chợ đông đúc buổi trưa Chủ nhật, tiếng người mua bán rộn ràng khắp nơi. Cô nhìn xuống đôi tay mình, vài vết xước nhỏ do lưỡi kéo cứa vào lúc mới tập, và cảm thấy một sự hài lòng lạ lùng, khác hẳn cảm giác hài lòng khi nhận điểm số cao mà cô đã quen thuộc gần đây.

Buổi chiều, khi công việc tạm ngơi, Mai giúp mẹ gói lại mấy bộ đồ đã cắt may xong cho khách quen tới lấy sớm. Người khách khen bộ đồ đẹp, hỏi ai cắt vải, Hiên cười, chỉ vào Mai đầy tự hào, khiến cô hơi ngượng nhưng cũng thấy vui trong lòng.

Trên đường về nhà cuối buổi chiều, Mai vẫn còn ngửi thấy mùi vải mới vương trên tay áo, một mùi quen thuộc lẫn với mùi bụi chợ. Cô nhìn xuống mấy vết xước nhỏ trên ngón tay, không thấy khó chịu, chỉ thấy đó là dấu vết của một buổi chiều cô thật sự tự tay làm ra một điều gì đó, không cần phải đắn đo xem nó có thật là của mình hay không.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →