Mười giờ tối thứ Năm, còn đúng hai ngày nữa là hạn nộp bài dự thi Cây Bút Trẻ, và Mai mới chỉ có đúng đoạn mở đầu đã viết từ hai tuần trước.
Tuần này là tuần ôn tập giữa kỳ, ba bài kiểm tra dồn liên tiếp vào thứ Ba, thứ Tư, thứ Năm, cộng thêm hai buổi trực chợ dài hơn thường lệ vì mẹ nhận thêm một lô hàng mới. Mai gần như không còn thời gian nào để ngồi viết tiếp phần thân bài và kết bài cho bài luận dự thi.
Mỗi tối về tới nhà, cô chỉ kịp ăn qua loa rồi lao vào ôn bài, mắt díp lại trước khi kịp giải hết nửa số bài tập cần làm. Tờ giấy nháp viết đoạn mở đầu bài luận vẫn nằm im trong ngăn bàn, thỉnh thoảng cô lôi ra nhìn một chút rồi lại cất vào, chưa có đủ thời gian ngồi xuống viết tiếp cho tử tế.
Cô ngồi trước bàn học, tờ giấy nháp viết tay từ hai tuần trước đặt cạnh laptop, đọc lại đoạn mở đầu một lần nữa. Vẫn là những câu cô tự hào nhất trong số những gì mình từng viết, nhưng phần còn lại, phần chiếm tới hai phần ba dung lượng bài, vẫn trống trơn.
"Chỉ lần này thôi," cô tự nhủ, mở ứng dụng trên điện thoại.
Cô đánh máy lại đoạn mở đầu mình đã viết tay, dán vào ô nội dung, kèm theo yêu cầu cụ thể: giữ nguyên đoạn mở đầu này, viết tiếp phần thân bài và kết bài theo đúng mạch cảm xúc đã có, chủ đề về sự tính toán trong nghèo khó và tình cảm gia đình ở khu chợ. Cô xác thực bằng giọng, đọc câu ngẫu nhiên hệ thống đưa ra, giọng cô mệt mỏi rõ rệt sau một ngày dài.
"Đây là lần cuối cùng cho bài này," cô lẩm bẩm, đặt điện thoại xuống, quay lại ôn nốt phần Hóa cho bài kiểm tra ngày mai.
Trong lúc chờ, cô lấy sách Hóa ra ôn tiếp, cố nhồi vào đầu những phương trình phản ứng cho bài kiểm tra sáng mai. Thỉnh thoảng cô liếc sang điện thoại, xem thanh tiến trình đã chạy tới đâu, rồi lại cúi xuống trang sách, cố giữ sự tập trung dù cơn mệt đã thấm vào từng câu chữ.
Cô làm việc tới gần mười một giờ, mắt cay xè, đầu óc quay cuồng vì công thức phản ứng hóa học. Khi điện thoại rung báo bài đã hoàn thành, cô với tay mở ra ngay, tò mò muốn xem kết quả.
Bài luận hoàn chỉnh hiện trên màn hình, đoạn mở đầu giữ nguyên như cô viết, phần thân bài và kết bài nối tiếp mượt mà, giọng văn gần như không có khoảng cách nào với phần cô tự viết. Mai đọc một lượt từ đầu tới cuối, cảm giác vừa ngạc nhiên vừa hài lòng dâng lên. Đoạn kết đặc biệt khiến cô chú ý, một câu văn khép lại bài viết bằng hình ảnh mẹ ngồi xổm giữa những cây vải dưới ánh đèn tuýp, câu chữ chỉn chu tới mức cô tự hỏi liệu chính mình có bao giờ viết được như vậy không nếu có đủ thời gian.
Cô đọc lại lần thứ hai, chậm hơn, cố tìm xem có chỗ nào cần sửa không. Không có gì rõ ràng để sửa, câu cú mạch lạc, ý tứ liền mạch, đúng tinh thần cô đã đặt ra từ đầu. Vài chỗ chuyển ý mượt hơn hẳn cách cô thường viết, nhưng Mai không nghĩ nhiều về điều đó, chỉ thấy mừng vì bài đã hoàn chỉnh đúng lúc cần.
Cô đọc lại lần thứ ba, lần này chỉ để tận hưởng cảm giác một bài viết hoàn chỉnh, gọn gàng, điều hiếm khi cô có đủ thời gian để đạt được khi tự làm một mình. Cô gõ tên mình vào ô yêu cầu cuối trang, kiểm tra lại một lần nữa xem đã đủ số chữ ban tổ chức yêu cầu chưa.
Đồng hồ chỉ mười một giờ hai mươi. Mai đặt tay lên chuột, con trỏ dừng ở nút nộp bài, ngón tay chần chừ vài giây. Cô nghĩ tới việc đây là bài dự thi, không phải bài tập thường ngày, có tên mình gắn liền, được đọc trước toàn trường nếu đoạt giải.
Nhưng cơn buồn ngủ và hạn nộp bài kiểm tra Hóa sáng mai đã lấn át mọi do dự. Cô bấm nộp, một dòng thông báo xanh hiện lên xác nhận bài dự thi đã được gửi thành công tới ban tổ chức cuộc thi.
Mai đóng laptop lại, xếp gọn sách vở trên bàn, tắt đèn, nằm xuống giường ngay sau đó vì kiệt sức. Cô còn kịp nghĩ tới việc ngày mai phải dậy sớm ôn thêm chút Hóa trước khi vào phòng thi, rồi giấc ngủ kéo tới nhanh hơn cô tưởng.
Trước khi thiếp đi hẳn, hình ảnh cuối cùng còn đọng lại trong đầu cô là câu kết bài về mẹ ngồi giữa những cây vải, một câu văn đẹp mà cô không hoàn toàn chắc chắn liệu có phải chính tay mình đã tạo ra hay không, dù cô biết rõ mình đã chủ động chọn để phần đó cho Sao viết tiếp.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 18 →