🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Chín giờ tối thứ Sáu, Mai ngồi trước bàn học, ba đề bài về nhà xếp thành chồng ngay ngắn trước mặt: một bài Văn, một bài Hóa, và một bài tổ hợp câu hỏi Địa lý cần nộp vào thứ Hai.

Cô đã dùng hai trong ba lượt giao bài của tuần này, một cho môn Sử hôm thứ Ba, một cho môn Hóa hôm thứ Tư. Còn đúng một lượt cuối cùng, và cô phải quyết định dùng nó cho môn nào trong ba môn đang chờ.

Mai cầm đề bài Văn lên trước, đọc lướt qua yêu cầu: phân tích một đoạn trích trong tác phẩm đã học, viết trong khoảng một nghìn từ. Đây là dạng bài cô từng làm khá tốt, nhưng tối nay đầu óc cô mệt mỏi tới mức chỉ nhìn đề bài thôi cũng thấy nặng nề.

"Môn này chắc mệt nhất," cô lẩm bẩm một mình, đặt đề Văn sang bên phải, gần điện thoại hơn hẳn hai đề còn lại.

Cô mở ứng dụng, chụp ảnh đề bài, tải lên, chuẩn bị xác thực bằng giọng. Trong lúc chờ câu hỏi ngẫu nhiên hiện lên, cô liếc qua đề Hóa, một dạng bài tính toán quen thuộc cô có thể tự làm trong khoảng bốn mươi phút, và đề Địa lý, chỉ cần trả lời ngắn gọn vài câu hỏi trắc nghiệm mở rộng.

Câu xác thực hiện lên màn hình: "Bài tập về nhà là một phần quan trọng của quá trình học." Mai đọc to câu đó vào micro, giọng khàn vì mệt, hệ thống xác nhận thành công chỉ sau vài giây.

Trong lúc chờ phiên chạy, Mai tranh thủ dọn lại góc bàn học, xếp lại chồng sách giáo khoa cho gọn, đổ nước vào cốc để cạnh máy tính bỏ túi. Cô nhìn ra cửa sổ, thấy đèn phòng bên hàng xóm vẫn còn sáng, chắc con nhà đó cũng đang thức làm bài như cô. Tiếng xe cộ ngoài ngõ 121 đã thưa hẳn, chỉ còn thỉnh thoảng một chiếc xe máy chạy qua, đèn pha quét ngang trần nhà một vệt sáng ngắn ngủi rồi tắt.

Cô đặt điện thoại xuống, cầm đề Hóa lên, bắt đầu làm. Nhưng chỉ được nửa bài, mắt cô đã díp lại, chữ số trên trang giấy như nhòe đi trước mặt. Cô dụi mắt, cố tập trung, nhưng cơn buồn ngủ kéo tới nhanh hơn cô tưởng.

"Thôi, mai làm tiếp," cô lẩm bẩm, gấp vở Hóa lại, để dở bài làm, chuyển sang đọc lướt đề Địa lý còn lại. Cô định làm nốt vài câu trắc nghiệm trước khi đi ngủ, nhưng mắt cứ nhắm nghiền lại sau mỗi câu đọc.

Điện thoại rung nhẹ trên bàn, một thông báo hiện lên: "Bài Văn của bạn đã sẵn sàng." Mai với tay, mở ứng dụng, đọc lướt qua bài đã hoàn thành. Văn phong quen thuộc, cách phân tích đúng ý cô vẫn hay triển khai, chỉ là mượt hơn, gọn gàng hơn phiên bản cô tự viết khi tỉnh táo.

Cô đọc nhanh, không thật sự soát kỹ từng câu, chỉ để mắt qua đoạn mở và đoạn kết, rồi bấm nộp lên hệ thống của trường. Đồng hồ báo hai mươi hai giờ ba mươi lăm, còn hai bài chưa xong, và cô không còn lượt nào để giao thêm trong tuần này.

Mai nhìn chồng bài chưa hoàn thành, thở dài, rồi cầm bút quay lại bài Hóa dang dở. Cô cố làm thêm được vài câu nữa trước khi thật sự không thể mở mắt được thêm, cuối cùng gục xuống bàn, ngón trỏ vẫn còn đặt trên trang giấy ở chỗ đang làm dở.

Nửa đêm, cô giật mình tỉnh dậy vì cổ đau, nhìn đồng hồ đã hơn mười hai giờ. Bài Hóa còn dang dở, bài Địa lý chưa đụng tới. Cô ngồi thẳng dậy, xoa cổ, nhìn điện thoại một lần nữa, màn hình hiện dòng chữ nhỏ: "Đã dùng ba trên ba lượt tuần này. Lượt mới sẽ mở lại vào thứ Hai."

Cô nhìn dòng chữ đó một lúc, cảm giác khó chịu nhẹ dâng lên, không phải vì tức giận gì cụ thể, chỉ là một cảm giác thiếu thốn nhỏ, như một người vừa quen với việc luôn có sẵn một lối tắt, giờ phải đối diện với việc lối tắt đó tạm thời đóng lại.

Cô cầm bút, tiếp tục làm nốt bài Hóa dang dở, tay chậm hơn, mắt vẫn còn cay xè vì cơn buồn ngủ chưa dứt hẳn. Từng bước tính toán trôi chậm hơn bình thường, cô phải đọc lại đề hai lần mới nhớ ra công thức cần dùng, khác hẳn cảm giác trôi chảy của những buổi tối trước đây khi mọi thứ dường như tự động hoàn thiện. Đồng hồ nhích dần qua một giờ sáng, bài Địa lý vẫn còn nguyên trên bàn, chưa được đụng tới, và Mai biết mình sẽ phải dậy sớm hơn thường lệ để kịp hoàn thành trước giờ vào lớp.

Cô gấp vở Hóa lại khi làm xong câu cuối, xếp gọn hai quyển vở chồng lên nhau, tắt đèn bàn, nhưng vẫn nằm thao thức thêm vài phút trước khi thật sự chìm vào giấc ngủ, hình ảnh dòng chữ thông báo hết lượt trên màn hình điện thoại cứ hiện đi hiện lại phía sau mí mắt khép hờ.

Hết Chương 14

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 15
← TrướcTiếp →