🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tiếng bóng nảy trên sân xi măng vang lên đều đặn giữa cái nắng gắt của giờ ra chơi trưa thứ Tư.

Mai đứng ở vạch giữa sân, tay lau mồ hôi trán, chờ Kiên chuyền bóng. Cả nhóm năm người trong lớp 12A1 rủ nhau ra sân bóng rổ nhỏ sau dãy nhà B, tranh thủ hai mươi phút ra chơi trước khi vào tiết chiều. Không ai mang theo sách vở, không ai nhắc gì tới bài tập hay chương trình học, chỉ có tiếng cười đùa và tiếng giày cao su miết trên nền xi măng.

"Chuyền đây, chuyền đây!" Duy hét lên, giơ tay vẫy.

Kiên chuyền bóng qua đầu Mai, Duy nhảy lên bắt hụt, cả bọn cười ồ. Trận đấu không theo luật chính thức nào, chỉ là một cuộc chơi tự phát, ai ghi được bao nhiêu điểm thì ghi, không ai thật sự đếm điểm số nghiêm túc.

Mai dẫn bóng qua nửa sân, cố né một bạn nam cao to đang cản đường, cuối cùng chuyền lại cho Kiên đứng gần rổ. Kiên bắt bóng, nhảy lên ném, quả bóng chạm vành rổ, nảy ra ngoài. Cả nhóm tiếc rẻ kêu lên, chạy đuổi theo bóng.

Hà, đang đứng ngoài sân cổ vũ, chạy vào tranh bóng với Duy, cả hai giành nhau một lúc rồi cùng ngã lăn ra sân, cười không ngớt. Bụi đất bám đầy lưng áo Hà, nhưng cô bạn không hề bận tâm, đứng dậy phủi qua loa rồi lại lao vào cuộc chơi. Ánh nắng trưa hắt xuống làm mọi khuôn mặt đều đỏ bừng, ướt đẫm mồ hôi, nhưng tiếng cười thì không hề giảm đi chút nào.

"Tiếc quá, gần vào rồi mà," Mai cười, chạy lại nhặt bóng.

"Còn tí nữa thôi," Kiên đáp, cũng cười, lau mồ hôi bằng vạt áo.

Nắng chiếu chói chang xuống sân, mồ hôi ai cũng ướt đẫm lưng áo đồng phục, nhưng không ai muốn dừng lại. Đây là khoảng thời gian hiếm hoi trong tuần mà cả nhóm được thoải mái như vậy, không bài kiểm tra, không deadline, chỉ có quả bóng cam và tiếng cười.

Một bạn nữ tên Hà, cũng trong nhóm, giả vờ làm trọng tài, thổi còi miệng mỗi khi có ai phạm lỗi tưởng tượng, khiến cả bọn cười nghiêng ngả. Mai cười tới mức phải cúi gập người, tay chống đầu gối, lâu lắm rồi cô mới cười thoải mái như thế này giữa một ngày học bình thường.

"Còn năm phút nữa hết giờ ra chơi," Duy nhắc, liếc đồng hồ đeo tay. "Chơi ván cuối đi, ai ghi điểm thắng."

Cả nhóm dồn sức vào ván cuối, tranh bóng quyết liệt hơn hẳn những ván trước. Mai giành được bóng từ một pha cướp bóng bất ngờ, dẫn bóng nhanh về phía rổ, rồi chuyền lại cho Kiên đang đứng trống người ngay dưới rổ.

Kiên bắt bóng, nhảy lên, ném. Quả bóng bay một đường vòng cung đẹp mắt, lọt thẳng vào rổ không chạm vành, đúng lúc chuông báo hết giờ ra chơi vang lên từ loa trường.

"Vàoooo!" Cả nhóm hét lên, chạy lại vây quanh Kiên, đập tay ăn mừng.

Mai cười lớn, đập tay với từng người trong nhóm, cảm giác nhẹ nhõm lan khắp người, khác hẳn cảm giác nặng nề cô mang theo suốt nhiều ngày qua. Duy nhặt bóng lên, ôm vào ngực như một chiến lợi phẩm, còn Hà vẫn đang giả giọng bình luận viên, tường thuật lại pha ném rổ cuối cùng một cách phóng đại.

"Ghi bàn đẹp thật đấy Kiên," Mai nói, vỗ vai bạn.

"Nhờ mày chuyền đẹp mà," Kiên đáp, cười tươi, khuôn mặt còn đỏ ửng vì vừa vận động mạnh.

Cả nhóm cùng đi bộ về lớp, vừa đi vừa bàn tán rôm rả về trận đấu vừa rồi, ai ghi được bao nhiêu điểm, pha nào đẹp nhất, pha nào tiếc nhất. Mai bước đi giữa tiếng cười nói ồn ào đó, cảm nhận rõ ràng một điều: đây là lần đầu tiên sau rất nhiều ngày, cô cười thật lòng mà không có bất kỳ suy nghĩ nào khác len vào, chỉ đơn giản là vui, chỉ vậy thôi.

Vào tới lớp, cả nhóm còn kịp uống nước, quạt mát bằng vở trước khi tiếng trống báo vào tiết vang lên. Mai ngồi xuống chỗ mình, mồ hôi vẫn còn lấm tấm trên trán, nhưng tâm trạng nhẹ nhàng hơn hẳn buổi sáng, như thể hai mươi phút vừa qua đã gột rửa bớt phần nào những lo âu cô mang theo từ đầu tuần.

Cô lấy khăn giấy lau mặt, nhìn sang Kiên đang ngồi bàn bên, vẫn còn cười tủm tỉm vì pha ném rổ vừa rồi. Không có gì trong khoảnh khắc này gợi nhắc tới bất cứ điều gì nặng nề, không có chỉ số tương đồng, không có bài tập dồn dập, chỉ có một buổi trưa bình thường của tuổi mười bảy, với quả bóng cam và tiếng cười còn vương lại trên áo.

Hết Chương 13

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 14
← TrướcTiếp →