Kiệt vào lúc 11 giờ 7 phút.
Tôi biết giờ chính xác vì lúc đó tôi đang ký biên bản bàn giao ca với điều dưỡng Thành, và cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, một thanh niên được hai người khiêng vào — một bên là anh bạn cùng phòng trọ, bên kia là bảo vệ bệnh viện. Anh bạn cùng phòng mặt tái, tay run, cứ lặp đi lặp lại: "Em phát hiện nó nằm trên sàn, chai thuốc rỗng cạnh tay, em không biết nó uống hồi nào..."
Kiệt 22 tuổi. Da còn mịn kiểu mới ra khỏi tuổi thiếu niên. Mắt nhắm, hơi thở nông.
Điều dưỡng Thành đã gọi lên trước: Seduxen, khoảng 40 viên, thời điểm phát hiện chưa rõ.
Tôi tiếp nhận mà không hỏi thêm. Có những điều hỏi sau được.
Rửa dạ dày không phải thủ thuật gì ghê gớm, nhưng không dễ chịu. Ống thông qua mũi xuống dạ dày, bơm nước vào rồi hút ra — lặp đi lặp lại cho đến khi nước ra tương đối trong. Kiệt đã tỉnh một phần khi làm thủ thuật, đủ để phản xạ co người lại, đủ để nhăn mặt, nhưng không chống cự, không khóc, không nói gì. Chỉ nằm im và để mọi thứ xảy ra.
Tôi làm việc của mình. Kiểm tra SpO2 — 96%, ổn. Mạch 78, đều. Huyết áp hơi thấp nhưng chưa nguy hiểm. Truyền dịch glucose, theo dõi nhịp thở. Ghi nhận vào hồ sơ: ngộ độc Diazepam cấp, số lượng ước tính.
Anh bạn cùng phòng đứng ngoài hành lang. Tôi ra hỏi nhanh: Kiệt có tiền sử bệnh tâm thần không? Không biết. Có uống thuốc gì khác không? Không thấy. Bố mẹ ở đâu? Quê Bình Định, chưa dám gọi.
Tôi gật đầu. Bảo anh ngồi chờ.
Trong phòng, Kiệt đã mở mắt. Nhìn lên trần. Không nhìn tôi khi tôi vào.
Tôi kiểm tra lại đường truyền, điều chỉnh tốc độ dịch, ghi chép. Không nói chuyện. Chưa phải lúc.
Hai giờ sau, các chỉ số ổn định hơn. SpO2 lên 98%. Huyết áp về ngưỡng bình thường. Kiệt vẫn nằm im nhìn trần, nhưng mắt đã tỉnh táo hơn — tôi thấy ở đó sự tập trung, không phải mê man.
Tôi kéo ghế ngồi cạnh giường. Không nói ngay.
Phòng lúc 1 giờ sáng có nhịp riêng của nó. Xa xa, tiếng monitor của giường bên kêu đều đặn. Tiếng điều dưỡng đi tuần ngoài hành lang. Ánh đèn vàng, không gay gắt như ban ngày.
Tôi hỏi: "Anh có muốn tôi gọi ai không?"
Kiệt lắc đầu. Chậm, dứt khoát.
Tôi không hỏi thêm. Ngồi đó.
Năm phút trôi qua. Có thể mười phút. Đồng hồ trên tường tôi không nhìn.
Rồi Kiệt nói, giọng khàn, lần đầu tiên từ lúc vào viện: "Tôi không muốn ai thấy tôi như này."
Tôi nghĩ một giây. Không phải để tìm câu hay. Chỉ để chắc mình nói thật.
"Tôi đã thấy rồi. Anh vẫn ổn."
Kiệt không trả lời. Nhưng hơi thở có vẻ đều hơn. Vai bớt căng.
Tôi không hỏi tại sao. Không phải vì tôi không muốn biết. Mà vì câu đó, vào lúc này, không phải câu đúng. "Tại sao" nghe như buộc tội. Như đòi hỏi người ta thanh minh cho quyết định mà họ vừa không thực hiện được — hoặc vừa bị ngăn lại tùy cách nhìn.
Nghề này dạy tôi điều đó không phải từ sách. Từ một ca cách đây bốn năm, hồi còn ở BV Bình Dân. Một người đàn ông 45 tuổi, uống thuốc trừ sâu, được đưa vào trong tình trạng còn tỉnh. Bác sĩ trực hôm đó — không phải tôi, tôi chỉ là bác sĩ nội trú đứng cạnh — hỏi ngay: "Sao lại làm vậy?" Người đàn ông nhìn ông một giây rồi quay mặt vào tường. Không nói gì nữa cho đến khi qua cơn nguy hiểm. Sau này tôi hỏi điều dưỡng trưởng, bà ấy nói: người ta không muốn giải thích. Người ta muốn được nhìn nhận trước đã.
Tôi không biết bà ấy đúng đến đâu. Nhưng tôi nhớ.
Lúc gần 2 giờ, Kiệt hỏi, không nhìn tôi: "Họ sẽ nhốt tôi không?"
"Không nhốt. Chuyển lên khoa Tâm thần theo dõi một thời gian. Tùy đánh giá của bác sĩ chuyên khoa."
"Bao lâu?"
"Tôi không biết chính xác. Không phải quyết định của tôi."
Im lặng.
"Bố mẹ tôi sẽ biết không?"
Tôi dừng lại. Câu này phức tạp hơn câu y khoa.
"Nếu anh còn nhỏ, bắt buộc phải thông báo người giám hộ. Anh đã 22, về mặt pháp lý là người trưởng thành — nhưng khoa Tâm thần thường khuyến khích có người thân hỗ trợ. Anh có quyền quyết định."
Kiệt không nói gì. Tôi đoán anh đang nghĩ đến khuôn mặt của bố, hoặc mẹ, hoặc cả hai. Tôi không đoán được đó là gì với anh — nguồn sợ hãi hay điều gì khác.
Tôi không hỏi.
3 giờ sáng, điều dưỡng Thành vào thay túi dịch. Anh làm nhanh, không nói chuyện thừa — đó là thứ tôi thích ở Thành. Biết khi nào cần im lặng.
Tôi ra ngoài kiểm tra một bệnh nhân khác ở phòng số 3 — ông già 70 tuổi vào vì khó thở đêm, đã ổn định nhưng cần theo dõi thêm. SpO2 ổn, nhịp thở đều. Tôi ghi vào hồ sơ, quay lại.
Kiệt vẫn nhìn trần. Nhưng lần này, khi tôi vào, anh nhìn sang phía tôi. Không nói gì. Chỉ nhìn.
Tôi ngồi lại ghế cũ.
Anh bạn cùng phòng hỏi thăm qua điều dưỡng, tôi nhắn ra bảo về ngủ đi, sáng quay lại. Anh không chịu. Vẫn ngồi ngoài hành lang. Tôi nhìn qua cửa kính thấy anh ngồi co ro, mắt đỏ, thỉnh thoảng cúi đầu.
Có những thứ không cần nói thành lời. Anh đó đang rất sợ mất bạn.
Gần 4 giờ, điện thoại liên lạc nội bộ kêu. Khoa Tâm thần báo sẽ xuống tiếp nhận lúc 4 giờ 15.
Tôi nói với Kiệt: "Chút nữa có bác sĩ Tâm thần xuống. Họ sẽ hỏi anh một số câu. Anh không cần phải trả lời hết ngay nếu chưa muốn."
Kiệt gật đầu.
Rồi, lần đầu tiên kể từ đầu đêm, anh hỏi câu không liên quan đến thủ tục: "Bác sĩ trực suốt không?"
"Đến 7 giờ sáng."
"Mệt không?"
Câu hỏi làm tôi dừng lại một chút. Không phải vì bất ngờ. Mà vì nghe ra trong đó có gì đó — sự chú ý đến người khác, dù nhỏ.
"Quen rồi," tôi nói. "Đêm nay còn nhẹ."
Kiệt không cười. Nhưng cái gì đó trong mặt anh giãn ra một chút.
4 giờ 10 phút. Tôi đứng cạnh giường Kiệt, hoàn tất hồ sơ chuyển khoa. Điền đầy đủ: diễn biến lâm sàng, các chỉ số theo dõi, can thiệp đã thực hiện. Phần ghi chú tâm lý tôi viết ngắn gọn: bệnh nhân tỉnh táo, hợp tác, chưa muốn liên lạc gia đình, cần đánh giá chuyên sâu.
Bác sĩ Tâm thần xuống — một người trung niên tên Bình, tôi đã gặp vài lần. Anh bắt tay Kiệt, giới thiệu bản thân, giọng bình thường như gặp người quen. Không làm to chuyện.
Tôi bàn giao xong, lùi ra.
Kiệt, lần cuối trước khi tôi ra khỏi phòng, nhìn về phía tôi. Không nói gì. Tôi cũng không nói gì.
Tôi đứng ngoài cửa phòng, cách giường anh hai bước, theo dõi bác sĩ Bình tiến hành tiếp nhận qua ô kính nhỏ. Không cần thiết phải ở đó nữa — về mặt y khoa, ca này đã xong phần của tôi.
Nhưng tôi không đi đâu.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 9 →