🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tôi đến lúc 4 giờ chiều, muộn hơn Mai nhắn hai tiếng.

Nhà Mai ở một con hẻm rộng đường Huỳnh Tấn Phát — loại nhà phố ba tầng mà vợ chồng trẻ ở TP.HCM hay mua bằng tiền cha mẹ hai bên gom lại. Trước cổng dán băng rôn đỏ: "ĐẦY THÁNG BÉ PHÚC AN." Tôi đứng một giây nhìn tờ băng rôn đó trước khi bấm chuông.

Bên trong đã ồn từ tầng trệt lên tới ban công. Mùi lẩu, mùi bánh ngọt, mùi nước hoa của mười mấy người phụ nữ đứng gần nhau. Mai ra đón tôi ở cầu thang, tóc uốn nhẹ, son hồng, trông khác hẳn cái Mai đội nón lá đi thực tập hồi năm ba.

"Tưởng mày không đến." Cô ôm tôi, hơi nhanh vì tay kia đang bế Phúc An.

"Tao ngủ quên." Tôi nói thật. "Xin lỗi."

"Thôi được rồi, vào đi."

Phúc An đỏ hỏn và tròn trĩnh như mọi đứa trẻ đầy tháng tôi từng thấy. Tôi nhìn nó một lúc, cố tìm cảm xúc gì đó phù hợp với hoàn cảnh. Thấy cái miệng nhỏ của nó mím lại rồi mở ra — cái phản xạ tìm vú bẩm sinh, không cần học. Tôi đặt tay lên đầu nó, da mềm như bột.

"Đẹp lắm," tôi nói. Không phải lịch sự — thật sự thấy vậy.

Bàn nhậu bày ở tầng hai. Tôi ngồi vào chỗ trống cạnh Thảo và Linh — hai đứa cùng lớp, đều đã có con, Thảo một đứa ba tuổi, Linh sinh đôi năm ngoái.

"Trời ơi Hà, mày trông mệt quá." Thảo nhìn tôi.

"Vừa ngủ dậy."

"Ca đêm hả? Tao không hiểu sao mày chịu được." Thảo rót nước chanh cho tôi, không hỏi. Cái cử chỉ đó tự nhiên và ấm, kiểu bạn bè lâu năm hiểu nhau không cần nói.

Tôi uống. Lắng nghe. Đó là việc tôi giỏi nhất ở những chỗ như thế này — lắng nghe và quan sát trong khi người khác nói.

Câu chuyện luân phiên: con Thảo mới vào mầm non, khóc ba ngày đầu. Linh kể hai đứa sinh đôi hay đánh nhau, cào mặt nhau. Ai đó ngồi bàn bên than chồng không chịu đổi tã đêm. Ai đó khác kể về dịch vụ thuê bảo mẫu, giá ở quận mấy thì rẻ hơn. Anh chồng của Mai đứng pha nước ở góc phòng, thi thoảng gật đầu khi bị gọi tên.

Tôi ăn ít, uống nước chanh, nghe nhiều.

Không phải tôi không có gì để nói. Chỉ là những thứ tôi có để nói thường không phù hợp với bàn tiệc. Tôi không thể kể về Khôi — đứa bé tám tuổi tối qua co giật, mẹ nó ôm vào phòng cấp cứu với đôi tay run. Tôi không kể được vì nếu kể, người ta sẽ hỏi thêm, rồi mặt họ sẽ đổi sang cái vẻ không thoải mái mà người ta hay có khi nghe chuyện bệnh viện giữa bữa ăn.

Nên tôi nghe.

Người hỏi là Phương — bạn của Mai, không cùng lớp với tôi, làm kế toán ở đâu đó. Cô ấy khoảng ba mươi lăm, tóc thẳng, nhẫn kim cương nhỏ, kiểu người hay chú ý đến người khác theo nghĩa thực sự muốn biết chứ không phải xã giao.

"Hà sao chưa thấy dẫn ai đi?"

Câu hỏi không có gì đặc biệt. Tôi đã nghe nó ở đủ dạng, đủ hoàn cảnh, từ miệng đủ người kể từ năm hai mươi tám tuổi đến giờ. Mỗi lần nghe tôi đều chuẩn bị sẵn câu trả lời — không phải vì tức, mà vì nếu không chuẩn bị thì sẽ có khoảng im lặng lạ.

Tôi mỉm cười. "Chưa tìm được ai chịu ngủ một mình vì vợ đi trực đêm."

Cả bàn cười. Phương cũng cười, cái cười hơi ngượng nghịu của người vừa hỏi một câu và nhận ra câu trả lời hay hơn mình nghĩ. Mai nhìn tôi từ đầu bàn — ánh mắt biết tôi đã dùng câu đó bao nhiêu lần.

Tôi cũng cười. Không gượng. Câu đó thật — không phải vũ khí, không phải lá chắn. Chỉ là thật.

Lúc bảy rưỡi, Phúc An bắt đầu quấy. Mai đi vào phòng trong. Tiệc tan dần theo kiểu tiệc gia đình có trẻ nhỏ — người về trước vì con buồn ngủ, người về sau vì đang kể dở câu chuyện. Tôi giúp dọn mấy cái đĩa, rồi vào chào Mai.

Cô đang cho con bú, ngồi trên ghế ở góc phòng, ánh đèn vàng nhạt. Nhìn mệt. Nhìn bình yên theo kiểu tôi không có từ nào khác để mô tả.

"Mày về rồi hả?" Cô hỏi khẽ.

"Ừ. Cảm ơn mày."

"Cảm ơn cái gì."

"Mời tao."

Mai nhìn tôi một lúc. "Mày ổn không?"

"Ổn."

"Thật không?"

"Thật." Tôi dừng. "Tao không biết giải thích kiểu gì, nhưng tao ổn."

Cô gật đầu. Cô hiểu — không phải vì cô từng làm bác sĩ cấp cứu, mà vì cô biết tôi đủ lâu để không cần tôi giải thích thêm.

Về nhà lúc chín giờ.

Căn hộ hai mươi bảy mét vuông ở quận Một, tầng bảy, cửa sổ nhìn ra một mảng thành phố không đặc biệt lắm — mái tôn, dây điện, một cái bảng quảng cáo đã tróc chữ. Tôi mở khóa, bật đèn, đặt túi xuống ghế.

Im lặng.

Không phải im lặng của bệnh viện lúc 3 giờ sáng — loại im lặng mà mình biết bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ ra: tiếng monitor, tiếng xe lăn, tiếng ai đó gọi tên mình từ cuối hành lang. Im lặng ở đây đặc hơn. Đứng yên hơn. Không chờ đợi gì.

Tôi đun nước, lấy gói trà sen mua hồi tháng trước ở chợ Bến Thành, chưa mở. Ngồi ra ban công với cái tách. Thành phố bên dưới vẫn động — tiếng xe máy, ánh đèn đường cam, một đám người đứng trước quán nhậu vỉa hè đang cười to cái gì đó.

Tôi nhấp trà. Nhìn.

Nghĩ về Phúc An — cái miệng nhỏ mím lại rồi mở ra. Nghĩ về Mai ngồi trong phòng, ánh đèn vàng, cái vẻ mệt và bình yên trộn vào nhau. Nghĩ về Khôi — đứa bé tám tuổi đêm qua, sau khi hết giật, nó nằm im nhìn tôi bằng đôi mắt to và không hiểu chuyện gì vừa xảy ra với người nó. Mẹ nó ngồi cạnh giường, không khóc, chỉ giữ tay con.

Có những thứ tôi mang về nhà không phải vì tôi muốn mang. Chúng chỉ theo.

Tôi không cô đơn tối nay. Không phải kiểu thiếu người — mà là cái im lặng này có chất lượng của nó, khác với ồn ào của tiệc, khác với im lặng căng của phòng cấp cứu. Giống như sau một ca dài, lúc ngồi xuống lần đầu tiên, cơ thể mới nhận ra mình đã đứng bao lâu.

Tôi uống hết tách trà.

Bên dưới, đám người trước quán nhậu vẫn còn đó, cười cái gì đó tôi không nghe thấy.

Tôi vào trong, tắt đèn ban công, đi ngủ.

Ngày mai không trực. Ngày kia mới trực.

Hai ngày là dài.

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →