🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Tiếng monitor kêu lúc 1 giờ 7 phút sáng.

Không phải tiếng báo động khẩn—chỉ là tiếng báo nhập viện thông thường từ bàn tiếp nhận. Nhưng khi y tá Lan chạy vào phòng trực với khuôn mặt như thế, tôi biết là không thông thường.

"Thai phụ 34 tuần. Huyết áp 165/100. Phù hai chi dưới."

Tôi đặt tập hồ sơ xuống và đứng dậy.

Nguyễn Thị Thu ngồi trên xe lăn, tay đặt lên bụng. Cô ấy 30 tuổi nhưng trông nhỏ hơn—có thể vì cái bụng lớn làm người ta tự nhiên thu lại, như thể đang cố bảo vệ thứ gì đó bên trong. Chân phù nề, dép tổ ong bị tuột quai, để lộ da ống chân bóng và căng. Tóc búi vội. Áo bầu màu xanh nhạt có in hình thỏ.

"Bác sĩ ơi, em đau đầu dữ lắm." Giọng cô run. "Em thấy hoa mắt, rồi em thấy con em không đạp nữa."

Tôi ngồi xuống ngang tầm mắt cô.

"Từ mấy giờ đau đầu?"

"Khoảng 11 giờ đêm. Em nghĩ mệt. Em nằm xuống. Nhưng tới 1 giờ không bớt, em mới... em không có ai." Cô nhìn xuống. "Chồng em ở Bình Dương. Em tự đi xe ôm vô đây."

Một mình. 34 tuần. Lúc 1 giờ sáng.

"Chồng em biết chưa?"

"Em nhắn tin rồi. Anh không trả lời. Có khi anh ngủ."

Tôi gật đầu. "Được rồi. Giờ mình lo cho em và bé trước."

Tiền sản giật. Huyết áp 165/100 là con số tôi không thích nhìn thấy trên màn hình, nhất là lúc 1 giờ sáng, nhất là khi thai nhi 34 tuần. Protein niệu chờ kết quả, nhưng lâm sàng đã đủ để tôi bắt đầu.

Magie sulfate truyền tĩnh mạch—liều tải 4g trong 20 phút, sau đó duy trì. Thuốc hạ áp nifedipine ngậm dưới lưỡi. Monitor thai liên tục. Tôi gọi điện cho khoa Sản lúc 1 giờ 15—bác sĩ Thảo trực đêm sẽ xuống hội chẩn sau 20 phút.

Lan đặt monitor thai lên bụng Thu. Tiếng tim thai vọng ra—đều, 148 nhịp/phút.

Thu nhắm mắt khi nghe tiếng đó. Như thể cô đang đếm từng nhịp.

"Bác sĩ ơi." Cô mở mắt. "Con em có sao không?"

Câu hỏi tôi nghe nhiều nhất trong 8 năm làm nghề. Và là câu tôi không bao giờ trả lời bằng cách người ta muốn nghe.

"Tim bé còn tốt," tôi nói. "148 nhịp, đều. Chúng tôi đang theo dõi liên tục."

"Nhưng bé có... bé có nguy hiểm không?"

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô.

"Em bị tiền sản giật—huyết áp cao khi mang thai. Đây là tình trạng cần xử lý ngay, và chúng tôi đang làm đúng việc cần làm. Tôi không thể nói chắc điều gì lúc này vì còn phải theo dõi thêm. Nhưng bé tim còn tốt—đó là điều quan trọng nhất lúc này."

Thu im lặng. Có người muốn nghe "không sao đâu em" nhưng tôi không nói câu đó khi chưa biết chắc. Nói dối người bệnh không khó—nó chỉ khó lúc sau này thôi.

"Em hiểu," cô nói sau một lúc. Giọng không vững, nhưng cô gật đầu.

Lúc 2 giờ 10, bác sĩ Thảo xuống hội chẩn. Chúng tôi đứng ngoài phòng theo dõi, nhìn qua cửa kính vào Thu đang nằm với hai dây monitor trên bụng.

"Huyết áp đang hạ," tôi báo. "Lần đo gần nhất 148/95. Magie sulfate đang chạy. Thai tim 146, biến thiên bình thường."

Thảo gật đầu, nhìn vào kết quả xét nghiệm. "Protein niệu 2+. Đủ tiêu chuẩn tiền sản giật có dấu hiệu nặng." Cô khoanh tay. "Nếu huyết áp không kiểm soát được, mình phải tính chấm dứt thai kỳ."

"34 tuần."

"Biết. Nhưng mẹ quan trọng hơn."

Chúng tôi không tranh luận về điều đó. Cả hai đều hiểu thứ tự ưu tiên.

"Cho tôi biết nếu có gì thay đổi," Thảo nói rồi đi lên. Tôi quay lại phòng theo dõi.

Thu đang nhìn lên trần. Một tay vẫn đặt lên bụng—cử chỉ người phụ nữ mang thai thường làm mà không nhận ra, như một phản xạ, như đang giữ.

"Đầu bớt đau chưa?" tôi hỏi.

"Bớt một chút." Cô quay sang nhìn tôi. "Bác sĩ đã từng có bệnh nhân như em chưa?"

"Nhiều lần."

"Họ... ổn không?"

Tôi ngồi xuống ghế cạnh giường. "Hầu hết ổn. Phát hiện sớm và xử lý đúng thì tiên lượng tốt."

"Hầu hết."

Cô không bỏ qua hai chữ đó. Tôi không ngạc nhiên—người ta thường không bỏ qua những gì mình sợ nhất.

"Hầu hết," tôi xác nhận. "Tôi không nói 'tất cả' vì đó không phải sự thật. Nhưng lúc này em đang được theo dõi, bé tim còn tốt, huyết áp đang đáp ứng thuốc. Đó là những gì tôi có thể nói."

Thu nhìn tôi lúc lâu. Rồi gật đầu một lần nữa—cái gật đầu của người quyết định tin tưởng, không phải vì có lựa chọn khác, mà vì đó là thứ duy nhất họ còn làm được.

Anh đến lúc 4 giờ 3 phút sáng.

Tôi đang viết ghi chú theo dõi thì nghe tiếng chạy ngoài hành lang—không phải y tá, bước chân nặng hơn, vội hơn, của người đã chạy từ bãi giữ xe vào. Tôi ngước lên.

Anh khoảng 35 tuổi, áo công nhân còn dính bụi xi măng ở vai—ca đêm ca công trình. Mặt tái. Mắt đỏ hoe hoặc là do thiếu ngủ, hoặc là do khóc trên xe, tôi không rõ.

"Vợ tôi—Thu—Nguyễn Thị Thu—"

"Phòng theo dõi số 3," tôi nói. "Theo tôi."

Tôi dẫn anh vào. Thu đang nằm, mắt nhắm, nhưng khi nghe tiếng bước chân thì mở ra. Nhìn thấy anh. Không nói gì.

Anh đứng ở cửa một giây. Rồi đi vào, ngồi xuống bên giường. Không hỏi "em có sao không", không nói "anh xin lỗi vì không bắt máy"—chỉ cúi xuống, cầm tay vợ.

Thu úp mặt vào vai anh. Hai dây monitor vẫn nối với bụng cô. Tiếng tim thai đều đặn trên màn hình.

Tôi đứng ngoài cửa.

Có những thứ không cần chứng kiến. Tôi quay lại bàn trực.

5 giờ 2 phút sáng. Huyết áp Thu lần đo cuối: 138/88. Magie sulfate đang chạy giờ thứ tư. Tim thai 144, biến thiên tốt. Bác sĩ Thảo sẽ đánh giá lại lúc 7 giờ và quyết định hướng tiếp theo.

Tôi ngồi ghi vào hồ sơ: Bệnh nhân ổn định tương đối. Tiếp tục theo dõi sát.

Nhìn qua cửa kính phòng số 3.

Anh vẫn ngồi đó. Tay vẫn nắm tay vợ. Đầu anh gục xuống—ngủ thiếp đi trên thành giường, hoặc chỉ nhắm mắt. Thu nằm nhìn lên trần, một tay đặt lên bụng như lúc tôi mới vào.

Hai tiếng rưỡi chạy từ Bình Dương về.

Không nói gì. Chỉ nắm tay.

Tôi đóng hồ sơ lại.

Hết Chương 5

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 6
← TrướcTiếp →