🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

3 giờ 14 phút sáng. Chuông báo xe cấp cứu vang lên — không phải tiếng chuông hành chính mà là âm thanh ngắn, sắc, loại mà tai tôi đã học cách phân biệt ngay cả khi đang ngủ gật.

Điều dưỡng Phương đẩy cửa: "Bác sĩ ơi, có xe vào. Thiếu niên, ngộ độc rượu."

Tôi bỏ tờ hồ sơ ông Nam xuống và đi ra.

Cô bé nằm trên cáng, tóc ướt dính vào mặt, quần áo có vết nôn khô. Mặt xanh xao theo nghĩa đen — loại xanh khi máu đang dồn về trung tâm và da mặt thiếu oxy. Monitor kẹp ngón tay: SpO2 89%. Nhịp thở nhanh, nông.

"Bệnh nhân tên gì?" Tôi hỏi người chạy xe cấp cứu.

"Không có giấy tờ. Người ta gọi 115 ở gần Phú Nhuận, chị ơi. Cô bé ngồi vỉa hè, nôn không tỉnh."

Không có phụ huynh. Không có bạn bè đi cùng.

"Tên em?" Tôi đặt tay lên vai cô bé, lắc nhẹ.

Một tiếng rên.

"Em nghe tôi không? Em tên gì?"

"...Lan." Giọng như từ dưới nước vọng lên.

Lan. Được rồi.

Tôi nhìn đồng hồ, quay sang Phương: "Đặt đường truyền tĩnh mạch, NaCl 0.9% chạy chậm. Chuẩn bị hút đờm. Gọi thêm một điều dưỡng."

SpO2 89% với nhịp thở như vậy — vấn đề không chỉ là rượu. Rượu gây ức chế hô hấp, và khi nôn mà người bệnh không tỉnh táo hoàn toàn thì dịch nôn có thể vào phổi. Tôi cúi xuống, nghe phổi. Bên phải có âm thanh ẩm ướt ở đáy.

Hút đờm trước.

Tôi lấy ống hút, xoay đầu Lan sang một bên. Cô bé rướn người cố chống cự theo phản xạ, nhưng tay chân không đủ sức. Phương giữ vai. Tôi làm nhanh, gọn — không cần giải thích, không cần động tác thừa.

Hai phút sau, SpO2 lên 93%. Vẫn chưa đủ, nhưng đỡ hơn.

"Thêm oxy qua mask 4 lít/phút."

Tôi đứng nhìn màn hình monitor. 94%. 95%. Màu môi Lan bắt đầu hồng trở lại, dù vẫn còn tái.

Lan khoảng mười bảy tuổi, có thể mười tám. Mặc áo phông màu trắng — loại áo bọn trẻ hay mặc đi chơi cuối tuần. Móng tay sơn màu hồng nhạt, một cái đã tróc. Ở cổ tay phải có sợi dây vòng kết hạt gỗ nhỏ, loại bán ở chợ đêm.

Tôi ngồi xuống ghế cạnh giường, mở hồ sơ mới, viết: Trần Thị Lan, ước tính 17-18 tuổi. Vào viện 03:14. Ngộ độc rượu cấp. SpO2 lúc vào 89%...

Bốn giờ mười lăm phút. SpO2 ổn ở 97%. Lan bắt đầu mở mắt thật sự — không phải mở rồi nhắm ngay mà là nhìn lên trần nhà, chớp mắt, rồi quay sang nhìn tôi.

"Chị là... bác sĩ?"

"Ừ."

Lan nhìn xuống cánh tay có kim truyền, nhìn ống thở oxy. Mặt cô bé lộ ra cái gì đó — không phải sợ hãi mà gần với xấu hổ hơn.

"Em nôn ở đây không?" Cô bé hỏi.

"Ở ngoài rồi. Không sao."

Một lúc im lặng. Máy monitor kêu đều đặn.

"Bây giờ mấy giờ rồi chị?"

"Hơn bốn giờ sáng."

Lan nhắm mắt lại. Tôi tưởng cô bé ngủ tiếp, nhưng không — chỉ là nằm im.

Tôi hỏi: "Có muốn gọi ba mẹ không?"

Lan lắc đầu. Động tác nhỏ, dứt khoát.

"Họ không biết con uống rượu."

Tôi không nói gì. Không hỏi thêm tại sao uống, uống với ai, uống ở đâu. Không bắt đầu bài giảng về sức khỏe lúc bốn giờ sáng cho một đứa trẻ vừa thoát khỏi nguy hiểm.

Tôi đứng dậy, lấy hộp khăn giấy trên bàn đặt cạnh Lan. Rót một ly nước lọc, đặt bên cạnh.

"Uống từ từ. Chưa được uống nhiều."

Rồi tôi ngồi lại, mở hồ sơ tiếp tục viết.

Lan không ngủ được. Tôi biết vì mắt cô bé cứ mở ra nhìn trần, rồi nhắm lại, rồi mở ra. Điện thoại của Lan — cái điện thoại nhỏ màu đen mà điều dưỡng lấy từ túi quần bỏ vào túi đựng đồ cá nhân — nằm im trong túi ni-lông treo đầu giường.

Lúc gần năm giờ, Lan quay sang nhìn tôi.

"Chị không hỏi con uống rượu với ai hả?"

"Không."

"Tại sao?"

Tôi đặt bút xuống. "Vì bây giờ chuyện đó không quan trọng. Quan trọng là em đang ổn."

Lan im. Rồi cô bé nói, rất khẽ: "Con sợ."

"Sợ gì?"

"Sợ... không biết nữa. Sợ mọi thứ." Giọng Lan không run — chỉ mệt, loại mệt của người đã giữ thứ gì đó quá lâu. "Con không có chuyện gì to lớn đâu chị. Không phải như trong phim. Chỉ là hôm nay con mệt, bạn bè rủ đi, rồi con uống nhiều hơn định uống."

Tôi gật đầu.

"Con cũng không muốn chết hay gì đâu."

"Tôi biết."

Lan nhìn tôi một lúc, như đang kiểm tra xem tôi có thật sự tin không.

"Chị có bao giờ mệt không?"

"Có."

"Rồi chị làm sao?"

Tôi suy nghĩ. "Ngủ. Hoặc đi ăn một mình. Hoặc ngồi im."

Lan gật đầu, như thể câu trả lời đó vừa đủ, không cần thêm gì.

Phương vào kiểm tra lúc năm giờ rưỡi. SpO2 98%, huyết áp bình thường, nhịp tim đều. Tôi ghi vào hồ sơ và nói với Phương chuyển Lan sang phòng theo dõi, không cần ICU nữa.

Tôi có ba bệnh nhân khác cần xem lại trước khi ca sáng vào lúc bảy giờ. Ông Nam cần kiểm tra lại men tim lần hai. Một ca nghi viêm ruột thừa cần chờ kết quả siêu âm. Một bà cụ tám mươi tuổi vào vì khó thở, chẩn đoán suy tim mạn đợt cấp, đang điều chỉnh thuốc lợi tiểu.

Đêm không bao giờ chỉ có một người.

Tôi đi qua phòng theo dõi lần cuối lúc sáu giờ bốn mươi lăm, trước khi bàn giao ca. Phòng có sáu giường, Lan nằm giường trong cùng, màn cửa sổ hơi hé để ánh sáng sớm lọt vào. Bầu trời đang chuyển từ tím sang xanh.

Lan đang cầm điện thoại.

Tôi đứng ngoài cửa, không vào.

"Mẹ ơi." Giọng Lan run. Không phải run vì sợ — run kiểu khác. "Con... con đang ở bệnh viện. Con ổn rồi, nhưng mà mẹ có thể ra đón con không?"

Tôi quay đi. Đi về phía phòng bác sĩ để lấy hồ sơ bàn giao.

Tôi không nghe tiếp. Không cần nghe.

Hết Chương 2

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 3
← TrướcTiếp →