Hai xe cáng vào cùng lúc.
Tôi đứng ở đầu hành lang, nghe tiếng bánh xe lăn từ xa, biết đây không phải một ca — nhịp lăn đôi, tiếng người nói xen vào nhau, tiếng điều dưỡng gọi tôi và Khôi cùng một lúc.
"BS Hà, dao chém vai. BS Khôi, gãy xương đòn."
Chúng tôi rẽ sang hai hướng mà không cần bàn.
Đức, 20 tuổi. Vết chém vai trái, dài khoảng mười hai phân, sâu. Áo phông trắng đã chuyển thành một màu không còn là màu gì nữa. Cậu ta tỉnh, mắt mở, nhưng nhìn lên trần nhà với vẻ như đang cố không nhìn vào chính mình.
"Đau không?" Tôi hỏi trong lúc kiểm tra mạch.
"Đau." Giọng phẳng lặng hơn tôi tưởng.
Mạch 110, huyết áp 95/60, còn giữ được. Vết thương chảy nhiều nhưng chưa chạm động mạch. Tôi ra lệnh truyền dịch, băng ép tạm, chuẩn bị khâu. Đức không hỏi gì thêm. Cậu nhắm mắt lại và nằm yên — kiểu nằm yên của người đang dùng hết năng lượng còn lại để không hoảng loạn.
Ở giường bên kia phòng, cách ba mét, Khôi đang xử lý Hải.
Hải, 21 tuổi. Xương đòn phải gãy, vai lệch xuống rõ. Bị đánh bằng gậy — loại gậy gỗ hay tuýp sắt tôi không rõ, nhưng lực đủ mạnh để gãy sạch. Hải đau hơn Đức nhiều, không nằm yên được, cứ cố xoay người rồi lại kêu. Khôi phải mất mấy phút mới cho thuốc giảm đau vào được vì Hải không chịu duỗi tay.
"Nằm xuống đi anh, tôi cần lấy đường truyền."
"Thằng kia đâu rồi?" Hải ngước nhìn.
Không ai trả lời.
Mất khoảng bốn mươi phút để cả hai ổn định ở mức có thể gọi là ổn định.
Đức được khâu vết thương — mười tám mũi, không phức tạp nhưng mất thời gian vì cậu ta co cơ mỗi lần tôi chạm vào. Không phải vì đau — tôi đã gây tê — mà vì phản xạ. Cơ thể người ta đôi khi không nghe lý trí. Tôi hiểu điều đó.
Hải được nẹp, chụp X-quang xác nhận gãy hoàn toàn không lệch nhiều, cần phẫu thuật nhưng không khẩn cấp. Khôi cho morphine liều thấp. Hải bắt đầu thở đều hơn.
Hai người nằm ở hai giường, đầu quay về một hướng, cách nhau ba mét.
Phòng cấp cứu đêm nay không đông. Chỉ có tiếng monitor bip đều, tiếng điều hòa, tiếng bước chân điều dưỡng đi ngang qua.
Không ai nói gì.
Tôi đứng ghi chép ở đầu giường Đức, mắt nhìn xuống hồ sơ nhưng tai thì nghe. Kiểu im lặng này khác với kiểu im lặng của người mệt quá không nói được. Đây là kiểu im lặng của hai người biết nhau đang cố không nhìn về phía kia.
Công an vào lúc gần hai giờ sáng. Hai người, đồng phục, lịch sự.
Họ hỏi tôi trước — cơ chế thương tích, thời điểm nhập viện, tình trạng hiện tại. Tôi trả lời đủ, không thêm gì. Rồi họ vào trong.
Tôi ra hành lang.
Ở đó đã có người chờ.
Người đàn ông đứng gần cửa, tay kẹp điếu thuốc chưa châm, mặt tím tái theo nghĩa đen — không phải tức giận, mà là kiểu tái xanh của người vừa nhận một cú sốc lớn rồi phải chạy xe băng đêm mà không kịp hoàn hồn. Ông khoảng năm mươi tuổi, mặc áo thun, tóc chưa chải. Tôi đoán ông là cha Đức trước khi ông mở miệng.
"Bác sĩ — con tôi..."
"Anh vào được rồi. Con anh đã ổn định, khâu xong mười tám mũi, không đứt mạch. Cần theo dõi thêm."
Ông gật đầu nhưng không vào ngay. Ông đứng đó thêm vài giây, tay bóp điếu thuốc.
Rồi một người đàn ông khác bước ra từ thang máy.
Tay run. Tôi nhìn thấy tay ông run từ đầu hành lang. Ông cũng khoảng năm mươi, mặc quần tây — chắc vừa từ chỗ làm về hay từ đâu đó không phải nhà. Ông nhìn tôi, rồi nhìn người đàn ông kia.
Hai người cha nhận ra nhau.
Tôi không biết họ đã từng gặp nhau chưa. Có thể chưa — con cái đánh nhau không có nghĩa là cha mẹ quen biết. Nhưng trong cái nhìn đó có điều gì đó nhận ra — không phải người quen, mà là nhận ra hoàn cảnh.
Không ai nói gì.
Không ai chào.
Tôi nói với cha Hải những điều tương tự — gãy xương đòn, cần phẫu thuật sáng mai, hiện tại đã dùng thuốc giảm đau, có thể vào thăm. Ông nghe, gật đầu, mắt không rời tôi nhưng tôi biết ông không hoàn toàn nghe.
Tôi quay lại trong phòng.
Công an đang hỏi Hải — giọng nhỏ, cậu ta trả lời nhỏ hơn. Tôi nghe vài từ rời: "tụ điểm", "nói chuyện", "không ngờ". Đức nằm im, mắt nhắm, nhưng lồng ngực thở không đều theo kiểu của người đang nghe trộm.
Tôi kiểm tra lại băng vai Đức. Thấm một chút, bình thường.
"Anh ấy có sao không?" Đức hỏi, giọng rất nhỏ.
Tôi mất một giây mới hiểu câu hỏi.
"Gãy xương đòn. Cần mổ sáng mai."
Đức không nói gì thêm. Nhắm mắt lại.
Tôi không hỏi tại sao cậu ta lại hỏi. Không phải việc của tôi. Tôi không phải thẩm phán, không phải nhà tâm lý, không phải người hòa giải. Tôi là người khâu vết thương và theo dõi sinh hiệu. Đó là phần việc của tôi trong đêm nay.
Ba giờ sáng, công an về. Họ sẽ quay lại sau.
Phòng trở lại yên tĩnh.
Điều dưỡng Lan đi qua, kiểm tra dịch truyền, ghi vào bảng, ra ngoài. Tôi ngồi ở bàn điều dưỡng, mở hồ sơ Đức ra cập nhật. Khôi mang cho tôi một ly cà phê không ai nhớ đã pha lúc nào.
"Chúng nó quen nhau không?" Khôi hỏi.
"Không biết."
"Trông mặt thằng lớn hơn như muốn hỏi thăm thằng kia."
Tôi không bình luận. Uống cà phê.
Ngoài hành lang, qua ô kính nhỏ trên cửa, tôi thấy hai bóng người ngồi. Hai chiếc ghế nhựa, khoảng cách vừa đủ để không phải nhìn thẳng vào mặt nhau. Cha Đức vẫn cầm điếu thuốc chưa châm. Cha Hải cúi đầu, hai tay đan vào nhau.
Năm giờ sáng.
Tôi làm hồ sơ chuyển khoa cho Hải — phẫu thuật chỉnh hình sẽ nhận ca lúc bảy giờ. Đức sẽ ở lại quan sát thêm một ngày.
Cả hai đang ngủ.
Tôi mặc áo khoác, chuẩn bị bàn giao ca. Đi ngang qua cửa, nhìn ra hành lang lần cuối.
Hai ông bố vẫn ngồi đó.
Không ai về.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 18 →