🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Phạm Quốc Hùng được chuyển vào lúc 1 giờ 58 phút sáng.

Tôi đọc tờ chuyển viện từ bệnh viện phụ sản kế bên trong khi anh đang được đẩy từ xe cấp cứu vào. Nam, 37 tuổi. Đau ngực dữ dội khởi phát lúc 1 giờ 20. Vã mồ hôi, nôn một lần. Huyết áp tụt còn 85/50 khi họ bắt máy. ECG 12 chuyển đạo họ fax sang: ST chênh lên rõ ở V1-V4, bloc nhánh trái mới xuất hiện. Nhồi máu cơ tim cấp, thành trước, diện rộng.

Anh Hùng còn tỉnh. Nằm trên cáng, tay trái đang truyền dịch, tay phải bấu vào thành cáng. Mắt mở. Tôi nhìn vào mắt anh — không thấy hoảng loạn, chỉ thấy một thứ gì đó căng ra như dây đàn sắp đứt.

"Anh nghe tôi nói không?"

"Nghe." Giọng khàn, hơi thở ngắn.

"Anh bị nhồi máu cơ tim. Chúng tôi cần làm thủ thuật ngay. Đặt stent để thông mạch. Anh đồng ý không?"

Một giây. "Con tôi — vợ tôi vừa sinh sáng qua."

"Tôi biết rồi. Anh đồng ý không?"

"Đồng ý."

Tôi quay sang điều dưỡng Thảo. "Gọi kíp can thiệp. Phòng DSA. Ngay."

Ca PCI cấp mất hai tiếng mười lăm phút.

Động mạch vành trái nhánh xuống trước — LAD — tắc hoàn toàn ở đoạn gần. Huyết khối lớn. Bác sĩ Tuấn, trưởng kíp can thiệp, mất gần ba mươi phút để hút huyết khối trước khi đặt được dây dẫn qua chỗ tắc. Tôi đứng phụ, theo dõi monitor, bơm thuốc, giữ áp lực. Máy đo áp lực trong buồng tim kêu đều. SpO2 dao động từ 94 lên 97, xuống lại 95. Huyết áp được nâng bằng Noradrenaline.

Lúc 2 giờ 47, dây dẫn qua được. Lúc 3 giờ 12, stent được thả. Huyết áp anh Hùng bắt đầu tự duy trì — 100/65, rồi 108/70.

Không ai nói gì trong phòng DSA ngoài những câu cần thiết: "Bơm thêm contrast." "Chỉnh góc." "Hút nhẹ thôi." "Xong. Chụp kiểm tra."

Tôi nhìn hình ảnh mạch máu trên màn hình — dòng thuốc cản quang chạy thông suốt qua chỗ vừa đặt stent. Đẹp không khác gì con sông mở ra sau mùa hạn.

Bác sĩ Tuấn cởi găng. "Ổn rồi. Đưa lên ICU theo dõi."

4 giờ 05 sáng. Tôi ra ngoài khu vực chờ.

Tôi thấy hai đồng nghiệp điều dưỡng của ca đêm — Thảo và Minh — đứng gần cửa. Và một người phụ nữ.

Chị ngồi trên ghế nhựa dọc tường. Địu trước ngực. Trong cái địu — tôi phải nhìn lại một lần nữa — là một đứa bé. Nhỏ đến mức tôi tưởng là búp bê. Mặt đỏ hồng, mắt nhắm, miệng đang chúm chím mút ngón tay.

Ba ngày tuổi.

Chị ngước nhìn tôi. Khoảng 30 tuổi, tóc chưa gội từ hôm sinh, mặc bộ đồ bệnh viện phụ sản — loại vải mỏng màu xanh nhạt mà họ phát cho sản phụ. Trên tay còn vòng nhận dạng bệnh nhân chưa tháo. Chị đã tự rời khoa sau sinh sang đây trong đêm.

"Chồng chị — anh Hùng," tôi nói. "Anh qua rồi chị."

Chị nhìn tôi. Không nói gì ngay.

Rồi chị ngồi thẳng lưng lại, một tay đỡ phía dưới cái địu, tay kia đặt lên ngực đứa bé đang ngủ. Chị ngồi xuống — thật ra chị đang ngồi rồi, nhưng có gì đó trong người chị như xẹp xuống, như buông ra một hơi thở nín từ lâu.

Không khóc.

Đứa bé mút tay, ngủ.

Tôi không biết nên nói gì thêm. Thường thì tôi có quy trình — giải thích tình trạng, hướng dẫn thăm nuôi ICU, dặn về các dấu hiệu cần lưu ý. Nhưng lúc này tôi chỉ đứng yên.

"Tôi có thể vào thăm không?" Giọng chị bình thản đến mức lạ.

"Chị có thể vào. Anh đang ở ICU, còn máy monitor và dây truyền, nhưng anh tỉnh."

Chị gật đầu. Đứng lên — chậm, như người vừa ngồi lâu mà chân chưa quen. Tay vẫn đỡ đứa bé.

"Chị có muốn tôi đi cùng không?"

"Thôi, cảm ơn bác sĩ."

Tôi nhìn chị đi về phía cửa ICU — dáng người nhỏ, đứa bé trên ngực, đôi dép bệnh viện kêu lẹt xẹt trên sàn gạch.

Thảo đứng cạnh tôi. "Chị ấy sang đây từ lúc mấy giờ?"

"2 giờ hơn. Ngay sau khi anh được chuyển sang."

Tôi tính nhẩm. Anh Hùng vào lúc 1 giờ 58. Nghĩa là chị nhận tin, tự tháo kim truyền, bế đứa bé ba ngày tuổi, đi bộ từ khu sản sang cấp cứu trong đêm, và ngồi chờ gần hai tiếng ở đây mà không ai biết.

"Có ai hỏi chị không?"

Minh lắc đầu. "Chúng em tưởng là người nhà khác. Hỏi thì chị nói chờ thôi, không cần gì."

Tôi ngồi xuống ghế chị vừa ngồi. Còn ấm.

Cái ghế nhựa quen thuộc — tôi không đếm được bao nhiêu lần mình thấy người ngồi trên cái ghế này chờ tin. Có người khóc ngay từ khi ngồi xuống, có người ngồi im nhìn đồng hồ, có người gọi điện liên tục. Chị Hùng ngồi hai tiếng, một mình, với đứa bé ngủ trên ngực, không gọi cho ai, không hỏi thêm gì.

Tôi không biết chị nghĩ gì trong hai tiếng đó.

Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu nhạt màu. Không phải sáng — chỉ là đêm bớt đen hơn, cái khoảng xám xịt giữa 4 và 5 giờ mà tôi quen gọi là "giờ giữa".

Tôi vào kiểm tra lại anh Hùng trước khi bàn giao.

Anh nằm trên giường ICU, dây điện cực gắn đầy ngực, máy monitor hiển thị nhịp tim đều 72 lần/phút. SpO2 99%. Huyết áp 115/75 — không cần Noradrenaline nữa, đã tắt từ lúc 3 giờ 45. Chị đang ngồi trên ghế cạnh giường, địu đứa bé, một tay cầm tay anh.

Anh mở mắt nhìn tôi.

"Cảm ơn bác sĩ."

"Anh nghỉ ngơi đi. Mạch máu đã thông, stent ổn định. Vài ngày nữa anh có thể ra phòng thường."

Anh gật đầu. Rồi anh nhìn sang chị, nhìn xuống đứa bé.

"Nó ngủ suốt vậy hả?"

Chị nói, giọng thản nhiên như đang kể chuyện bình thường nhất thế giới: "Con trai mà. Ngủ như heo."

Anh Hùng nhắm mắt lại. Môi nhếch lên một chút.

Tôi ra ngoài.

5 giờ 20. Tôi viết hồ sơ, bàn giao ca sáng, uống hết ly cà phê nguội để trên bàn từ lúc 2 giờ.

Điều dưỡng Thảo hỏi: "Chị Hà có sao không?"

"Sao lại sao?"

"Nhìn chị tư lự."

Tôi xem lại tờ bàn giao. "Không. Viết hồ sơ thôi."

Tôi không tư lự. Tôi chỉ đang nghĩ đến cái chi tiết mà tôi không ghi vào hồ sơ được: chị ấy ngồi hai tiếng trong bộ đồ bệnh viện phụ sản, đứa con ba ngày tuổi trên ngực, và khi tôi nói "anh qua rồi" thì chị không khóc.

Không phải vì chị không sợ. Mà có lẽ vì chị đã ngồi hai tiếng và chuẩn bị cho cả hai khả năng.

Người ta mạnh hơn mình tưởng khi họ không còn lựa chọn nào khác.

Tôi ra về lúc 6 giờ kém 10. Nắng sáng bắt đầu rọi qua cửa kính hành lang.

Trong ICU, một người đàn ông 37 tuổi vừa trở thành cha được ba ngày và vừa suýt không kịp biết điều đó.

Đứa bé vẫn đang ngủ.

Hết Chương 12

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 13
← TrướcTiếp →