🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Có những âm thanh mà người ta nhớ mãi không phải vì chúng to lớn, mà vì chúng xuất hiện đúng vào khoảnh khắc mà không khí đang đứng im.

Tiếng điện thoại anh rung lên vào lúc tám giờ tối, khi hai người đang ngồi ăn cơm. Chỉ là cơm trắng, canh rau muống, và đĩa cá kho tộ mà Nhung nấu từ buổi chiều. Bữa cơm đơn giản đến mức buồn, nhưng Nhung cố tình nấu vậy vì anh từng nói hồi nhỏ, bữa cơm anh thích nhất là canh rau muống của mẹ. Cô không nói ra điều đó. Cô chỉ nấu, và để anh tự hiểu hay không hiểu tùy anh.

Màn hình sáng lên. Hai chữ "Mẹ" hiện ra.

Anh nhìn điện thoại một giây, rồi đứng dậy, nói khẽ "anh nghe máy" như một lời xin lỗi không hoàn chỉnh, rồi ra ban công và kéo cửa kính lại sau lưng.

Nhung ngồi yên với chén cơm còn dở. Cô không cố tình nhìn ra ban công, nhưng ban công thì ở ngay đó, cánh cửa kính trong suốt như một bức tranh không ai đặt hàng. Bóng anh đứng nghiêng về phía lan can, điện thoại áp vào tai trái, tay phải thả dọc theo người. Trời tháng Sáu, Hà Nội vẫn còn nóng ẩm đến tám giờ tối, thế mà anh đứng như thể đang co rúm lại trong gió lạnh nào đó mà chỉ mình anh cảm nhận được.

Nhung nhìn bóng anh và nghĩ đến những hình ảnh không liên quan: cái cây bên đường bị tỉa cành quá mức, trơ trọi và cứng đờ giữa mùa hè. Một đứa trẻ ngồi chờ mẹ ở cổng trường lâu đến mức không còn chắc mẹ có đến không. Những thứ đó không liên quan gì đến anh, nhưng cái dáng đứng của anh làm Nhung liên tưởng đến tất cả.

Mười lăm phút.

Nhung biết vì cô đã nhìn đồng hồ trên tường hai lần. Không phải vì sốt ruột. Mà vì cô cần một thứ gì đó để bám vào trong khoảng thời gian đó.

Anh vào nhà khi Nhung vừa mang bát đũa ra bồn rửa. Cô nghe tiếng cửa kính kéo, nghe tiếng dép anh trên sàn gỗ, và không quay lại ngay. Cô tiếp tục rửa bát, nước chảy xối xả như thể cô đang tập trung vào việc đó lắm, như thể đó là việc quan trọng nhất trên đời.

"Em ơi."

Giọng anh khàn một chút. Không nhiều. Chỉ đủ để Nhung nhận ra.

Cô tắt vòi nước, lau tay vào chiếc khăn treo bên bếp, rồi quay lại. Anh đứng ở giữa phòng, điện thoại đã cất vào túi, hai tay thả xuống hai bên. Mắt anh hơi đỏ ở khóe. Chỉ một chút thôi. Người không quen anh thì không nhận ra đâu.

"Mẹ nhắn mình mang đủ áo ấm," anh nói. Giọng bình thản đến mức cố tình. "Bên đó mùa đông lạnh lắm."

Nhung nhìn anh một lúc. Cô không nói gì.

Có những điều mà người ta nói với nhau trong mười lăm phút trên ban công khi người kia đang ngồi trong nhà không nghe thấy gì. Nhung không biết mẹ anh đã nói gì với con trai trong khoảng thời gian đó. Mẹ có nhắc đến ăn uống, đến sức khỏe, đến chuyện đừng quên uống thuốc khi trái gió trở trời không? Có lẽ vậy. Nhưng có lẽ cũng có những thứ khác — những câu mà mẹ đã nghĩ từ lâu nhưng đợi đến tận bây giờ mới nói, vì biết rằng sau chuyến này thì con sẽ đi xa, và xa ở đây không chỉ là khoảng cách địa lý.

Nhung nghĩ đến mẹ anh — người mà cô mới gặp hai lần, một lần ở đám giỗ họ hàng, một lần ở quán cà phê gần nhà anh. Người đàn bà nhỏ bé, tóc bạch mai, nụ cười rộng hơn mức cần thiết như thể bà đang cố che đi một điều gì đó bên trong. Lần gặp thứ hai, bà cầm tay Nhung và nói: "Con chăm sóc anh giúp cô nhé." Chỉ vậy thôi. Nhưng cái cách bà siết tay — chặt hơn mức cần thiết cho một câu nói đơn giản như vậy — khiến Nhung nhớ mãi.

Bây giờ anh đứng trước mặt cô và nói mẹ chỉ nhắc mang áo ấm.

"Anh ngồi xuống đi," Nhung nói.

Cô vào bếp đun nước. Không phải vì cô muốn uống trà lúc này. Mà vì cô cần làm một thứ gì đó bằng tay trong khi đầu óc đang xử lý rất nhiều thứ mà cô không có từ để đặt tên.

Ấm nước sôi chậm. Nhung lấy túi trà ra, lấy hai cái ly, đặt túi trà vào từng ly một. Những động tác quen thuộc đến mức cô có thể làm mà không cần nhìn. Nhưng cô vẫn nhìn, vì nhìn vào những thứ đó dễ hơn là nhìn vào mắt anh lúc này.

Khi cô bưng hai ly trà ra phòng khách, anh đã ngồi trên ghế sofa, lưng tựa vào thành ghế, mắt nhìn lên trần nhà. Không phải kiểu nhìn không tập trung. Mà là kiểu nhìn của người đang ở trong đầu mình, đang ở một nơi rất xa mà thân xác thì vẫn còn ngồi đây.

Nhung đặt ly trà xuống bàn trước mặt anh, rồi ngồi xuống bên cạnh. Không nói gì. Không hỏi anh có muốn nói không. Không hỏi mẹ có khỏe không. Không hỏi cuộc gọi vừa rồi có làm anh sao không.

Cô chỉ ngồi đó.

Có những khoảnh khắc mà sự im lặng không phải là sự thiếu vắng. Nó là thứ duy nhất đủ chỗ để chứa tất cả những gì không thể nói thành lời. Nhung học điều đó không phải từ sách vở hay từ ai dạy, mà từ những lần cô ngồi bên anh trong các buổi chiều khác nhau — buổi chiều anh mất việc ở công ty cũ, buổi chiều anh nghe tin người bạn thân phải phẫu thuật, buổi chiều anh cầm tờ giấy báo học bổng và ngồi rất lâu mà không ai biết anh đang vui hay buồn. Mỗi lần đó, Nhung thử nói. Và mỗi lần đó, cô nhận ra rằng những gì cô nói không quan trọng bằng việc cô ở đó.

Anh nhặt ly trà lên, uống một ngụm nhỏ. Hơi nóng lan qua lòng bàn tay anh, Nhung thấy anh thư ra một chút.

"Mẹ hỏi anh có sợ không," anh nói, lần này không nhìn lên trần nhà nữa mà nhìn vào ly trà. "Sợ một mình bên đó."

Nhung chờ.

"Anh nói không," anh tiếp tục. "Mẹ im một lúc rồi nói: 'Mẹ biết mày nói dối.'"

Nhung không nói gì. Nhưng cô nhìn anh.

"Rồi mẹ cười," anh nói, và giọng anh trở nên kỳ lạ — không phải buồn, không phải vui, mà là cái gì đó ở giữa mà tiếng Việt hình như không có từ nào đủ chính xác. "Cái tiếng cười của mẹ lạ lắm. Anh không giải thích được. Kiểu như mẹ vừa tha thứ cho anh về cái điều anh vừa nói dối, vừa muốn anh biết rằng dù anh có sợ hay không sợ thì mẹ cũng thương anh như vậy thôi."

Nhung nghĩ đến người đàn bà nhỏ bé tóc bạch mai với nụ cười rộng hơn mức cần thiết.

Bà đã gọi điện tối nay không phải để nhắc mang áo ấm. Bà gọi để nói với con trai rằng bà biết anh sợ, và điều đó không sao cả. Bà gọi để nói rằng bà thương anh. Và có lẽ bà gọi để nói những thứ mà bà không thể nói trực tiếp vì nhìn mặt nhau thì nước mắt sẽ rơi, và bà không muốn anh ra đi với hình ảnh mẹ khóc trong đầu.

Mười lăm phút trên ban công. Mười lăm phút mà Nhung ngồi trong nhà nhìn bóng anh co rúm lại trong thứ lạnh không có thật.

"Mẹ nói gì nữa không?" Nhung hỏi. Không phải vì cô muốn biết nội dung. Mà vì cô muốn anh tiếp tục nói, để những gì đang nặng trong ngực anh có chỗ thoát ra.

Anh lắc đầu. "Mẹ dặn anh nhớ ăn sáng. Đừng bỏ bữa." Anh dừng lại. "Với nhắn em cảm ơn em đã chăm sóc anh."

Nhung không nói gì. Cổ họng cô có gì đó vướng lại.

Mẹ anh gửi lời cảm ơn qua một cuộc gọi mà cô không nghe thấy, về những tháng ngày cô đã ở cạnh anh — nấu cơm, rửa bát, pha trà, ngồi im bên cạnh trong những buổi chiều anh không muốn nói chuyện. Bà không cần biết chi tiết. Bà chỉ cần biết con trai bà có người ở bên, và điều đó đủ để bà gửi lời cảm ơn.

Nhung cầm ly trà lên, uống một ngụm. Trà đã nguội bớt, vừa miệng hơn. Ngoài cửa sổ, Hà Nội đang vào đêm với tất cả những âm thanh quen thuộc của nó — tiếng xe máy xa xa, tiếng chó sủa đâu đó trong hẻm, tiếng ai đó gọi tên nhau từ tầng cao của tòa nhà bên cạnh.

Ba ngày nữa.

Nhung đếm trong đầu rồi ngưng đếm vì cô không muốn biết con số đó.

Anh đặt ly trà xuống, nghiêng người tựa vào vai Nhung. Nhẹ thôi. Như một câu hỏi thay vì một khẳng định. Nhung không nói gì, chỉ ngồi yên, để vai mình là nơi anh tựa vào.

Bên ngoài, đêm tiếp tục. Bên trong, hai người ngồi với hai ly trà và khoảng im lặng mà cả hai đã học cách không lấp đầy bằng những từ ngữ thừa.

Có những điều mẹ nói với con trai sắp đi xa mà không ai khác được nghe.

Nhung hiểu điều đó. Và cô học cách không hỏi — không phải vì cô không quan tâm, mà vì cô hiểu rằng có những khoảnh khắc thuộc về hai người mà không ai khác có quyền bước vào, dù người đó yêu thương anh đến đâu. Mẹ có phần của mẹ. Cô có phần của cô. Và anh — anh ở giữa, mang tất cả những tình yêu đó đi cùng sang một đất nước mà tiếng người ở đó anh còn đang học, nơi mùa đông lạnh theo một cách khác, nơi anh sẽ phải học lại từ đầu cách là chính mình khi xung quanh không có ai quen.

Nhung hi vọng những chiếc áo ấm sẽ đủ.

Và hi vọng trong những đêm lạnh nhất ở xứ người, anh sẽ nhớ đến tiếng cười của mẹ — cái tiếng cười rộng hơn mức cần thiết, chứa bên trong nó tất cả những gì bà không nói thành lời. Nhớ đến hai ly trà nguội trong một buổi tối tháng Sáu ở Hà Nội. Nhớ đến vai một người con gái đã ngồi yên bên cạnh anh mà không hỏi gì cả.

Đủ để ấm —

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →