🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Có những thứ người ta không biết mình đang trì hoãn, cho đến khi thời gian không còn nữa.

Nhung nhận ra điều đó vào một buổi chiều không có gì đặc biệt — ánh nắng xiên qua rèm cửa, in lên sàn gỗ những vệt vàng mỏng manh như giấy. Anh đang ngồi trong phòng, loay hoay với mấy thùng carton còn chưa xếp xong. Tiếng băng dính kéo ra rồi dán lại, tiếng xốp chèn vào quanh những cuốn sách — những âm thanh bình thường nhất, vậy mà nghe sao nặng đến vậy.

Nhung đứng ở ngưỡng cửa nhìn vào, không nói gì.

Rồi cô quay ra bàn, lấy một tờ giấy trắng — loại giấy kẻ dòng mua ở tiệm tạp hóa đầu hẻm, bình thường chỉ dùng để ghi danh sách đi chợ hoặc số điện thoại cần nhớ — và bắt đầu viết.

Ngọn bút chạy chậm, như thể cô đang cố ý không vội.

Ăn bún bò bà Năm ở hẻm 47.

Cái hẻm ấy họ đã biết từ năm ngoái, khi đi lạc trong một buổi chiều mưa bụi và tình cờ ngửi thấy mùi sả, mùi mắm ruốc quyện lên từ một gánh hàng nhỏ. Bà Năm không có bảng hiệu. Chỉ có chiếc ghế nhựa đỏ xếp thành hai hàng và nồi nước dùng sôi lăn tăn suốt từ sáng đến trưa. Họ bảo nhau sẽ quay lại. Rồi quên. Rồi bảo nhau lại. Rồi lại quên.

Xem bộ phim tài liệu về biển còn đang tải dang dở.

Cái file đó nằm trong máy tính của anh đã ba tuần. Hôm tải về, anh hào hứng đọc mấy dòng mô tả — phim về những người lặn biển ở Okinawa, những người phụ nữ già vẫn lặn không dùng bình oxy dù đã qua tuổi sáu mươi. Nhung bảo cô muốn xem cùng. Anh nói để tối. Tối thì có việc khác. Rồi cứ thế trôi đi.

Đi bộ qua cầu lúc trời mưa.

Ý tưởng này là của Nhung, từ một buổi chiều cô đọc được đoạn ai đó kể về Hà Nội mùa mưa — về việc đứng trên cầu Long Biên mà nhìn con sông dâng lên, về cảm giác ướt hết mà không muốn về. Cô kể cho anh nghe và anh nói nghe hay đó. Nhưng chưa bao giờ họ thực sự làm — vì trời mưa thì thường không muốn ra ngoài, hoặc vì có chỗ cần đến, hoặc vì đơn giản là ngại ướt.

Ngồi đọc sách ở Đường Sách vào buổi sáng.

Họ đã đến Đường Sách nhiều lần, nhưng toàn vào buổi chiều muộn hoặc cuối tuần đông người. Nhung hay tưởng tượng cảnh buổi sáng sớm, khi hàng chưa đông, khi mùi cà phê còn mới và ánh nắng chưa gắt — ngồi mỗi người một góc, đọc sách, thỉnh thoảng ngước lên nhìn nhau rồi lại cúi xuống.

Bút vẫn chạy.

Nấu canh chua cá lóc ở nhà — đúng kiểu bà ngoại làm.

Thuê xe đạp đi một vòng quanh Hồ Tây lúc bình minh.

Tìm lại cái quán cóc bên hông chợ, uống trà đá nghe radio.

Mua hoa về cắm — không phải dịp gì, chỉ vì muốn.

Ngồi im bên nhau mà không xem điện thoại, không làm gì hết.

Nhung viết mà không nghĩ nhiều. Những thứ này không phải cô vừa nghĩ ra — chúng đã tồn tại từ lâu, lơ lửng đâu đó trong các cuộc trò chuyện chớp nhoáng, trong những lần "để bữa khác", trong những dự định không bao giờ thành ngày cụ thể. Cô chỉ đang ghi chúng xuống, lần đầu tiên.

Tờ giấy hết mặt trước. Cô lật sang mặt sau và tiếp tục.

Gọi điện cho cô Hạnh — người hàng xóm cũ, hỏi thăm bà.

Ghé chụp ảnh ở cái con hẻm hoa giấy tím anh hay nói muốn ra đó.

Ăn chè khúc bạch ở chỗ hay đi hồi năm ngoái.

Coi lại bộ phim hoạt hình họ xem lần đầu gặp nhau — cái bộ về con cáo và hoàng tử nhỏ.

Viết thư. Không phải nhắn tin. Viết thư tay.

Rồi cuối danh sách, Nhung dừng lại. Nhìn vào tờ giấy đã kín hai mặt, nét chữ chạy đều đặn nhưng không phải chữ của người đang bình thản. Cô thấy mình đã viết nhiều hơn mình nghĩ. Và cô thấy — một cách lạ lùng — rằng đây không phải danh sách của sự mất mát. Đây là danh sách của tất cả những gì vẫn còn có thể.

Tiếng băng dính ngừng lại trong phòng trong.

Nhung cầm tờ giấy đi vào.

Anh đang ngồi trên sàn, lưng dựa vào thùng carton, mặt hơi mệt theo kiểu mệt của người đã sắp xếp quá nhiều thứ trong một ngày. Anh ngước nhìn cô, rồi nhìn xuống tờ giấy trên tay cô. Không hỏi gì. Chỉ đưa tay ra.

Nhung đặt tờ giấy vào tay anh.

Anh đọc. Chậm. Từng dòng một.

Nhung không nhìn mặt anh lúc anh đọc. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi ánh chiều đang dần đổi màu — từ vàng sang cam, từ cam sang thứ gì đó ở giữa mà không có tên. Tiếng xe máy ngoài đường vẫn chạy. Tiếng ai đó gọi nhau trong hẻm. Cuộc sống ngoài kia vẫn đang xảy ra như thường, không biết và không quan tâm đến những gì đang diễn ra trong căn phòng nhỏ này.

Rồi anh nói, giọng khẽ đến mức Nhung tưởng mình nghe nhầm:

"Bảy ngày."

Cô quay lại nhìn anh. Anh vẫn đang cầm tờ giấy, nhưng mắt đã ngước lên nhìn cô — ánh nhìn không phải của người đang tiếc nuối, mà của người vừa nhìn thấy điều gì đó rõ ràng hơn một chút so với lúc nãy.

Nhung gật đầu.

"Bắt đầu từ ngày mai."

Đêm đó, sau khi anh ngủ, Nhung lại ngồi với tờ giấy thêm một lần nữa.

Cô không thêm gì. Cô chỉ đọc lại, từng dòng, như thể đang kiểm tra xem mình đã viết đúng chưa — không phải đúng về mặt chữ nghĩa, mà đúng theo nghĩa khác, nghĩa mà cô không biết cách giải thích.

Có những thứ trong danh sách này là bình thường đến mức buồn cười. Ăn bún bò. Xem phim. Đi bộ trong mưa. Không có gì là kỳ vĩ, không có gì cần phải lên kế hoạch từ trước hay đặt vé hay chuẩn bị nhiều. Chỉ là những thứ người ta làm — hoặc không làm — trong đời sống thường ngày, khi cứ nghĩ rằng còn thời gian, còn bữa khác, còn dịp khác.

Nhung tự hỏi: nếu anh không có học bổng, nếu không có bảy ngày đếm ngược này, liệu những thứ trong danh sách có bao giờ xảy ra không?

Câu trả lời làm cô ngồi im một lúc.

Rồi cô gấp tờ giấy lại. Cẩn thận, theo từng nếp gấp đều nhau.

Có điều gì đó trong hành động đếm ngược — dù đau, dù nặng — cũng mang theo một sự thật mà ngày thường người ta không nhìn thấy: rằng thời gian không phải là thứ mình có mãi mãi, và những khoảnh khắc bình thường nhất đôi khi lại là những khoảnh khắc mình sẽ nhớ lâu nhất.

Không phải vì chúng đặc biệt.

Mà vì mình đã chọn có mặt ở đó, hoàn toàn, không vội, không lơ đễnh.

Nhung đặt tờ giấy gấp lên bàn, bên cạnh cái bút mực xanh đã dùng hết một nửa ruột.

Bảy ngày. Mười mấy thứ chưa làm. Và một người sẽ đi xa sau khi những thứ ấy xong.

Cô nghĩ: có lẽ đó chính là cách người ta học cách ở lại với nhau — không phải bằng cách giữ người ở lại, mà bằng cách lấp đầy thời gian còn lại bằng những điều thật sự muốn nhớ.

Ngoài cửa sổ, thành phố đã lên đèn.

Ngày mai, họ sẽ bắt đầu.

Hết Chương 3

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 4
← TrướcTiếp →