Có những nơi chốn không thay đổi vì chúng không thể thay đổi — vì chúng đã được ai đó gắn vào ký ức đến mức trở thành bất tử. Nhưng quán trà sữa nhỏ ở đường Pasteur thì không phải như vậy. Nó thay đổi. Và chính vì thay đổi mà Nhung mới đau theo cách không ngờ được.
Tường sơn lại màu xanh bạc hà, nhạt hơn màu vàng kem ngày xưa mà Nhung nhớ. Bàn ghế mới — loại gỗ thông sáng màu thay vì những chiếc ghế sắt đen cũ kỹ, mặt ngồi đệm da màu caramel. Thực đơn cũng khác, bảng đèn led chiếu sáng trưng thay vì tấm bảng phấn viết tay với những chữ nguệch ngoạc mà Nhung từng đứng nhìn mãi trong khi đợi anh nhắn tin hỏi gọi gì. Quán thay chủ hay chỉ là sửa sang lại — cô không biết. Cô chỉ biết rằng mình đứng trước cửa một lúc lâu, không vào ngay.
Anh đứng cạnh cô. Hai người nhìn vào trong qua tấm kính lớn, nhìn những khách lạ ngồi ở những chỗ họ chưa từng ngồi, uống những thứ họ chưa từng thử.
"Vào không?" anh hỏi.
"Vào," Nhung nói. Nhưng chân không bước.
Anh cầm tay cô. Không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng kéo cô qua cửa.
Cái ô cửa sổ nhìn ra đường vẫn còn đó.
Đó là thứ đầu tiên Nhung nhận ra, và cái nhận ra ấy làm cổ họng cô dưng dưng theo cách không giải thích được. Một ô cửa sổ, khung gỗ sơn trắng, tấm kính hơi mờ vì bụi đường bám ngoài — y hệt ba năm trước. Trong khi mọi thứ xung quanh đã thay, cái ô cửa sổ ấy vẫn nằm đó, nhìn ra con đường Pasteur quen thuộc như một nhân chứng trung thành.
Họ chọn bàn cạnh cửa sổ.
Dĩ nhiên là họ chọn bàn đó.
Không cần bàn nhau — hai người cùng nhìn về một hướng, cùng bước đến. Như thể cái bàn ấy đã đợi sẵn. Như thể không gian này vẫn nhớ họ dù đã trải qua bao nhiêu người khác.
Nhung ngồi xuống, đặt tay lên mặt bàn, nhìn qua ô cửa sổ. Nắng chiều đổ xuống đường Pasteur, vàng và lười biếng, dát lên mái che các xe đẩy bán nước mía và những tán cây me xanh cũ kỹ. Một chiếc xe máy chạy qua. Một đứa trẻ kéo tay mẹ. Cuộc sống vẫn cứ trôi, thờ ơ và đều đặn, không hề biết rằng cô đang ngồi đây với trái tim đang làm gì đó rất kỳ lạ bên trong lồng ngực.
"Gọi gì?" anh hỏi, nhìn vào menu.
"Trà đào như hồi đó," cô nói.
Anh ngước nhìn cô. Một thoáng gì đó lướt qua mắt anh.
"Hồi đó em gọi trà đào à?" anh hỏi.
"Hồi đó em gọi trà đào," Nhung khẳng định, và mỉm cười. "Anh gọi trà lài đá. Nhưng anh uống của em nhiều hơn."
Anh cười, nhìn xuống menu. "Họ vẫn có trà lài."
"Vậy thì cứ gọi như cũ."
Trà đến trong những ly thủy tinh mới, cao và thẳng, khác với ly cũ hồi xưa thấp và mập mà Nhung từng dùng để che mặt mỗi khi ngại. Nhưng màu trà vẫn vậy — nâu hổ phách trong vắt, vài lát đào nổi lên, đá vỡ ra những mảnh nhỏ lấp lánh.
Cô cầm ly, uống một ngụm nhỏ. Vị ngọt dịu quen thuộc.
Có những thứ không thay đổi. Không phải vì không thể, mà vì chúng đã được chọn để giữ nguyên.
"Anh nhớ lần đầu tiên mình hẹn nhau ở đây không?" cô hỏi.
"Nhớ chứ." Anh xoay ly trà giữa hai bàn tay. "Anh đến trước mười lăm phút."
"Anh đứng ngoài kia." Nhung gật đầu về phía cửa. "Anh mặc áo trắng. Anh cứ nhìn điện thoại rồi lại nhìn lên rồi lại nhìn điện thoại."
Anh khựng lại.
"Em thấy à?"
"Em thấy từ trong này." Cô mỉm cười, nhìn ra ô cửa sổ như thể đang nhìn về ba năm trước. "Em đến trước anh hai mươi phút. Em chọn bàn này. Em ngồi đây và em thấy anh ra khỏi taxi, đứng trước cửa, nhìn vào rồi lại bước ra lề đường."
Một khoảnh khắc im lặng.
"Em không nói gì cả," anh nói — không phải câu hỏi, chỉ là một sự xác nhận chậm.
"Em không nói gì cả," cô nhắc lại. "Em cứ ngồi nhìn. Và em nghĩ: người này đang run."
Anh nhìn cô. Không cười ngay — có vài giây anh chỉ nhìn cô theo cách mà Nhung thấy quen, cái cách anh nhìn mỗi khi anh thấy cô vừa nói ra một điều anh chưa từng biết mình đang bộc lộ.
"Anh có run thật," anh nói cuối cùng, giọng trầm xuống. "Anh đứng ngoài đó và anh nghĩ — nếu vào trong, mọi thứ sẽ thật hơn. Anh muốn vào nhưng anh lại sợ muốn."
Nhung đặt ly xuống. Nhìn anh.
"Anh sợ muốn cái gì?"
Anh nhìn lại cô. Ánh mắt anh trong buổi chiều đó — sau này cô sẽ nhớ ánh mắt đó mãi — có gì đó vừa cũ vừa mới, như người vừa nhận ra một điều đã biết từ lâu.
"Sợ muốn điều này thật sự xảy ra," anh nói.
Có những bí mật nhỏ nuôi một mối tình mà hai người không hẹn nhau giữ, chỉ tự nhiên giữ, vì chúng quá riêng tư để nói ra hay vì lúc đó chưa phải lúc. Nhung không bao giờ kể cho anh chuyện cô đã ngồi nhìn anh run run bên kia ô cửa sổ — không phải vì cô muốn giấu, mà vì cái khoảnh khắc ấy là của riêng cô, một viên đá nhỏ cô nhặt lên và giữ trong lòng bàn tay suốt ba năm qua mà không nhận ra.
Và hóa ra anh cũng có viên đá nhỏ của riêng mình.
Anh kể: hôm đó anh đứng ngoài cửa, nhìn vào trong, thấy một người con gái tóc dài ngồi cạnh ô cửa sổ, tay cầm ly trà, đang nhìn ra đường. Anh không chắc đó có phải là Nhung không vì ảnh mạng xã hội của cô hồi đó rất ít và nhỏ. Anh chỉ nghĩ: người con gái đó ngồi thật yên. Thật tự nhiên. Như thể cô không đang đợi ai, chỉ đang ngồi trong buổi chiều đó vì đó là nơi cô thuộc về.
"Rồi em quay đầu lại," anh nói. "Và anh biết ngay là em."
"Sao biết?"
"Vì em nhìn anh như thể anh đã muộn dù anh còn mười lăm phút nữa mới đến giờ."
Nhung bật cười — cái cười thật sự, bất ngờ và không kịp che. Cười xong cô mới nhớ ra và đưa tay lên miệng.
"Vì anh đứng mãi không vào," cô giải thích. "Em cứ nghĩ kiểu này thì trễ mất rồi."
"Trong khi anh nghĩ mình còn đúng mười lăm phút."
"Trong khi em đã ngồi đây hai mươi phút rồi."
Hai người nhìn nhau. Tiếng nhạc trong quán — một bài gì đó nhẹ, không lời — chảy qua khoảng im lặng giữa họ như nước qua kẽ đá. Nắng chiều dịch chuyển chậm, đổ thêm ánh sáng vào ô cửa sổ, vẽ một vệt vàng dài ngang mặt bàn.
"Mình đã bắt đầu từ một sự hiểu lầm," Nhung nói khẽ.
"Không phải hiểu lầm." Anh lắc đầu. "Chỉ là mỗi người giữ một mảnh khác nhau của cùng một khoảnh khắc."
Họ ngồi đó cho đến khi ly trà cạn. Rồi gọi thêm — lần này cô gọi trà lài, anh gọi trà đào, và cả hai đều biết là sẽ uống của nhau nhiều hơn của mình.
Bên ngoài ô cửa sổ, đường Pasteur bắt đầu vào giờ tan tầm. Người và xe nhiều hơn, tiếng còi xe lác đác, mùi khói xăng pha lẫn mùi mưa sắp đến từ đâu đó xa. Nhung dựa lưng vào ghế, nhìn ra con đường, để ký ức và hiện tại chồng lên nhau theo cách mà não bộ đôi khi cho phép — như hai tấm kính trong đặt chồng lên nhau, cùng một khung cảnh nhưng nhân lên.
Ba năm trước, cô đã ngồi chỗ này nhìn ra đường và nghĩ: mình chưa biết người đó sẽ trở thành gì trong đời mình.
Bây giờ cô biết. Và vì biết nên mới đau.
"Anh nghĩ sao," cô hỏi, không nhìn anh, "khi mình quay lại đây hôm nay?"
Anh không trả lời ngay. Cô nghe tiếng anh đặt ly xuống, nghe hơi thở anh chậm lại một nhịp.
"Anh nghĩ," anh nói chậm, "rằng có những nơi mình không thể sở hữu, nhưng chúng vẫn là của mình."
Cô quay nhìn anh.
"Cái ô cửa sổ này," anh tiếp tục, "tường sơn khác đi rồi, bàn ghế thay hết rồi, nhưng ánh sáng chiều ngang qua ô cửa sổ này vẫn thế. Và mình vẫn ngồi đây. Điều đó — điều đó là của mình."
Nhung nhìn anh một lúc. Rồi nhìn ra cửa sổ. Rồi lại nhìn anh.
"Anh đi rồi," cô nói, "thì cái ô cửa sổ này vẫn còn đây."
"Ừ."
"Em sẽ quay lại."
"Anh biết."
"Em sẽ ngồi chỗ này và nhìn ra đường."
"Anh biết," anh lặp lại, giọng đều hơn, như người đang cố giữ thứ gì đó không vỡ. "Và anh sẽ ở đâu đó rất xa, nhưng anh sẽ biết em đang ngồi đây."
Cô cúi xuống, nhìn ly trà. Vài hạt đá nhỏ còn lại đang tan dần trong chất lỏng màu nâu hổ phách. Một mảnh đào mỏng nổi lên rồi chìm xuống.
"Kể cho anh nghe một bí mật nữa được không?" anh hỏi.
Cô ngước nhìn.
"Hôm nay," anh nói, "khi anh đứng trước cửa nhìn vào lúc nãy — anh lại run."
Nhung không cười. Cô chỉ nhìn anh — nhìn theo cái cách mà ba năm trước cô đã nhìn một người con gái chưa quen đang đứng run rẩy bên ngoài ô cửa sổ, và bây giờ người đó là người cô quen nhất trên đời, và anh vẫn còn run.
"Em biết," cô nói khẽ. "Em thấy từ trong này."
Họ ra về khi trời nhá nhem, đường Pasteur lên đèn, ánh điện vàng rải xuống mặt nhựa ướt sau cơn mưa nhỏ lúc nãy ập đến rồi đi nhanh. Nhung đi cạnh anh, tay trong tay, không nói gì thêm.
Có những buổi chiều không cần lời. Chỉ cần bước cạnh nhau qua những vũng nước phản chiếu ánh đèn, nghe tiếng giày trên mặt đường, ngửi mùi đất sau mưa pha lẫn mùi cà phê từ quán nào đó vừa mở cửa.
Có những bí mật nhỏ nuôi một mối tình — và đôi khi chỉ cần kể ra, bạn mới biết cả hai đã giữ chúng cẩn thận đến nhường nào, trân trọng đến mức không dám đụng vào, sợ chỉ cần thở mạnh một cái là chúng vỡ.
Và khi kể ra rồi, khi chúng đã được nói thành lời và nằm giữa hai người trong buổi chiều cuối năm ở một quán trà đã thay màu tường, bạn mới nhận ra rằng chúng không vỡ.
Chúng chỉ trở nên thật hơn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 15 →