Căn phòng của Nhung nhỏ thôi, nhưng chứa được rất nhiều thứ.
Đó là điều anh nhận ra ngay khi bước vào buổi sáng thứ Hai, tay cầm hai ly cà phê mua từ quán đầu ngõ, mắt quét một vòng và dừng lại. Sách xếp theo chiều dọc, theo chiều ngang, xếp ngang đầu sách dựng, rồi chồng thêm lên trên cùng những cuốn không còn chỗ cắm. Tạp chí cũ nằm thành từng tập dưới gầm bàn, được buộc bằng dây chun màu hồng nhưng dây đã mất đàn hồi từ lâu, chỉ còn giữ hình dáng của thói quen. Góc kệ có một chiếc hộp nhựa trong suốt, bên trong là vô số mảnh giấy nhỏ gấp tư. Trên bàn học là một đống phong bì cũ, mấy tờ vé xem phim, một vỏ kẹo cao su bọc giấy bạc Nhung gấp thành hình ngôi sao rồi quên mất đó.
"Em muốn dọn phòng hôm nay," Nhung nói hôm qua, giọng như người đã nghĩ từ lâu mới nói ra. Anh gật đầu không hỏi thêm. Hiểu rằng đây không chỉ là việc dọn phòng.
Họ bắt đầu sau khi uống hết cà phê, lúc nắng vừa lên khỏi mái nhà bên kia, chiếu vào căn phòng một màu vàng còn đang lưỡng lự. Anh đứng phía kệ sách, tháo từng cuốn xuống, phủi bụi, đặt sang bên. Nhung ngồi giữa sàn, khoanh tay trước ngực, quan sát. Nhiệm vụ của họ đơn giản: anh phân loại, Nhung quyết định.
Giữ hay bỏ.
Tưởng đơn giản, nhưng họ mất gần một tiếng chỉ để qua hết mười cuốn sách đầu tiên.
Cuốn đầu tiên khiến Nhung im lặng lâu hơn thường lệ là một quyển truyện tranh bìa nhàu, góc gấp, màu đã bạc. Anh giơ lên. Nhung nhìn, nhíu mày nhớ lại.
"Cấp hai. Hồi đó em mượn thư viện trường, đọc xong không trả." Cô dừng lại. "Không phải không trả. Em quên. Rồi thư viện đóng cửa sớm hơn dự kiến nên không kịp trả."
"Vẫn là không trả," anh nói.
"Ừ." Nhung không phủ nhận. "Để lại."
Anh đặt cuốn truyện sang chồng đồ giữ, không bình luận thêm. Có những thứ người ta không bỏ được không phải vì quý, mà vì bỏ đi thì mất luôn cái ký ức gắn với nó. Cuốn truyện tranh bìa nhàu ấy không còn được đọc nữa, Nhung biết vậy, nhưng nếu bỏ đi thì cô sẽ mất đi buổi chiều cấp hai ngồi dưới cái cây trước cổng thư viện, đọc say sưa đến khi bảo vệ ra nhắc đã tắt điện bên trong.
Có những ký ức cần một vật thể làm chỗ trú.
Đến tập tạp chí thứ ba thì Nhung đứng dậy, ngồi xuống cạnh anh, cùng giở ra.
Đó là tờ tạp chí thiếu nhi từ năm Nhung học lớp sáu, góc trang có bút chì vẽ nguệch ngoạc hình con mèo. Không ai nhớ vì sao con mèo ở đó. Trang tiếp theo, một bài thơ ngắn được gạch chân bằng bút mực xanh — loại mực hay lem lên tay khi viết nhiều.
"Em gạch chân nhiều thứ lắm," anh nhận xét, không phải chê, chỉ đang quan sát.
"Thì để nhớ."
"Nhớ để làm gì?"
Nhung không trả lời ngay. Cô nhìn xuống trang giấy, ngón tay theo đường bút chì con mèo nguệch ngoạc. "Không biết. Hồi đó chỉ thấy đẹp thì gạch. Nghĩ sau này nhìn lại sẽ biết mình đã từng thấy gì là đẹp."
Anh gật đầu, không nói gì. Nhưng Nhung nghĩ anh hiểu.
Tập tạp chí nằm vào chồng giữ. Tất nhiên rồi.
Tấm vé concert nằm kẹp trong một cuốn sách về kiến trúc mà Nhung không nhớ mình đã đọc tới trang mấy.
Anh rút ra, lật xem ngày. Cách đây ba năm. Ban nhạc Nhung thích từ hồi cấp ba. Anh giơ lên hỏi bằng mắt. Nhung nhìn tấm vé, nhìn cái ngày in trên đó, rồi nhìn anh.
"Hôm đó mưa to lắm," cô nói. "Em đi một mình. Không ai muốn đi vì họ nói mưa thế thì biểu diễn sẽ hủy. Nhưng không hủy. Em đứng ngoài trời, ướt hết cả người, nghe từ đầu đến cuối."
Anh không hỏi tại sao Nhung không mang áo mưa, không chạy vào mái che. Có những điều người ta không cần hỏi.
"Vé bị nhòe chữ chưa?" anh hỏi.
Nhung lấy lại tấm vé, nghiêng ra phía cửa sổ nhìn. Tên ban nhạc in chìm vẫn đọc được, nhưng ngày tháng và số ghế đã nhòe thành một vệt màu xanh lem lên nền giấy vàng.
"Nhòe rồi," cô nói.
"Nhưng em vẫn nhớ."
"Ừ." Nhung gấp tấm vé lại, nhẹ nhàng như sợ vỡ. "Em vẫn nhớ."
Chồng đồ giữ lại có thêm một tấm vé concert nhòe chữ, ướt từ ba năm trước, khô lại trong trang sách kiến trúc không ai đọc hết.
Chiếc hộp nhựa trong suốt đựng mảnh giấy gấp tư — anh nhấc lên và chưa kịp hỏi thì Nhung đã nói: "Đừng mở."
Giọng không có gì đặc biệt. Không khẩn, không mềm, chỉ là một câu nói bình thường như cô đang nhắc anh đừng đổ cà phê ra sàn.
Anh đặt hộp xuống trước mặt Nhung, không mở.
"Của ai vậy?" anh hỏi.
Nhung im một lúc. "Không biết." Rồi thấy anh ngạc nhiên, cô giải thích: "Không phải tất cả. Một số là em tự viết. Một số người khác viết cho em. Một số em nhặt được — trên xe buýt, trong ghế rạp chiếu phim, kẹt ở khe tủ cũ em mua ngoài chợ đồ cổ."
"Em nhặt mảnh giấy người lạ viết rồi giữ lại?"
"Họ bỏ rồi thì là của em chứ."
Anh không có lý lẽ để phản bác điều đó. Ông bà ngày xưa cũng nói đồ người ta bỏ là vô chủ.
"Giữ hay bỏ?" anh hỏi, dù anh biết câu trả lời trước khi hỏi.
"Giữ," Nhung nói, hai tay ôm cái hộp vào lòng như ôm thứ gì dễ vỡ. "Mấy cái này không bỏ được."
Đến gần trưa thì phòng Nhung đã gọn hơn, nhưng chồng đồ bỏ vẫn ít hơn chồng đồ giữ rất nhiều. Anh ngồi dựa lưng vào tường, nhìn quanh. Nhung ngồi đối diện, lưng dựa vào thành giường, đầu gối kéo lên.
"Em giữ nhiều thứ thật," anh nói.
Giọng anh không có phán xét. Chỉ là một nhận xét, nhẹ như tiếng lá rơi ngoài cửa sổ. Nhưng Nhung nghe ra điều anh không nói thành lời. Cô ngẩng đầu nhìn anh.
Trong căn phòng nhỏ, giữa buổi sáng đang dần chuyển sang trưa, giữa những chồng sách và tạp chí và mảnh giấy và tấm vé concert nhòe chữ, họ nhìn nhau.
Nhung gật đầu. "Ừ, em không giỏi bỏ."
Không ai nói thêm gì nữa.
Không cần nói thêm gì nữa.
Buổi chiều họ đặt đồ ăn về, ăn ngay trên sàn giữa đống đồ chưa dọn hết. Nhung ngồi dựa vai vào anh, hai người nhìn lên trần nhà trắng, nghe tiếng quạt trần quay chậm.
Anh còn năm ngày.
Nhung biết vậy, không nói ra. Anh cũng biết cô biết, cũng không nói ra. Có những con số không cần nhắc vì chúng đã nằm sẵn trong từng khoảnh khắc, trong từng câu chuyện kéo ra từ mỗi cuốn sách, từng tờ vé concert ướt mưa, từng mảnh giấy người lạ bỏ lại mà Nhung nhặt về.
Cô không giỏi bỏ.
Anh biết điều đó từ trước, nhưng hôm nay ngồi giữa phòng của Nhung, giữa những thứ cô đã chọn giữ lại sau bao nhiêu năm, anh mới thấy điều đó hiện ra rõ ràng và thật đến mức không né được.
Nhung giữ sách cũ vì buổi chiều cấp hai dưới gốc cây.
Giữ tạp chí vì con mèo nguệch ngoạc bằng bút chì.
Giữ vé concert vì trận mưa cô đứng ướt đến tận xương.
Giữ những mảnh giấy người lạ viết vì trong đó có những câu chữ ai đó đã cầm bút viết ra, dù ngắn dù dài, dù vô nghĩa.
Cô giữ những thứ người ta bỏ đi.
Và anh đang đứng ở ngưỡng cửa của một chuyến đi dài.
Tối hôm đó, Nhung ngồi nhìn căn phòng đã dọn — gọn hơn, thoáng hơn, nhưng vẫn đầy. Chiếc hộp mảnh giấy gấp tư nằm trên kệ thấp, cạnh tấm vé concert được kẹp vào khung ảnh nhỏ Nhung lấy từ ngăn kéo. Cuốn truyện tranh bìa nhàu đứng thẳng giữa hai cuốn sách dày hơn, như được hai người bạn lớn hơn chống hai bên.
Anh nhắn tin hỏi Nhung có muốn ra ngoài không.
Nhung nhìn tin nhắn, nhìn căn phòng, nhìn lại tin nhắn.
"Không," cô gõ lại. "Hôm nay em ở nhà thôi."
"Ừ," anh nhắn. "Ngủ ngon."
Nhung đặt điện thoại xuống, nằm xuống sàn giữa những chồng đồ còn chưa hoàn toàn dọn xong. Trần nhà trắng, quạt quay chậm, ánh đèn vàng ấm.
Cô không giỏi bỏ.
Nhưng đêm nay cô chưa cần phải học cách đó.
Còn năm ngày nữa.
Còn năm ngày nữa thôi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 14 →