Cô gọi cho mẹ lần đầu lúc năm giờ chiều, khi đứng giữa siêu thị và cầm trên tay một trái cà chua mà không chắc đây có phải loại đúng không.
"Mẹ ơi, canh chua cần cà chua loại nào?"
Mẹ cười. Tiếng cười của mẹ đã già đi nhiều so với hồi Nhung còn nhỏ, nhưng vẫn có cái ấm áp đặc trưng mà mỗi lần nghe lại cô cứ muốn về nhà. "Con chưa bao giờ nấu canh chua à? Cà chua nào cũng được hết, miễn đừng lấy loại quá xanh."
Nhung nhìn xuống trái cà chua trong tay, đỏ căng mẩy, gật đầu như thể mẹ đang đứng trước mặt.
"Mà con nấu cho ai vậy?"
Cô ngập ngừng. "Cho anh Minh."
Đầu dây bên kia im lặng một nhịp — đủ để Nhung hiểu mẹ đang mỉm cười và không hỏi thêm. "Vậy thì nhớ thêm me chua, nghe không. Và cá thì lóc hay ba sa đều được, nhưng đừng quên ướp trước."
Nhung ghi chép vào điện thoại bằng ngón tay còn lại, chữ méo mó, vừa đi vừa ghi vừa cố không đụng vào ai.
Anh đến lúc sáu giờ, vừa đúng lúc cô đang nhìn chằm chằm vào tờ giấy ghi công thức với vẻ mặt của người đang giải đề toán cuối kỳ.
"Anh ngồi đó." Nhung chỉ vào cái ghế đẩu kê sát mặt bàn bếp. "Và không được giúp gì hết."
Anh nhìn cô một giây, nhìn xuống cái bếp đang bốc khói nhẹ từ cái nồi đang được làm nóng, rồi leo lên ghế ngồi khoanh tay lại ngoan ngoãn như đứa học trò. "Dạ."
"Anh đừng có cười."
"Anh có cười đâu."
Nhưng khóe miệng anh rõ ràng là đang cong lên.
Nhung quay mặt đi, cố che cái mỉm cười không kịp giấu của mình bằng cách chăm chú nhìn vào nồi nước đang sôi. Thực ra không có gì để nhìn cả — nước sôi thì cứ sôi — nhưng đứng như vậy cho qua cái giây phút này cũng được.
Gọi cho mẹ lần thứ hai lúc sáu giờ rưỡi, khi Nhung không chắc mình phi hành tím trước hay cho cá vào trước.
"Mẹ ơi, phi hành hay cho cá trước?"
"Phi hành trước, phi cho vàng thơm rồi mới cho cá. Mà con đọc công thức trên mạng hay hỏi ai vậy?"
"Hỏi mẹ chứ hỏi ai."
Lần này mẹ cười lớn hơn. Nhung không hiểu tại sao mẹ thấy buồn cười, nhưng thôi, kệ.
Bên cạnh, anh đang nhìn cô với ánh mắt mà cô không dám nhìn lại — cái ánh mắt đó có gì đó mềm quá, như thể anh đang muốn ghi nhớ từng chi tiết nhỏ của buổi tối này. Nhung biết ánh mắt đó. Cô đã thấy nó xuất hiện nhiều hơn trong ba ngày qua — từ khi cái ngày cuối cùng bắt đầu đếm ngược.
Cô không hỏi anh đang nghĩ gì. Cô chỉ quay lại nồi và phi hành.
Cà chua rơi lúc bảy giờ kém mười lăm.
Chính xác hơn là: Nhung với tay lấy cái rổ đựng cà chua đã thái sẵn, tay trượt, rổ lật, và toàn bộ mấy trái cà chua đỏ căng lăn tứ phía trên sàn bếp như một cơn mưa đỏ nhỏ.
Cô đứng yên nhìn.
Anh không cười — lần này thật sự không cười, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt lo lắng muốn nhảy xuống giúp. "Nhung—"
"Không." Cô ngồi xuống và tự nhặt. Từng trái một. "Anh ngồi yên."
Có một khoảnh khắc im lặng — cái im lặng kỳ lạ của buổi bếp núc khi mọi thứ đang đứng yên chờ đợi. Chỉ có tiếng nồi canh sôi lẹt bẹt trên bếp và tiếng Nhung nhặt cà chua dưới sàn.
"Cà chua có sao không?" anh hỏi.
"Không sao."
"Nhung có sao không?"
Cô ngẩng đầu lên. Anh đang nhìn cô từ trên cao — ngồi trên cái ghế đẩu đó, tay vẫn khoanh, nhưng mắt thì không ở đâu xa, chỉ nhìn cô.
"Không sao," cô nói lại, lần này nhẹ hơn.
Cô đứng dậy, rửa cà chua, rồi cho vào nồi.
Gọi cho mẹ lần thứ ba lúc bảy giờ mười lăm, khi canh đã gần chín nhưng Nhung ngửi không thấy mùi me đủ chua.
"Mẹ ơi, canh chua mà không đủ chua thì làm sao?"
"Thêm me vào, con."
"Thêm bao nhiêu?"
"Nêm cho vừa miệng."
Nhung nhìn xuống nồi canh. "Nhưng con không biết vừa là bao nhiêu."
Lần này mẹ không cười nữa. Mẹ nói, giọng nhẹ hơn: "Vừa miệng của người ăn, con ơi. Con hỏi anh Minh thích ăn chua như thế nào đi."
Nhung quay sang nhìn anh. Anh đang nhìn cô và có vẻ đã nghe được câu đó.
"Anh thích chua vừa vừa hay chua nhiều?" cô hỏi.
"Vừa vừa thôi."
Cô thêm me vào, khuấy đều, nêm lại. Rồi cô tắt bếp.
Mặt Nhung đỏ hơn cà chua trong nồi khi bưng tô canh ra bàn.
Không phải vì bếp nóng — mặc dù bếp nóng thật. Mà vì cô đột nhiên hiểu ra rằng đây là lần đầu tiên trong gần hai năm quen nhau, cô nấu ăn cho anh. Không phải mua, không phải gọi ship, không phải ra ngoài — mà là nấu. Bằng tay mình, bằng ba lần gọi cho mẹ và hai lần tra công thức và một lần đổ cà chua ra sàn.
Tô canh bốc hơi nhẹ trên bàn. Màu vàng của nước canh pha với đỏ của cà chua, xanh của hành lá rắc lên trên. Trông không đẹp bằng ảnh trong công thức, nhưng nó thật — thật theo cái cách mà những thứ do tay người làm ra thường không hoàn hảo và vì vậy mà trở thành thật.
Anh cầm muỗng. Cô nhìn anh.
"Nhung không ăn à?"
"Chờ anh ăn thử trước."
Anh múc một muỗng, thổi nhẹ, ăn.
Im lặng.
Rồi anh gật đầu. "Ngon."
Nhung nhìn anh — nhìn thật kỹ, theo cái cách mà cô hay làm khi muốn biết anh đang nói thật hay nói để làm cô vui.
Và rồi cô nghĩ: thật ra không quan trọng.
Ngon hay không ngon — cô sẽ không biết được, vì cô chưa bao giờ nấu canh chua trước đây nên cô không có thứ gì để so sánh. Có thể canh hơi nhạt. Có thể cá chưa đủ thấm. Có thể chua chưa đúng chuẩn. Cô không biết — và cô sẽ không bao giờ biết chắc.
Nhưng cô đã học nấu. Và anh đã ở đây để được ăn bữa đó.
Điều đó thì cô biết.
Họ ăn cơm trong yên lặng — cái yên lặng thoải mái của hai người đã quen nhau đủ để không cần lấp đầy mọi khoảng trống bằng lời. Bên ngoài cửa sổ, thành phố đang bắt đầu vào đêm — tiếng xe thưa dần, đèn đường bật lên từng chiếc một, và cái không khí đặc trưng của những buổi tối Sài Gòn mùa hè cứ lảng vảng vào trong căn bếp nhỏ.
Nhung nghĩ đến hai năm sắp tới.
Hai năm là tám trăm bảy mươi ngày. Cô đã tính — không phải ngay từ đầu, mà tự nhiên một ngày nào đó con số đó xuất hiện trong đầu cô và từ đó không chịu đi đâu hết. Tám trăm bảy mươi ngày không có anh ngồi trên cái ghế đẩu kia nhìn cô nấu ăn. Tám trăm bảy mươi ngày không có ai để gọi hỏi canh chua thêm me bao nhiêu là vừa.
Nhưng bây giờ thì vẫn còn bốn ngày nữa.
Và tối nay, anh đang ăn tô canh chua do tay cô nấu — chua vừa vừa, không biết ngon hay không ngon, nhưng có hành lá xanh rắc trên mặt và có mùi bếp ấm còn sót lại từ hai tiếng đứng nấu.
"Canh này," anh nói, không nhìn lên, chỉ múc tiếp muỗng thứ hai, "anh sẽ nhớ."
Nhung không hỏi anh sẽ nhớ điều gì — canh chua hay buổi tối hay cái cảnh cô ngồi nhặt cà chua dưới sàn. Cô chỉ cúi xuống ăn, và trong lồng ngực có một thứ gì đó ấm lên, không giống với bất cứ thứ ấm nào cô từng biết.
Rửa bát xong, Nhung đứng lau tay bằng cái khăn bếp và nhìn ra cái bàn bếp trống. Cái ghế đẩu anh ngồi lúc nãy vẫn còn đó, hơi lệch ra so với vị trí ban đầu.
Anh đang đứng sau lưng cô, không nói gì.
"Anh có thật sự thấy ngon không?" cô hỏi, lần này không quay lại.
Một khoảnh khắc. Rồi: "Ngon."
"Anh thề không?"
"Anh thề."
Nhung gấp cái khăn bếp lại, đặt vào đúng chỗ cũ. Cô không biết anh nói thật hay không — sẽ không bao giờ biết chắc được, như nhiều thứ khác trong cuộc đời này cô sẽ không bao giờ biết chắc được.
Nhưng cô đã học nấu canh chua. Ba lần gọi mẹ, hai lần tra công thức, một lần đổ cà chua ra sàn.
Và anh đã ở đây.
Đó là điều cô sẽ nhớ — không phải vị canh, không phải con số tám trăm bảy mươi, mà là buổi tối hôm nay: mùi hành phi vàng còn vướng trên tóc, cà chua đỏ lăn dưới sàn, và anh ngồi trên cái ghế đẩu nhìn cô nấu mà không được phép giúp gì hết.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 12 →