Hôm ấy, mây kéo đến mà không báo trước.
Không phải loại mây báo bão — nặng nề và ào ạt từ đằng xa. Đây là thứ mây lạ, nhẹ như tấm màn ai đó kéo nhanh qua bầu trời buổi trưa, và chỉ trong vòng vài bước chân, ánh nắng biến mất. Nhung nhớ mình đang bước đến khoảng giữa cây cầu thì ngước lên, thấy trời đã trở màu xám bạc. Anh đi bên phải cô, tay đút túi quần, bước chân chậm hơn thường lệ — đó là cách anh đi khi không muốn đến đích.
Cây cầu dài không dưới ba trăm mét. Họ đã đi qua đây nhiều lần, nhưng hôm nay đi chậm hơn. Không ai nói ra, nhưng cả hai đều hiểu: chậm thôi, còn nhiều thứ cần kịp nhìn.
Giọt đầu tiên rơi vào mu bàn tay Nhung khi họ còn cách đầu cầu bên kia khoảng một trăm bước.
Rồi thêm một giọt. Rồi thêm một giọt nữa.
Rồi trời mưa.
Không phải mưa nhẹ. Không phải mưa lất phất kiểu thơ mộng trong phim. Đây là mưa miền Nam — đổ xuống như ai lật ngược một cái chậu khổng lồ, ào ào, trắng xóa, lạnh buốt. Trong vài giây, tóc Nhung đã ướt. Áo ướt. Giày ướt. Cả thế giới ướt.
Nhung phản xạ đầu tiên là nhìn quanh — tìm mái hiên, tìm cây to, tìm bất cứ thứ gì có thể che. Nhưng ở giữa cầu, không có gì cả. Chỉ có lan can sắt, dòng sông bên dưới đang xao động vì mưa, và một khoảng trời xám xịt trải dài về mọi phía.
Cô quay sang anh, định nói "mình chạy không" — nhưng dừng lại.
Anh đang cười.
Không phải cười gượng. Không phải cười vì không biết làm gì. Anh cười thật sự — đầu ngẩng lên nhìn trời, tóc đã bết xuống trán, nước mưa chảy dọc sống mũi rồi nhỏ xuống từ đầu cằm. Anh cười như thể đây là điều hay nhất xảy ra trong ngày.
Và rồi Nhung cũng cười.
Không hiểu sao. Không có lý do gì đặc biệt. Có thể vì nhìn anh cười mà không cười theo thì phí. Có thể vì mưa quá lớn đến mức tất cả phương án trú tránh đều vô nghĩa — và khi không còn gì cần làm, người ta bỗng nhẹ người đến kỳ lạ. Có thể đơn giản là vì lúc đó, đứng giữa cầu dưới mưa bên cạnh anh, Nhung không thấy mình cần phải khô ráo hơn.
Họ tiếp tục đi.
Không chạy. Không vội. Từng bước một qua phần còn lại của cây cầu, dưới cơn mưa trưa đang trút xuống không thương tiếc.
Có những khoảnh khắc không nói được bằng lời — không phải vì không có từ, mà vì nói ra thì nó sẽ thành thứ khác. Thành câu chuyện. Thành ký ức được đóng khung. Còn lúc đang sống trong nó, nó chỉ là: tiếng mưa đập xuống mặt cầu bê tông, tiếng nước chảy ào ào bên dưới, tiếng giày ướt bước từng bước như không cần đi nhanh hơn nữa.
Nhung không nói gì. Anh cũng không nói gì.
Cô nghĩ đến những lần mưa khác trong đời. Mưa lớp mười hai, chạy từ cổng trường vào mái hiên mà vẫn ướt hết nửa người, về nhà bị mẹ mắng. Mưa năm thứ nhất đại học, kẹt ở thư viện đến tám giờ tối chờ tạnh. Mưa hôm đi phỏng vấn việc làm đầu tiên, áo sơ mi dính vào lưng, vào thang máy mà tay còn run. Mưa là thứ cô luôn tìm cách tránh — không phải vì sợ ướt, mà vì ướt thì phức tạp, phải thay đồ, phải sấy tóc, phải giải thích với người xung quanh vì sao lại để mình ra nông nỗi này.
Nhưng hôm nay cô không tránh.
Hôm nay cô đi thẳng vào mưa, từng bước một, và không thấy mình cần giải thích điều gì cả.
Anh đi bên cạnh. Vai họ cách nhau chừng vài mươi phân — không chạm, nhưng đủ gần để biết kia là ai. Đủ gần để khi nhìn sang, Nhung thấy một vệt nước chảy dài qua thái dương anh rồi mất vào cổ áo. Đủ gần để nghe anh thở khi bước, nhịp thở của người đang bình tĩnh — không gấp, không buồn, chỉ đang hiện diện ở đây, dưới mưa, trên cầu này, buổi trưa thứ Ba này.
Nhung nghĩ: đây là lần đầu tiên trong đời cô thấy mưa đẹp.
Không phải vì mưa hôm nay đẹp hơn những lần khác. Mưa vẫn lạnh, vẫn ướt, vẫn làm tóc bết và quần áo nặng trịch. Mưa đẹp vì khi đứng dưới mưa với người đúng, không còn thứ gì cần phải tránh nữa. Không cần mái hiên. Không cần ô. Không cần chạy. Có thể cứ ướt — ướt hoàn toàn, ướt đến mức mưa thêm cũng không thành vấn đề — và điều đó không sao cả.
Cô tự hỏi liệu anh có cảm thấy điều tương tự không. Nhưng không hỏi. Có những câu hỏi mà câu trả lời không quan trọng bằng việc cứ để nó ở đó, lơ lửng, không cần giải đáp.
Đến cuối cầu, mưa vẫn chưa ngớt.
Họ đứng dưới mái hiên của một hàng nước mía đã đóng cửa, nhìn ra đường. Dòng xe cộ đang khựng lại — ai nấy dừng xe, xỏ áo mưa hoặc chờ. Thành phố đang làm tất cả những gì thành phố thường làm khi mưa đổ: tấp nập, ồn ào, vội vã trú tránh.
Chỉ có họ đứng yên, ướt từ đầu đến chân, mà không thấy cần làm gì khác.
Anh lấy điện thoại ra định xem giờ rồi thôi, bỏ vào túi. Cô đứng nhìn dòng xe qua lại mà không thực sự nhìn gì. Mưa vẫn đập trên mái tôn trên đầu họ, lộp độp đều đặn như tiếng đồng hồ — nhưng tiếng đồng hồ không bao giờ nhẹ nhõm như thế này.
"Mình về thôi," anh nói — không phải vì muốn về, mà vì câu đó cần được nói.
Nhung gật đầu. Không phải vì muốn về, mà vì cô biết câu đó không nói về việc về nhà.
Về đến nhà, giày để ngoài cửa. Áo khoác treo lên móc, nước nhỏ thành vũng nhỏ trên sàn gỗ. Anh lấy hai cái khăn từ trong phòng ra — một cái đưa cho Nhung, một cái quàng lên đầu mình. Họ ngồi xuống sàn phòng khách, lưng tựa vào ghế sofa, hai cái máy sấy tóc cắm chung một ổ nối dài.
Tiếng máy sấy ồn. Không nói chuyện được nhiều. Thỉnh thoảng một người quay sang nhìn người kia rồi quay đi, không nói gì.
Ti vi treo trên tường. Không ai bật.
Nhung không nhớ lần cuối cùng mình ngồi trong phòng mà không bật ti vi, không bật nhạc, không cầm điện thoại, không làm gì cả — chỉ ngồi, để tiếng máy sấy làm nền, để tóc khô dần, để thời gian đi qua mà không cần phải điền vào đó thứ gì.
Cô nghĩ đến hai năm.
Không phải nghĩ theo kiểu tính toán — bao nhiêu tháng, bao nhiêu cuộc gọi video, chênh lệch giờ giấc bao nhiêu tiếng. Cô nghĩ đến hai năm theo kiểu cảm nhận — nó dài như thế nào khi một buổi trưa thứ Ba như hôm nay sẽ không còn nữa. Khi mưa đổ xuống mà người ở bên cạnh sẽ là không khí.
Nhưng cô không nói điều đó ra.
Không phải vì muốn giả vờ nó không tồn tại. Mà vì hôm nay không phải ngày để nói những điều như vậy. Hôm nay là ngày để ngồi cạnh nhau sấy tóc trong phòng khách, nghe tiếng mưa đang nhạt dần ngoài cửa sổ, và biết rằng khoảnh khắc này — chỉ khoảnh khắc này thôi, không cần thêm gì — là đủ.
Máy sấy của anh tắt trước. Anh rút phích ra, gấp dây lại gọn gàng theo thói quen, rồi ngả đầu vào thành ghế sofa nhìn lên trần nhà.
Nhung vẫn đang sấy. Tóc cô dài hơn, cần thêm vài phút.
Anh không đứng dậy đi đâu. Cứ ngồi vậy, nhìn lên trần, trong khi tiếng máy sấy của cô vẫn hú đều đều.
Đó là điều Nhung sẽ nhớ lâu nhất về buổi chiều hôm ấy — không phải cơn mưa, không phải cây cầu, không phải cái cảm giác kỳ lạ khi bước trong mưa mà không sợ ướt. Mà là hình ảnh đó: anh ngả đầu vào ghế sofa, mắt nhìn lên trần, chờ cô sấy xong tóc mà không cần làm gì thêm.
Người ta hay nghĩ tình yêu là những khoảnh khắc lớn — những lần thú nhận, những lần ôm nhau khóc, những lần hứa hẹn dưới ánh đèn. Nhưng Nhung ngờ rằng tình yêu thật ra nằm ở đây nhiều hơn: ở người ngồi chờ bạn sấy tóc, ở người cười trước dưới mưa để bạn dám cười theo, ở người đi chậm qua cây cầu vì biết đến nơi thì hết rồi.
Cuối cùng máy sấy của cô cũng tắt.
Căn phòng đột nhiên yên hơn rất nhiều.
Tiếng mưa ngoài cửa sổ đã gần như ngớt hẳn — chỉ còn vài giọt lắc rắc trên mái, tiếng nước chảy trong cống, tiếng thành phố đang chậm rãi trở lại bình thường.
Họ ngồi yên thêm một lúc nữa — không ai bật ti vi, không ai lấy điện thoại, không ai nói câu gì.
Ngoài kia, trời đang dần sáng lại. Nhung nhìn qua ô cửa sổ, thấy một vệt nắng mỏng bắt đầu kéo dài trên mặt đường ướt. Mưa đã đi rồi. Nhưng cái gì đó của cơn mưa hôm nay — cái cảm giác đứng giữa cầu và không cần tránh gì nữa — thì vẫn còn đó, trong căn phòng này, trong khoảng im lặng giữa hai người.
Và Nhung biết: dù sau này anh đi rồi, dù hai năm có dài đến đâu, có những thứ mưa không cuốn trôi được —
Ngày thứ Ba này là một trong số đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 11 →