Sử Thi Mường & Thái
Đẻ đất đẻ nước, Tiễn dặn người yêu.
Vì sao câu chuyện này còn được kể
"Đẻ đất đẻ nước" của người Mường không kể một trận chiến anh hùng mà kể toàn bộ quá trình vũ trụ hình thành và tổ tiên lập bản mường — một sử thi khai nguyên hơn là sử thi chiến trận. "Tiễn dặn người yêu" của người Thái ngược lại là trường ca tình yêu bi kịch, phản ánh tục cưới hỏi bị ràng buộc bởi gia đình và dòng họ hơn là ý muốn của đôi lứa.
So sánh đa văn hoá
Chuyên đề này góp mặt trong 7 mô-típ chung của nhân loại.
Cùng một mô-típ xuất hiện ở nhiều nền văn hoá cách nhau hàng nghìn cây số. Chỗ chúng khác nhau mới là chỗ đáng đọc.
Sáng thế từ hỗn mang
Vũ trụ hình thành từ trạng thái nguyên sơ chưa có tên gọi. Chỗ khác nhau quyết định: có cần một TÁC NHÂN ra tay hay không, và thế giới được DỰNG LÊN hay được ĐẺ RA.
- Đẻ đất đẻ nướcMường (Việt Nam)chuyên đề này
Bản duy nhất KHÔNG CÓ AI RA TAY. Sau một trận mưa dầm, nước tụ lại rồi đất lắng xuống trồi lên; phần nhẹ bốc lên thành trời. Và động từ được dùng là 'đẻ' — vũ trụ là một cơ thể sống có mẹ, không phải công trình có thợ. Gần nhất với bản Ai Cập.
- Bàn CổTrung Hoa
Bàn Cổ TỰ NGUYỆN hóa thân — thân xác chết hóa thành núi sông nhật nguyệt, không bị ai giết. Vũ trụ luận hài hòa, đối lập với vũ trụ luận xung đột của Bắc Âu và Lưỡng Hà.
- YmirBắc Âu
Sáng thế BẰNG BẠO LỰC: Odin và hai em giết Ymir rồi lấy thân xác dựng thế giới — thịt thành đất, xương thành núi, máu thành biển, sọ thành vòm trời.
- Tiamat / MardukLưỡng Hà
Cũng dựng thế giới từ xác một sinh thể bị giết, nhưng nạn nhân là NGƯỜI MẸ NGUYÊN SƠ. Marduk xẻ đôi Tiamat: nửa trên thành vòm trời, nửa dưới thành đất — và đổi lấy ngôi vua các thần.
- Nun & AtumAi Cập
Bắt đầu bằng NƯỚC như bản Mường: đất là một gò TRỒI LÊN khỏi đại dương Nun, không phải cái được nặn ra. Atum tự tạo ra mình bằng ý chí muốn tồn tại.
- PurushaẤn Độchưa có truyện
Người vũ trụ nguyên thủy bị HIẾN TẾ (không phải bị giết trong xung đột); từ thân thể sinh ra trời đất, mặt trời và cả các đẳng cấp xã hội.
- Ải Lậc CậcThái (Việt Nam)
Khổng lồ LAO ĐỘNG ra thế giới chứ không chết đi rồi hóa thành thế giới: ông đóng ách vào trâu, cày một đường thành sông Đà, cày một đường thành sông Hồng.
- Báo Luông – Slao Cải (Pú Lương Quân)Tày (Việt Nam)
Cũng là khổng lồ lao động: quây trâu ở Lùng Hoài, thả ngựa ở Khau Mạ — tên các bầy thú thành tên núi, tên thung. Địa hình sinh ra từ việc chăn nuôi, không từ một cú tách trời đất.
Loài người ra đời thế nào
Ranh giới sắc nhất của mô-típ này: ở phần lớn thế giới một vị thần LÀM RA con người (nặn đất, thổi hồn vào gỗ), còn ở nhóm Việt–Mường thì con người ĐƯỢC ĐẺ RA — từ một bọc, một ổ trứng.
- Nữ OaTrung Hoa
Nữ Oa vừa TẠO vừa CỨU loài người (nặn người từ đất vàng, rồi vá trời sập) — vai người mẹ bảo bọc, không phải kẻ đánh cắp hay kẻ trừng phạt như Prometheus.
- Deucalion & PyrrhaHy Lạp
Loài người thế hệ hai được tái tạo từ ĐÁ ném qua vai — vật chất vô tri nhất, và không cần bàn tay nặn của thần.
- Enki / các thầnLưỡng Hà
Người được nặn từ đất sét trộn MÁU KINGU, và mục đích được nói thẳng: sinh ra để lao động thay các thần. Bản duy nhất mà loài người là công cụ ngay từ thiết kế.
- Ask & EmblaBắc Âu
Hai khúc gỗ dạt bờ được Odin, Vili, Vé thổi hồn — ba vị chia nhau ban ba thứ khác nhau (hơi thở, ý chí, giác quan), nên con người là sản phẩm hợp tác chứ không của một đấng.
- Nước mắt thần RaAi Cập
Loài người sinh ra từ NƯỚC MẮT của thần — nguồn gốc gắn với nỗi buồn chứ với ý định tạo tác.
- QuetzalcoatlAztec
Thần phải XUỐNG ĐỊA NGỤC lấy xương người của thời đại trước để tạo lại loài người — con người mắc nợ ngay từ lúc được tạo ra, nền tảng của văn hóa hiến tế.
- Trứng chim Ây – cái ỨaMường (Việt Nam)chuyên đề này
Từ cùng một ổ nở ra thú, chim, cá VÀ loài người — người Mường, người Kinh, người Thái cùng một ổ rồi chia nhau đi ở. Không ai ra trước để giành phần anh.
- Lạc Long Quân – Âu CơViệt Nam (Kinh)
Trăm con cùng nở từ MỘT BỌC — khác biệt ấy sinh ra một từ mà các ngôn ngữ khác không có tương đương gọn gàng: 'đồng bào'. Cặp nối chéo Việt–Việt quan trọng nhất: tiếng Mường và tiếng Việt cùng một nhánh ngôn ngữ, hai truyện về trứng là hai nhánh của một gốc.
Cây vũ trụ
Ở mọi nền văn hóa khác, cây vũ trụ là thứ PHẢI GIỮ — cây đổ thì vũ trụ sụp. Ở người Mường thì ngược hẳn: cây phải chết đi thì thế gian mới sống được.
- Cây chu đồngMường (Việt Nam)chuyên đề này
BỊ HẠ XUỐNG vì tán nó che hết ánh sáng, cỏ không mọc được. Người hạ nó không phải thần cũng không phải anh hùng được chọn mà là CẢ CỘNG ĐỒNG cầm rìu, chặt suốt nhiều đời. Và không mảnh nào bị bỏ phí: gỗ dựng nhà, kim loại đúc chiêng Mường — mỗi tiếng chiêng hôm nay là một mảnh cây khai thiên đang ngân lên.
- YggdrasilBắc Âu
ĐƯỢC GIỮ GÌN: ba nàng Norn ngày ngày múc nước giếng tưới rễ cho khỏi mục, và rồng Nidhogg gặm rễ là mối đe dọa thường trực với toàn bộ thực tại.
- Cây sồi thế giớiSlavic
Đứng nguyên, nhưng là một CHIẾN TRƯỜNG: Perun thần sấm ngự trên ngọn (cõi Prav), Veles thần rắn ngự dưới gốc (cõi Nav), và sét đánh nứt thân cây trong cuộc rượt đuổi.
- Cây Bồ Đề, KalpavrikshaẤn Độ / Phật giáochưa có truyện
Trục giác ngộ và cây điều ước — chức năng thiên về TÂM LINH CÁ NHÂN chứ không phải kết cấu vật lý của vũ trụ.
- Cây CeibaMayachưa có truyện
Nối tầng trời, đất và âm phủ; đứng nguyên như Yggdrasil.
Tình yêu bị tục lệ chia lìa
Ba tầng so sánh: ai là kẻ chia cắt, có phép màu cứu không, và chết rồi có được đoàn tụ không. Bản Thái nhức hơn vì không có ai để trách — và vì cõi trời được dựng theo đúng hình cái cõi người ta đang sống.
- Tiễn dặn người yêu (Xống chụ xon xao)Thái (Việt Nam)chuyên đề này
Kẻ chia cắt là CHA MẸ VÀ TỤC LỆ — không có kẻ ác nào, cha mẹ tưởng mình đang thương con. Không có phép màu nào: cái duy nhất hai người có là một lời hẹn tự mình đặt ra. Đoàn tụ, nhưng đã già; không ai bị trừng phạt, tục lệ vẫn nguyên.
- Khun Lú – Nàng ỦaThái (Việt Nam)chuyên đề này
TỐI NHẤT trong bảng: chết trẻ, lên trời rồi VẪN bị đặt cách nhau một khoảng trời. Cái lệ ngăn cách con người không nằm ở dưới đất.
- Ngưu Lang – Chức NữTrung Hoa
Kẻ chia cắt là THẦN QUYỀN (Ngọc Hoàng, Tây Vương Mẫu) — có người ra lệnh, có sông Ngân được vạch ra, tức có ai đó để trách. Và có phép màu: cầu Ô Thước cho gặp mỗi năm một lần, cả nhân gian ăn mừng ngày ấy.
- Nam Kim – Thị ĐanTày (Việt Nam)
Bi kịch ép duyên trong truyện thơ Tày — cùng cụm với Tiễn dặn người yêu, và là lý do dân ca vùng Tày–Thái buồn đến thế.
- Orpheus – EurydiceHy Lạp
Kẻ chia cắt là LUẬT CỦA CÕI CHẾT chứ không phải luật của người sống — và người còn sống được trao một cơ hội phá luật, rồi tự đánh mất.
Còn 3 mô-típ nữa▾
Vị thủ lĩnh đầu tiên lập ra trật tự
4 nền văn hoá: Mường (Việt Nam) · Lưỡng Hà · Bắc Âu · Việt Nam (Kinh)
Cô gái giả trai
4 nền văn hoá: Mường (Việt Nam) · Thái (Việt Nam) · Trung Hoa · Trung Hoa
Nhận ra nhau nhờ vật tín
3 nền văn hoá: Thái (Việt Nam) · Việt Nam (Kinh) · Hy Lạp