Truyện Dân Gian H'Mông – Dao
Nạn hồng thủy, sự tích cây khèn, Bàn Hồ và mười hai dòng họ.
Vì sao câu chuyện này còn được kể
Truyền thuyết hồng thủy của người Hmông, Dao kể rằng loài người chỉ còn sót lại một cặp anh em phải kết hôn để tái sinh nhân loại — mô-típ khai nguyên đầy trăn trở đạo đức này xuất hiện ở nhiều tộc người di cư lâu đời, được xem như cái giá phải trả để thế giới tồn tại tiếp. Bàn Hồ và mười hai dòng họ giải thích cấu trúc dòng tộc thực tế của người Dao ngày nay bằng huyền thoại tổ tiên là chó thần hoá thân thành người.
So sánh đa văn hoá
Chuyên đề này góp mặt trong 4 mô-típ chung của nhân loại.
Cùng một mô-típ xuất hiện ở nhiều nền văn hoá cách nhau hàng nghìn cây số. Chỗ chúng khác nhau mới là chỗ đáng đọc.
Đại Hồng Thủy
Mô-típ phổ quát nhất của thần thoại nhân loại: thần dìm thế gian, một người được báo trước và cứu lấy giống nòi. Bản Lưỡng Hà cổ nhất; chi tiết 'thả chim dò đất khô' trùng nhau đến mức các nhà nghiên cứu tin đây là bằng chứng sống cho việc thần thoại du hành và biến hình giữa các nền văn hóa.
- UtnapishtimLưỡng Hà
Bản cổ nhất trong nhóm. Thần Ea lách lời thề bằng cách nói qua vách lau sậy. Thả bồ câu → én → quạ không về. Sau lụt, Enlil ban bất tử — nhưng là ngoại lệ duy nhất, không dành cho phần còn lại của loài người.
- NoahKinh Thánhchưa có truyện
Thả quạ rồi bồ câu ba lần; bồ câu tha nhành ô-liu. Kết bằng giao ước và cầu vồng — khởi đầu mới, không phải ngoại lệ cá nhân.
- Deucalion & PyrrhaHy Lạp
Không thả chim. Điểm riêng nằm ở khúc sau lụt: ném 'xương của Mẹ Đất' (đá) qua vai, đá hóa thành người mới — tái tạo loài người từ vật chất vô tri, biểu tượng của sự bền bỉ.
- ManuẤn Độ
Không có thần nổi giận: đây là nạn lụt cuối chu kỳ vũ trụ (pralaya). Cá Matsya kéo thuyền buộc vào sừng lên đỉnh Himavan. Hủy diệt là một pha của vòng tuần hoàn, không phải hình phạt.
- Hai anh em mồ côiH'Mông (Việt Nam)chuyên đề này
ĐẢO NGƯỢC MÔ-TÍP CHIM: người bên trong không thả chim ra, chim tự bay tới gõ vào vách trống báo đất cạn. Cứu vì lòng tốt vặt (mời ông cụ bát cháo ngô), không vì đức tin hay dòng dõi. Có thêm một tầng bốn bản kia không có: khối thịt đầu tiên bị chia nhỏ rắc theo gió thành các dân tộc.
- Đại VũTrung Hoa
Bản duy nhất KHÔNG chạy trốn bằng thuyền. Đại Vũ khơi sông dẫn nước ra biển ròng rã 13 năm, ba lần qua nhà không vào — đề cao lao động, đức trị và trách nhiệm cộng đồng thay vì sự sống sót cá nhân.
- Hai anh em trong cái trống gỗBa Na (Việt Nam)
Vật nổi là cái trống gỗ khoét từ thân cây cổ thụ, bịt kín hai mặt — vật của nhà rông, tức vật của cả làng, không phải con thuyền của một gia đình.
- Con dúi báo tinBru–Vân Kiều (Việt Nam)
Người báo trước không phải thần mà là một con vật được tha mạng: con dúi mắc bẫy được thả, quay lại báo trước bảy ngày. Điều kiêng thả dúi mắc bẫy còn giữ đến nay.
- Quả bầu mẹKhơ Mú (Việt Nam)
Vật cứu là quả bầu, và nó tiếp tục thành nơi loài người chui ra — dị bản chung của Khơ Mú, Xinh Mun, Kháng, Mảng, Thái. Quả bầu khô treo vách nhà sàn để nhớ rằng các dân tộc từng ở chung một cái vỏ.
- Hai anh em nổi trên trống đồngLô Lô (Việt Nam)
Vật nổi là chiếc trống đồng nghi lễ — hiện vật mà người Lô Lô đến nay VẪN đang dùng thật trong tang lễ, nên mô-típ nối thẳng vào đời sống đương đại chứ không dừng ở truyện kể.
- Sơn Tinh – Thủy TinhViệt Nam (Kinh)
Khác hẳn mọi bản khác ở hai chỗ: con người ĐỐI KHÁNG và THẮNG chứ không lên thuyền chịu đựng; và Thủy Tinh không bị tiêu diệt, năm nào cũng trở lại. Hình dung của cư dân lúa nước: lũ là chuyện hằng năm, không phải một tai họa duy nhất trong lịch sử.
- Biển Hồ T'NưngGia Rai (Việt Nam)
Biến thể 'đất sụt thành hồ': không có nước từ trên đổ xuống mà cả một plei sụt xuống trong đêm, sáng ra chỉ còn mặt nước phẳng lặng. Tai họa đi từ dưới lên, không từ trên xuống.
Thần cải trang thử lòng hiếu khách
Thần xuống trần trong lốt kẻ nghèo, gõ cửa từng nhà. Ai mở cửa được thưởng, ai đóng cửa lãnh họa. Đoạn kết của bản La Mã nằm rất gần sự tích trầu cau: hai nền văn hóa cách nhau nửa vòng trái đất cùng chọn CÂY CỐI làm cách nói cuối cùng về tình nghĩa không rời.
- Jupiter & Mercury / Baucis & PhilemonLa Mã
Cả thung lũng chìm dưới nước, riêng túp lều tranh thành đền; hai ông bà được hóa thành hai cây quấn nhau — phần thưởng không phải của cải mà là được chết cùng lúc.
- Ông cụ râu bạcH'Mông (Việt Nam)chuyên đề này
Tiêu chuẩn được sống sót là LÒNG TỐT VẶT HẰNG NGÀY: hai đứa trẻ mồ côi nghèo nhất bản mời ông cụ lạ bát cháo ngô, và được báo trước trận hồng thủy.
- Zeus bảo hộ khách lạ (luật xenia)Hy Lạpchưa có truyện
Không thành một truyện riêng mà thành một NGUYÊN TẮC bao trùm cả nền văn hóa; kẻ vi phạm bị nguyền rủa.
- Chúa / ông lão đi đườngĐức (Grimm)chưa có truyện
Vợ chồng nghèo nhường giường, được ba điều ước — phần thưởng mang tính giao dịch rõ hơn bản La Mã.
- Bụt / ông lão ăn màyViệt Namchưa có truyện
Người mở cửa thường là kẻ mồ côi hoặc nghèo nhất; kẻ tham bị trừng phạt. Mô-típ chạy xuyên suốt kho cổ tích Việt chứ không tập trung vào một truyện.
Thủy tổ là một con vật
Cả ba nền văn hóa đều gắn nguồn gốc dân tộc mình vào một con vật, nhưng cách xử lý khác nhau — và thần thoại phục vụ đúng cái xã hội sinh ra nó.
- Bàn Hồ (Bàn Vương)Dao (Việt Nam)chuyên đề này
Long khuyển — chó rồng lông năm màu — kết hôn với công chúa, sinh 12 người con thành 12 DÒNG HỌ DAO CÓ TÊN (Bàn, Triệu, Lý, Đặng, Phùng, Trần…). Nhấn vào HỆ THỐNG DÒNG HỌ, thứ đến nay vẫn tổ chức đời sống người Dao qua tranh thờ, sách cúng chữ Nôm Dao và lễ Cấp sắc.
- Lạc Long QuânViệt Nam (Kinh)
Rồng lấy tiên, sinh bọc TRĂM TRỨNG — nhấn vào 'cùng một bọc' (đồng bào), tức nhấn sự đồng nhất chứ không phải sự phân nhánh.
- Sói cái nuôi Romulus & RemusLa Mã
Con vật KHÔNG SINH — chỉ nuôi. Nên quan hệ với vật tổ là quan hệ mang ơn, không phải quan hệ huyết thống; và cái được sinh ra là một thành phố, không phải một dân tộc.
- Dòng họ Rvai và con hổKhơ Mú (Việt Nam)
Vật tổ đi vào TÊN HỌ và vào ĐIỀU KIÊNG: họ Rvai không ăn thịt hổ, gặp hổ chết thì khóc tiễn như tiễn người trong họ. Mỗi cái tên họ là một lời hứa đã giữ suốt mấy chục đời.
Dân tộc đánh mất chữ viết
Mô-típ CHUNG có mặt ở nhiều dân tộc vùng cao Đông Nam Á, không phải sở hữu riêng của dân tộc nào. Hai dân tộc cạnh nhau đưa ra hai lời giải khác nhau cho cùng một bài toán: làm sao nhớ mình là ai.
- Chữ của người H'MôngH'Mông (Việt Nam)chuyên đề này
MẤT CHỮ: cuộn da thú rơi xuống sông khi vượt dòng. Ký ức chuyển sang HOA VĂN THỔ CẨM, tiếng khèn và truyền miệng — mất cả chữ viết vẫn giữ được ký ức bằng đường kim mũi chỉ. Các dị bản khác kể chữ bị thú ăn mất, hoặc bị chính người mang chữ ăn khi quá đói.
- Chữ Nôm Dao & Quá sơn bảng vănDao (Việt Nam)chuyên đề này
ĐỐI CHIẾU NGƯỢC: người Dao GIỮ ĐƯỢC chữ — hệ chữ dựa trên chữ Hán dùng chép sách cúng, gia phả và Quá sơn bảng văn ghi truyền thuyết nguồn gốc, tên các dòng họ và lời thề với Bàn Vương; mỗi dòng họ giữ một bản.