🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Nhà nọ mở hàng bán cá. Chủ nhà thuê người làm một tấm biển thật to, đề bốn chữ:

"Ở ĐÂY CÓ BÁN CÁ TƯƠI"

Biển vừa treo lên, có người đi qua, đọc rồi cười:

"Nhà này xưa nay quen bán cá ươn hay sao mà giờ phải rao là tươi?"

Chủ nhà nghe có lý, bèn bỏ ngay chữ "tươi". Biển còn:

"Ở ĐÂY CÓ BÁN CÁ"

Hôm sau, người khác đi qua, lại cười:

"Người ta chẳng nhẽ đến hàng bên kia mua cá của nhà ông? Cần gì phải đề ở đây!"

Chủ nhà gật gù, xóa luôn hai chữ "ở đây". Biển còn:

"CÓ BÁN CÁ"

Được ít bữa, lại một người khác ghé vào, chê:

"Ông bày cá ra đấy thì ai chả biết là bán. Chứ chả nhẽ đem cho? Hai chữ có bán thừa quá!"

Chủ nhà lại thấy phải. Ông xóa nốt. Biển chỉ còn đúng một chữ:

"CÁ"

Tưởng thế là yên. Nhưng rồi có ông hàng xóm sang chơi, nhìn tấm biển, phá lên cười:

"Chưa đến đầu ngõ đã ngửi thấy mùi tanh, đến trước cửa đã thấy đầy những cá. Còn đề chữ cá làm gì nữa?"

Chủ nhà nghe xong, gật đầu.

Rồi ông cất luôn tấm biển vào trong nhà.

Góc tương tác

- Đoán câu chốt: biển còn đúng một chữ "CÁ". Người thứ tư sẽ chê gì, và chủ nhà sẽ làm gì? Đoán trước khi đọc.

- Nghe kể (M8): kể theo nhịp bậc thang, mỗi lần rút gọn thì hạ giọng một bậc; câu cuối nói cụt lủn, không giải thích gì thêm.

- Nghĩ thêm: bốn lời chê ấy, lời nào thật sự vô lý? Vấn đề nằm ở người góp ý hay ở người nghe?

Hết Chương 13

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 14
← TrướcTiếp →