Ngày xưa, trong một mái nhà tranh nhỏ, có hai mẹ con nương tựa nhau mà sống.
Người mẹ làm thuê làm mướn nuôi con. Cô bé ngoan, biết quét nhà, nấu cơm, hái rau từ khi mới lên bảy.
Một mùa đông, người mẹ ngã bệnh. Bệnh mỗi ngày một nặng. Bà nằm bẹp trên giường, ho suốt đêm, không dậy nổi.
Nhà không có tiền. Cô bé chạy khắp xóm vay mượn, van xin. Người ta thương thì cho bát cháo, nhưng thuốc thì không ai có.
Một hôm, cô bé ra đường lớn, gặp một cụ già râu tóc bạc phơ, chống gậy, dáng đi thong thả lạ thường.
Cụ hỏi vì sao cháu khóc. Cô bé kể hết.
Cụ theo cô về nhà, ngồi xuống bên giường, xem qua người bệnh, rồi thở dài. Cụ nói: "Mẹ cháu bệnh nặng lắm. Nhưng ta có cách. Cháu hãy đi thẳng về phía trước, tới chỗ có một gốc cây cổ thụ bên đường. Dưới gốc cây có một bông hoa trắng. Hái bông hoa ấy về đây."
Cô bé mừng quýnh, định chạy đi. Cụ giữ lại, dặn thêm một câu:
"Cháu nghe cho kỹ. Bông hoa ấy có bao nhiêu cánh, mẹ cháu sẽ sống thêm bấy nhiêu năm."
Rồi cụ biến mất.
Cô bé chạy. Chạy suốt buổi, qua đồng, qua dốc, gió mùa đông rát mặt, chân trần tứa máu.
Đến chiều thì cô thấy cây cổ thụ. Dưới gốc, giữa đám cỏ úa, có một bông hoa trắng nhỏ đang run trong gió.
Cô quỳ xuống, nâng bông hoa lên. Tay run run, cô đếm.
Một… hai… ba… bốn… năm.
Chỉ có năm cánh.
Năm năm. Mẹ cô sẽ chỉ sống thêm năm năm nữa.
Cô bé ngồi sụp xuống đất. Nước mắt rơi lã chã lên những cánh hoa mỏng.
Nhưng rồi cô nín bặt. Cô nhìn bông hoa thật lâu.
Rồi cô làm một việc.
Cô cẩn thận dùng móng tay xé một cánh hoa ra làm đôi. Rồi lại xé đôi. Xé nữa, xé nữa — thành thật nhiều sợi nhỏ li ti, mảnh như tơ.
Cô làm thế với từng cánh một. Ngón tay tê cóng, cô vẫn xé. Xé đến khi bông hoa không còn là năm cánh nữa, mà trở thành một bông hoa xòe ra vô số cánh trắng nhỏ xíu, nhiều đến không đếm nổi.
Xong, cô ôm bông hoa vào ngực, đứng dậy chạy về.
Trên đường về, cụ già lại hiện ra. Cụ nhìn bông hoa trong tay cô bé — bông hoa tơi tả mà xòe rộng, trắng muốt, không ai đếm nổi bao nhiêu cánh.
Cụ mỉm cười và nói: "Cháu ngoan lắm. Lòng hiếu thảo của cháu đã cải được số trời. Mẹ cháu sẽ sống lâu bên cháu."
Cô bé về đến nhà thì mẹ đã ngồi dậy được, sắc mặt hồng hào trở lại.
Bông hoa ấy được cô trồng ngoài sân. Từ đó nó sinh sôi khắp nơi, cứ đến cuối thu đầu đông — đúng mùa rét mà mẹ cô từng ốm — là nở trắng cả vườn.
Người ta gọi là hoa cúc trắng.
Và ai từng thử ngồi đếm cánh một bông cúc trắng đều phải bỏ cuộc. Cánh nó nhiều lắm, nhỏ lắm, xếp lớp lên nhau tưởng như vô tận — đúng như tấm lòng của đứa con hôm ấy, muốn kéo dài đời mẹ ra thật dài, dài mãi.
Ghi nhớ: Số trời có thể đã định, nhưng lòng hiếu thảo thì có cách của nó. Điều quý nhất cô bé làm không phải là chạy nhanh, mà là dám xé bông hoa mình vừa mừng rỡ tìm được.
Góc tương tác
🎯 Đố vui (M6): Vì sao hoa cúc trắng lại có rất nhiều cánh nhỏ, không đếm được? Nếu là cháu, cháu có dám xé bông hoa duy nhất mình vừa tìm thấy không?
🌏 So sánh đa văn hóa (M7): Mô-típ lòng thành làm đổi số mệnh rất đậm ở Đông Á; truyện này lưu truyền cả ở Nhật Bản và Trung Hoa với dị bản gần giống. Trong kho thế giới, so với Jataka Ấn Độ (con thỏ nhảy vào lửa bố thí thân mạng), cả hai đều nói: hành động cho đi mới là thứ làm nên phép màu, chứ không phải phép màu có sẵn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 7 →