Có một con Ếch sống trong cái giếng bỏ hoang đã lâu lắm rồi.
Giếng nhỏ, thành giếng rêu phủ, quanh nó chỉ có mấy con cua, con ốc, con nhái bé tí. Ngày nào Ếch cũng cất giọng ồm ộp. Ồm ộp một tiếng, cả giếng im re. Ồm ộp hai tiếng, mấy con cua vội rụt càng vào hốc đá.
Ếch khoái lắm.
"Ta cất tiếng là cả thiên hạ phải nín thở," Ếch nghĩ. "Vậy ta chẳng là chúa tể thì còn ai?"
Ngẩng đầu lên, Ếch thấy bầu trời. Bầu trời tròn vành vạnh, xanh xanh, bé bằng đúng cái vung nồi. Ếch gật gù: à, hóa ra trời chỉ có ngần này thôi. Bé thế mà thiên hạ cứ đồn là to.
Cứ như vậy, năm này qua năm khác, Ếch làm vua trong cái giếng của mình. Nó không biết bên ngoài kia có sông, có ruộng, có núi. Nó cũng chẳng buồn hỏi. Việc gì phải hỏi, khi mình đã biết hết rồi?
Rồi một năm, trời làm mưa lớn.
Mưa rơi ba ngày ba đêm. Nước trong giếng dâng lên, dâng lên, tràn cả miệng giếng. Ếch cứ thế nổi theo dòng nước mà ra ngoài, nhẹ tênh, chẳng cần nhảy một cái nào.
Ra khỏi giếng, Ếch ngơ ngác.
Trời đâu có bé bằng cái vung. Trời rộng mênh mông, cao hun hút, mây trắng trôi từng đàn. Đồng ruộng trải dài tít tắp, xa hơn cả tầm mắt. Gió thổi ào ào chứ không im lìm như dưới đáy giếng.
Nhưng Ếch chỉ ngơ ngác được một lát. Rồi cái thói cũ trong người nó lại trồi lên.
"Ừ thì rộng thật," Ếch nghĩ. "Nhưng ở đâu mà chẳng phải nghe tiếng ta?"
Thế là nó nghênh ngang đi giữa đường làng, vừa đi vừa kêu ồm ộp, mắt nhìn lên trời chứ không thèm nhìn xuống đất. Nó đợi xem con nào dám ho he.
Chẳng con nào ho he cả. Chỉ có một con trâu vừa cày xong, thủng thẳng lội bùn về chuồng, đầu cúi, mắt lim dim, chẳng nghe thấy gì.
Bàn chân trâu to bằng cái thúng.
Nó giẫm xuống một cái. Vừa đúng chỗ con Ếch đang nghênh ngang kêu.
Thế là hết đời một vị chúa tể. Con trâu vẫn đủng đỉnh đi tiếp, không hề hay biết mình vừa giẫm phải ai.
Bài học: Ngồi mãi một chỗ mà tưởng mình biết cả trời đất thì sớm muộn cũng vấp — trời không nhỏ bằng cái vung, chỉ có cái nhìn của ta là nhỏ.
Góc tương tác: Người Việt nói "ếch ngồi đáy giếng" để chê ai? Bạn thử nghĩ xem: cái "giếng" của mỗi người thời nay có thể là gì — một nhóm bạn chỉ toàn người giống mình, hay một cái điện thoại chỉ hiện ra thứ mình thích xem?
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 2 →