Trên cao nguyên Pleiku có một hồ nước rộng đến mức người ta gọi nó là Biển Hồ.
Đứng ở bờ nhìn ra, không thấy bờ bên kia. Mặt nước xanh thẫm, lặng như một tấm gương úp ngửa lên trời. Gió cao nguyên thổi suốt ngày nhưng hồ hầu như không nổi sóng lớn.
Người Gia Rai gọi hồ ấy là T'Nưng.
Và họ nói rằng chỗ ấy, ngày xưa, không phải là hồ.
Ngày xưa, ở đó là một cái plei — một làng Gia Rai đông đúc.
Đất tốt. Lúa rẫy lên xanh, bắp trổ cờ, chuối trồng quanh nhà quả sai trĩu. Trong plei có nhà rông mái cao vút, có bến nước trong, có bãi đất rộng để đến mùa thì cả làng ra đó múa xoang quanh đống lửa.
Người trong plei sống với nhau thuận hòa. Họ có đủ ăn, có tiếng cồng chiêng, có những đêm rượu cần và những đứa trẻ chạy nhông ngoài sân.
Nhưng có một điều mà người già trong plei vẫn hay nhắc, và lớp trẻ thì nghe rồi bỏ ngoài tai.
Người già nói: đất này cho ta ăn, thì ta phải biết ơn đất.
Mỗi mùa gặt phải có lễ tạ. Mỗi con vật săn được phải chia phần. Hạt gạo rơi xuống sàn thì cúi nhặt lên, đừng giẫm qua. Nước ở bến thì đừng làm bẩn.
Đó là lệ.
Rồi có một năm được mùa lớn chưa từng thấy.
Kho lúa nhà nào cũng đầy. Rượu cần ủ hàng dãy ché. Người ta mổ trâu, mổ bò, mở hội suốt mấy ngày đêm.
Hội vui quá thành ra quên.
Quên lễ tạ. Quên chia phần. Cơm ăn không hết thì đổ đi, thịt để ôi thì vứt xuống bến nước. Có kẻ say, giẫm cả lên chỗ lúa đổ ngoài sân mà cười.
Người già trong plei can. Không ai nghe. Người ta nói: kho còn đầy thế kia, sợ gì.
Đêm ấy, tiếng cồng chiêng nổi đến khuya.
Gần sáng, mặt đất chuyển mình.
Đầu tiên là một tiếng động sâu ở dưới rất sâu, như tiếng thở của một con vật lớn. Chó trong plei sủa dữ rồi im bặt. Rồi cả mặt đất rùng lên một cái.
Người ta kể rằng nền đất dưới chân plei sụt xuống, chậm và không cưỡng được, như thể ai đó rút một tấm ván ra khỏi bên dưới.
Nhà rông nghiêng đi. Những cây cổ thụ đổ về một phía. Và rồi nước — nước từ trong lòng đất trào lên, dâng lên, phủ kín tất cả.
Đến sáng thì không còn plei nữa.
Chỉ còn một mặt nước mênh mông, phẳng lặng, và mấy đám sương trắng bay là là bên trên.
Hôm ấy, có mấy người trong plei đi rẫy xa từ hôm trước nên chưa về.
Họ về đến nơi vào lúc mặt trời đã lên. Họ đứng ở bìa rừng, nhìn xuống chỗ lẽ ra là làng mình.
Không có gì cả. Không mái nhà, không nhà rông, không tiếng người. Chỉ có nước.
Họ ngồi xuống đó rất lâu.
Rồi họ đi vòng quanh hồ, đi hết một vòng, gọi tên từng người. Không ai thưa. Chỉ có tiếng gió cao nguyên và tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ đất mới.
Những người sống sót ấy không bỏ đi xa.
Họ dựng plei mới trên triền đồi bên hồ — cao hơn, cách mặt nước một quãng. Họ làm lại từ đầu: phát rẫy, tra hạt, dựng nhà rông.
Nhưng họ làm một điều mà trước kia người trong plei cũ đã quên.
Trước mỗi mùa gặt, họ làm lễ tạ. Được con thú thì chia phần. Hạt gạo rơi thì cúi nhặt. Bến nước thì giữ sạch, ai làm bẩn thì cả làng nhắc.
Và họ dạy con cháu mình câu chuyện về cái hồ trước mặt.
Người già chỉ ra mặt nước và nói với đứa nhỏ:
"Dưới kia từng có làng. Người dưới đó cũng như mình thôi — cũng chăm, cũng thương nhau. Họ chỉ quên một điều."
"Quên gì hả ông?"
"Quên rằng cái nuôi mình thì mình phải giữ."
Người Gia Rai kể rằng nước Biển Hồ trong và lặng như thế là vì đó là nước mắt của đất — đất khóc cho cái làng đã mất.
Cũng có người kể rằng hồ lặng vì bên dưới, plei cũ vẫn còn đó, và người dưới ấy không muốn làm ồn.
Hôm nay, Biển Hồ T'Nưng là một trong những hồ đẹp nhất Tây Nguyên. Người ta lên đó ngắm mặt nước xanh giữa rừng thông, chụp ảnh, uống cà phê ở quán trên đồi.
Ít ai biết rằng khi nhìn xuống mặt hồ phẳng lặng ấy, mình đang nhìn vào một lời nhắc rất cũ.
Ghi nhớ: No đủ không phải là lúc được phép quên. Đó chính là lúc dễ quên nhất.
Góc tương tác
📌 Về bản kể này: Truyền thuyết "làng chìm hóa thành hồ" ở Pleiku có nhiều dị bản — có bản kể nguyên nhân là động đất, có bản kể là do dân làng phạm điều cấm. Bản trên chọn dòng kể phổ biến và đã lược phần bi thảm, không tả cảnh chết chóc. Biển Hồ T'Nưng là hồ có thật; đây là truyện kể, không phải giải thích khoa học về nguồn gốc hồ.
🎯 Đố vui (M6): Người trong plei cũ đã quên điều gì? Và những người sống sót đã làm gì khác đi để cái đó không lặp lại? Hồ T'Nưng nằm ở tỉnh nào?
🌏 So sánh đa văn hóa (M7): Mô-típ cả một vùng chìm xuống vì con người quên bổn phận có mặt khắp thế giới: đại hồng thủy Deucalion (Hy Lạp), trận lụt trong thần thoại Lưỡng Hà, và Đại Vũ trị thủy (Trung Hoa). Nhưng các bản kia thường có một vị thần nổi giận và trừng phạt. Bản Gia Rai thì không có thần nào ra tay — đất chỉ lặng lẽ sụt xuống. Cái ác không bị đánh; nó tự làm mất chỗ đứng của mình. Đó là một cách nhìn rất riêng về nhân quả.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 7 →