🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Sáng hôm đó Linh thức dậy sớm hơn bình thường.

Không phải vì tiếng còi xe hay tiếng người bán hàng rong ngoài ngõ — Hội An buổi sáng sớm còn yên tĩnh lắm, chỉ có tiếng chim se sẻ nhảy trên mái ngói âm dương và đâu đó mùi cà phê pha phin đang bay qua khe cửa. Linh nằm nhìn trần nhà một lúc, nhớ lại đêm qua. Tay cô vẫn còn dấu vết chì nhẹ ở phần đốt ngón, cái dấu hiệu quen thuộc của người viết lâu — cô đã ngồi viết đến gần hai giờ sáng, đến khi ngọn nến trên bàn cháy gần hết và mắt bắt đầu cay.

Cuốn sách vẫn nằm đó, trên mặt bàn gỗ cạnh cửa sổ.

Linh ngồi dậy, không rửa mặt, không pha trà. Bước thẳng đến bàn.

Cô mở sách ra ở trang cô đã viết đêm qua.

Những dòng chì của cô vẫn còn — nét chữ hơi xiêu vì viết nhanh, vài chỗ gạch đi rồi viết lại, cái cách cô viết khi đang trong trạng thái vừa nghĩ vừa đặt bút xuống mà không kịp chỉnh. Nhưng xung quanh những dòng chữ ấy — ở lề, ở khoảng trống giữa các đoạn, ở cuối trang nơi cô dừng lại — có chữ mới. Mực nâu nhạt, nét thanh, kiểu chữ nghiêng quen thuộc cô đã nhận ra từ những tuần trước.

An đã viết thêm.

Linh đứng yên một lúc, hơi thở chậm lại. Không phải vì sợ. Mà vì cô cần một giây để hiểu những gì mình đang nhìn thấy.

Cô ngồi xuống, kéo cuốn sách lại gần, và bắt đầu đọc.

Đoạn cô viết đêm qua kể về người con gái đứng trước bến sông, ngần ngại không bước. Cô đặt tên nhân vật là Minh — không phải Minh của An, mà là cái tên cô chọn gần như vô thức, rồi sau đó ngồi nhìn lại và nhận ra mình đã chọn đúng. Người con gái ấy sợ nước, nhưng sợ hơn cái cảm giác đứng mãi ở bờ. Linh đã viết: Có những thứ chỉ trở thành thật khi mình đặt chân vào — dù nước lạnh, dù đáy không thấy.

Bây giờ, ở lề bên phải, bằng nét mực quen thuộc của An:

Đúng. Nhưng có người không bước vì họ chưa sẵn sàng mất đi bờ này. Bờ cũng là một phần của họ.

Và phía dưới đoạn cô viết, nơi câu chuyện của cô dừng lại giữa chừng — An đã nối vào. Không phải bằng giọng của An. Không phải bằng giọng của Linh. Mà bằng một thứ gì đó ở giữa hai người, như khi hai dòng sông gặp nhau ở ngã ba và nước của hai nguồn không còn phân biệt được nữa.

Người con gái trong trang sách bước xuống bến. Nước lạnh đến đầu gối. Cô không dừng lại. Nhưng cô cũng không rời bờ hoàn toàn — cô đứng giữa dòng, nhìn về cả hai phía, và trong khoảnh khắc ấy cô hiểu rằng đây chính là nơi mình thuộc về: không phải bờ này, không phải bờ kia, mà là dòng chảy ở giữa.

Linh đọc đến đó thì phải đặt sách xuống.

Nắng buổi sáng đã lọt qua khe cửa, vệt vàng nhạt nằm chéo trên mặt bàn. Mùi ẩm của đêm qua còn đọng trong phòng — mùi gỗ cũ, mùi giấy lâu năm, mùi mưa đã khô nhưng chưa hẳn đi hết. Cô ngồi trong ánh sáng ấy và cố gắng đặt tên cho những gì mình vừa đọc.

Không phải kỳ lạ. Không phải đáng sợ. Đó là điều đầu tiên cô nghĩ đến.

Và khi cô ngồi yên đủ lâu để suy nghĩ cho rõ hơn, cô nhận ra tại sao.

Mỗi lần đọc sách — bất kỳ cuốn sách nào — người đọc không chỉ nhận. Họ mang vào trang chữ tất cả những gì họ đang mang theo: nỗi lo của buổi sáng hôm ấy, câu hỏi chưa trả lời được từ tuần trước, ký ức về một người họ từng yêu và chưa hiểu tại sao chuyện lại kết thúc theo cách ấy. Người đọc viết vào sách — không phải bằng bút, mà bằng cái cách họ nhìn từng câu chữ, cái cách họ dừng lại ở một đoạn và phải đặt sách xuống vì tim đang đập hơi nhanh. Sách thay đổi theo người đọc. Câu chuyện bẻ nhánh trong đầu mỗi người đọc theo một hướng khác nhau.

Cuốn sách này chỉ làm điều đó thành chữ thật.

Linh nhìn trang giấy, nhìn nét chữ của mình và nét chữ của An đan xen vào nhau như hai người đang ngồi cùng bàn và cùng kể một câu chuyện theo lượt. Và lần đầu tiên từ khi cầm cuốn sách này lên, cô không thấy mình là người đứng ngoài quan sát. Cô đang ở trong đó. Không phải như nhân vật. Như người cùng viết.

Cô lật thêm vài trang.

Ở những đoạn An viết về Minh — người yêu của An, không phải nhân vật của Linh — giờ đây có những dòng lề nhỏ, như ghi chú của người đọc kỹ lưỡng: Anh ấy đi mà không nói ngày về. Em có hỏi không? Và bên dưới, nét mực của An trả lời: Có hỏi. Anh nói: khi nào hòa bình. Hòa bình là bao giờ, em không biết hỏi tiếp. Linh không nhớ mình đã viết câu hỏi ấy. Nhưng nhìn lại nét chữ chì, đó là chữ của cô.

Cô đã hỏi mà không nhớ mình đã hỏi.

Cô đã đọc mà không nhớ mình đã đọc.

Có những cuộc trò chuyện người ta bước vào từ lúc nào không hay — chỉ đến khi nhìn lại mới thấy mình đã ngồi đó cả buổi.

Đến trưa, Linh đóng sách lại và nhìn ra cửa sổ. Mái ngói bên kia đường phủ một lớp rêu xanh mỏng, ướt từ đêm qua. Đèn lồng đỏ đã nhạt màu theo mưa treo trước hiên nhà người ta đung đưa nhẹ trong gió. Không khí mang theo mùi cơm nấu từ nhà nào đó gần cuối ngõ.

Cô mở sổ tay nhỏ — không phải cuốn sách của An, mà cuốn sổ riêng cô mang từ Hà Nội vào, đã ghi chép dày đặc từ ngày đến Hội An. Cô lật đến trang trắng cuối cùng và viết xuống một câu, không phải cho bài báo, không phải cho ai khác, chỉ để nhìn thấy nó bằng mắt:

Mình đang viết tiếp một câu chuyện chưa ai hoàn thành.

Rồi cô gạch dưới chữ "mình" — không phải vì sai, mà vì cô muốn nhớ rằng đó là chữ cô chọn dùng. Không phải "cô ấy". Không phải "họ". Mình.

Chiều hôm đó cô không ra khỏi phòng. Cô ngồi bên cửa sổ với cuốn sách của An và cuốn sổ riêng, đặt cả hai lên bàn cạnh nhau. Hai cuốn sách — một của người đã đi, một của người đang ở đây — nằm sát nhau trên mặt gỗ cũ, trong ánh chiều đang dần đổi từ vàng sang cam.

Cô chưa viết gì thêm vào cuốn của An.

Nhưng cô biết mình sẽ viết. Chỉ là chưa phải lúc này.

Tối đó, trước khi ngủ, cô mở cuốn sách ra một lần nữa — không đọc, chỉ để nhìn. Những trang chữ trong ánh đèn vàng nhạt trông như hai lớp thời gian đặt chồng lên nhau mà không xóa nhau đi. Và ở trang cuối cùng có chữ, nơi An đã dừng bút từ năm ấy, vẫn còn một khoảng trắng dài.

Khoảng trắng đang chờ.

Cô tự hỏi An đã định viết gì ở đó — hay An cũng chưa biết, cũng đang chờ xem câu chuyện sẽ đi đến đâu trước khi đặt bút xuống.

Hết Chương 24

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 25
← TrướcTiếp →