🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Trước khi nghi lễ đưa cô trở về được tiến hành, Nghi xin một khoảng thời gian riêng để nói chuyện với Lam, người mà cô biết, hơn ai hết, sẽ mang một cảm xúc phức tạp trước quyết định này của cô.

"Ông không giận tôi chứ?" Cô hỏi khẽ. "Vì đã từ chối cơ hội trở thành thứ có thể xóa bỏ hoàn toàn lỗi lầm của ông?"

【HỆ THỐNG】

Không.

Ta chưa bao giờ muốn con hy sinh bản thân vì lỗi lầm của ta.

Đó chính xác là điều ta đã sợ hãi nhất khi cân nhắc việc cho con biết sự thật.

【/HỆ THỐNG】

"Vậy ông không sao chứ?" Nghi hỏi tiếp, lo lắng cho người đã trở thành một phần quan trọng trong hành trình của cô. "Ông vẫn phải tiếp tục hình phạt niêm phong."

【HỆ THỐNG】

Ta sẽ ổn.

Ân xá một phần đã cho ta nhiều hơn những gì ta từng dám hy vọng.

Và biết rằng con sẽ được sống, được về với người bà con yêu thương, đó là món quà lớn nhất ta có thể nhận được từ toàn bộ câu chuyện này.

【/HỆ THỐNG】

Nghi cảm thấy nước mắt dâng lên, một sự biết ơn sâu sắc pha lẫn nỗi buồn chia xa. "Tôi sẽ không nhớ được hết mọi chuyện, đúng không? Khi tôi trở về?"

【HỆ THỐNG】

Đúng.

Ký ức về nơi này sẽ mờ dần theo thời gian, như một giấc mơ khó nắm bắt.

Đó là cách duy nhất để con thật sự trở về, không bị giằng xé giữa hai thế giới.

【/HỆ THỐNG】

"Vậy tôi sẽ quên ông." Cô nói, giọng nghẹn ngào trước sự thật đau lòng ấy.

【HỆ THỐNG】

Có lẽ vậy.

Nhưng những gì con đã học được, cách con đã thay đổi, sự tử tế con đã rèn giũa qua từng khảo đề — những điều đó sẽ ở lại, dù ký ức cụ thể có phai nhạt.

Con sẽ mang theo một phần của hành trình này, dù không còn nhớ rõ hình dạng của nó.

【/HỆ THỐNG】

Nghi gật đầu, cố chấp nhận sự thật ấy, dù trái tim cô vẫn đau nhói trước viễn cảnh quên đi những con người đã trở thành một phần quan trọng của cuộc đời mình.

"Cảm ơn ông." Cô nói cuối cùng, giọng chân thành hết mức có thể. "Vì đã cứu tôi, dù cách ông làm điều đó có sai trái tới đâu. Vì đã dạy tôi, vì đã bảo vệ tôi, vì đã tin tưởng tôi đủ để nói ra sự thật, dù nó đau đớn."

【HỆ THỐNG】

Cảm ơn con, Nghi.

Vì đã cho ta một cơ hội để tin rằng mình vẫn còn khả năng làm điều đúng đắn.

Hãy sống thật tốt, vì cả hai chúng ta.

【/HỆ THỐNG】

Hết Chương 97

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 98
← TrướcTiếp →