🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Bạn đã chọn: TRỞ VỀ.

"Tôi chọn trở về." Nghi nói, giọng run lên nhưng không hề do dự. "Tôi từ chối vị trí hộ pháp."

Một sự im lặng sững sờ khác hẳn bao trùm đại sảnh, khi mọi người xử lý quyết định bất ngờ này.

"Con từ chối?" Vị thần điều hành hỏi, giọng không giấu được sự ngạc nhiên. "Sau tất cả những gì con đã chứng minh, con từ chối cơ hội trở thành hộ pháp?"

"Vâng." Nghi đáp, giọng vững vàng dù nước mắt đã bắt đầu chảy. "Tôi đã cân nhắc rất kỹ. Tôi tin tôi có thể đảm nhận vai trò đó, có thể làm tốt nó. Nhưng đó không phải là điều tôi muốn cho cuộc đời mình. Tôi muốn được sống, được về với bà ngoại, được tiếp tục là chính tôi, theo cách tôi đã từng là trước đêm mưa định mệnh ấy."

"Con hiểu điều đó có nghĩa là gì đối với domain Sinh Tử chứ?" Phán Quan Vọng hỏi, giọng nghiêm túc nhưng không hề trách móc. "Domain sẽ tiếp tục khuyết người, sẽ tiếp tục kiệt sức thêm, cho tới khi tìm được một khảo sinh khác đủ khả năng và sẵn lòng đảm nhận vị trí này."

"Tôi hiểu." Nghi nói, giọng nghẹn lại vì gánh nặng của lựa chọn ích kỷ, theo một nghĩa nào đó, mà cô đang đưa ra. "Và tôi xin lỗi vì điều đó. Nhưng tôi không nghĩ mình nên hy sinh toàn bộ cuộc đời mình chỉ vì tôi tình cờ có khả năng làm việc đó. Đã có quá nhiều quyết định được đưa ra thay tôi trong suốt hành trình này. Đây là lần tôi muốn tự quyết định điều gì tốt nhất cho chính tôi."

Đóa bước tới, nắm lấy tay Nghi, mắt ngấn lệ nhưng nụ cười trên môi mang một sự thấu hiểu sâu sắc. "Chị không cần phải xin lỗi vì muốn sống, Nghi. Không ai có quyền đòi hỏi chị hy sinh mọi thứ chỉ vì chị mạnh mẽ hơn người khác."

Vệ gật đầu đồng tình, dù nỗi buồn hiện rõ trên gương mặt anh ta trước viễn cảnh chia xa. "Chị đã cho đi quá đủ rồi. Đã tới lúc chị nhận lại điều gì đó cho riêng mình."

Vị thần điều hành, sau một khoảng lặng cân nhắc, gật đầu chấp thuận. "Được. Ngọc Hư Cung tôn trọng quyết định của con. Sổ Sinh sẽ được điều chỉnh, đưa con trở lại đúng dòng chảy số mệnh con đáng lẽ đã có từ đêm mưa ấy."

Nghi thở phào, một sự nhẹ nhõm pha lẫn nỗi buồn sâu sắc trước những gì cô sắp phải rời xa, tràn ngập trong lòng cô.

Hết Chương 96

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 97
← TrướcTiếp →