Trên đường rời khỏi khu vườn, Nghi kể lại toàn bộ cuộc gặp gỡ cho Lam nghe, và lần đầu tiên, cô cảm nhận được một sự xúc động mãnh liệt bất thường trong những dòng chữ hồi đáp của ông.
【HỆ THỐNG】
Bà ấy vẫn còn nhớ ta.
Sau tất cả những gì ta đã gây ra, bà ấy vẫn còn nhớ ta.
【/HỆ THỐNG】
"Bà ấy nói ông từng được kỳ vọng kế nhiệm bà." Nghi nói khẽ. "Ông chưa từng kể cho tôi nghe điều đó."
【HỆ THỐNG】
Vì nó quá đau đớn để nhắc tới.
Phán Quan Vọng từng là người dạy dỗ ta, tin tưởng ta hơn bất cứ ai.
Ta đã phụ lòng tin đó nặng nề nhất trong tất cả những gì ta đã phá hủy.
【/HỆ THỐNG】
Nghi cảm thấy một sự thấu hiểu mới mẻ về chiều sâu của nỗi đau Lam đang mang, không chỉ là gánh nặng của những sinh mạng đã mất, mà còn là sự phản bội lòng tin của một người đã từng yêu thương và tin tưởng anh như một người thầy tin tưởng học trò xuất sắc nhất của mình.
"Bà ấy không có vẻ oán giận ông." Cô nói, cố mang lại một chút an ủi. "Tôi cảm nhận được nỗi buồn trong bà, nhưng không phải sự căm ghét."
【HỆ THỐNG】
Điều đó khiến ta càng thêm day dứt.
Nếu bà ấy oán giận ta, có lẽ ta sẽ dễ chịu đựng hơn.
Nhưng lòng bao dung của bà, sau tất cả những gì ta đã làm, là thứ ta không biết làm sao để xứng đáng nhận lấy.
【/HỆ THỐNG】
Đóa, lắng nghe cuộc trò chuyện, lên tiếng nhẹ nhàng. "Có lẽ ông không cần phải xứng đáng với nó ngay lập tức. Có lẽ lòng bao dung đôi khi được trao đi trước, như một cơ hội, không phải một phần thưởng cho những gì đã hoàn thành."
Cả nhóm tiếp tục bước đi trong im lặng trầm ngâm, mỗi người chìm trong suy nghĩ riêng về những gì sắp tới. Vệ, đi cạnh Nghi, bất chợt lên tiếng.
"Tôi sẽ tìm những cựu hộ pháp bị phế khác." Anh ta nói, giọng quyết đoán. "Tôi biết vài người, những người từng chịu số phận giống tôi, giống Lam. Nếu chúng ta có thể tập hợp đủ tiếng nói, đủ những câu chuyện tương tự, phiên xử sẽ khó lòng phớt lờ được quy mô thật sự của vấn đề."
"Rủi ro cho họ thế nào?" Nghi hỏi, lo lắng.
"Rủi ro lớn." Vệ thừa nhận. "Nhưng sau khi nghe câu chuyện của chị, của Lam, tôi nghĩ đã tới lúc những người như chúng tôi ngừng im lặng chịu đựng một mình."
Nghi gật đầu, cảm nhận một sự quyết tâm mới đang lan tỏa khắp nhóm, một sự đoàn kết vượt xa những gì cô từng dám hy vọng khi mới bắt đầu hành trình đơn độc của mình giữa khảo trường sương mờ này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 83 →