Lam, giờ đây tự do khỏi hình phạt niêm phong, đối diện với một câu hỏi anh chưa từng nghĩ mình sẽ có cơ hội đặt ra: anh sẽ làm gì với sự tự do này?
Anh tìm tới Nghi, giờ đây tồn tại ở một tầng thực tại khác nhưng vẫn có thể giao tiếp qua những khoảnh khắc đặc biệt Phán Quan Vọng sắp xếp cho phép. "Ta đã suy nghĩ rất nhiều." Anh nói. "Về việc mình nên làm gì tiếp theo."
"Ông đã quyết định chưa?" Nghi hỏi, giọng ấm áp dù mang một chất giọng khác lạ của thực thể cô đã trở thành.
"Ta muốn ở lại khảo trường." Lam đáp, giọng chắc chắn. "Không phải với tư cách Sổ Thiên Cơ nữa, mà với tư cách một người cố vấn, một người hướng dẫn cho những khảo sinh mới, giống như Ông Cả Xuyên đã làm cho con. Ta muốn dùng chính sai lầm và nỗi đau của mình để giúp những người khác không phải lặp lại con đường ta đã đi."
Nghi cảm thấy một sự ấm áp sâu sắc trước quyết định ấy. "Đó là một lựa chọn đẹp, Lam. Ông xứng đáng với cơ hội thứ hai đó."
"Ta cũng muốn." Lam nói tiếp, giọng trở nên nghiêm túc hơn. "Dùng vị trí mới của mình để tiếp tục cuộc điều tra về Phái Thu Quyền. Chủ Khảo Húc có thể đã thất bại trong việc giải thể Thiên Khảo, nhưng ông ta vẫn còn quyền lực, vẫn còn là một mối đe dọa tiềm tàng. Ta không muốn để những khảo sinh khác phải chịu đựng những gì con, những gì Vệ, những gì Trác và Yên đã từng chịu đựng."
"Tôi sẽ hỗ trợ ông từ vị trí của mình, bất cứ khi nào có thể." Nghi nói, cảm nhận một sự liên kết mới, một mục đích chung tiếp tục gắn kết họ dù giờ đây họ tồn tại ở những tầng thực tại khác nhau.
Lam mỉm cười, một nụ cười chân thật, không còn mang gánh nặng tội lỗi đè nén như trước đây, dù vết thương cũ có lẽ sẽ không bao giờ hoàn toàn lành lặn. "Cảm ơn con, Nghi. Vì tất cả những gì con đã dạy ta, dù chính con mới là người đáng lẽ cần được dạy dỗ."
"Có lẽ." Nghi đáp, một nụ cười thoáng qua. "Chúng ta đã dạy dỗ lẫn nhau, theo cách riêng của mỗi người."
Họ đứng đó, giữa hai tầng thực tại khác nhau nhưng vẫn kết nối bởi một sợi dây tình cảm không gì có thể cắt đứt, cùng nhìn về phía tương lai, nơi công việc chưa hoàn thành vẫn đang chờ đợi cả hai.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 104 →