🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: lienhe@truyencuaai.com

Bầu trời phía đông bắt đầu ửng hồng từ lúc nào, nhẹ nhàng như một tờ lụa mỏng ai đó giơ lên trước ánh nến. Màu tím than của đêm khuya lùi dần, nhường chỗ cho thứ xanh lam mờ ảo của buổi sớm tinh sương, rồi từ từ nhuộm cam nhuộm hồng ở đường chân trời. Gió lành lạnh thổi qua mái ngói, cuốn theo mùi khói tàn và mùi cỏ ướt sau những giờ giao tranh.

Ngọc Bích ngồi khoanh chân trên mái nhà kho phía tây, lưng tựa nhẹ vào ống thoát nước bằng đất nung. Áo nàng rách một mảng ở vai phải, tóc xổ tung không còn trâm cài, gương mặt còn vệt bụi trận chưa kịp rửa. Nhưng đôi mắt nàng sáng — cái thứ ánh sáng không phải của hân hoan, mà của người vừa đi qua một đêm dài và còn sống để nhìn bình minh.

Tĩnh Hoài ngồi cách nàng không đầy một sải tay. Hắn đặt tay phải lên đầu gối, bên trái vẫn còn quấn vải buộc vết thương cũ từ tuần trước — vết thương mà Ngọc Bích đã băng cho hắn trong đêm đầu tiên gặp nhau ngoài thành, khi nàng còn tưởng hắn chỉ là một gã thương lái xui xẻo bị cướp dọc đường.

Cả hai không nói gì.

Bên dưới sân, tiếng bộ hạ dọn dẹp vẫn còn lào xào. Mùi thuốc nổ pháo chưa tan hẳn. Đâu đó có tiếng ai đó rên — không biết thuộc phe nào, cũng không còn quan trọng nữa khi bình minh đã gần.

Tĩnh Hoài lên tiếng trước. Không phải vì hắn dũng cảm hơn — mà vì hắn đã giữ im lặng quá lâu, đến mức nó trở thành gánh nặng đè trên ngực.

"Ngọc Bích."

Nàng không quay đầu. Chỉ hơi nghiêng một chút, cho thấy nàng nghe.

"Ta không biết bắt đầu từ đâu." Giọng hắn khác — không còn cái giọng trầm ổn của Tĩnh Vương, cũng không phải cái giọng lạnh lùng mà hắn hay dùng trong điện đường. Chỉ là giọng của một người mệt mỏi, và vì mệt mỏi mà không còn sức che giấu.

"Thì đừng bắt đầu." Ngọc Bích nói, nhẹ nhàng hơn mức nàng định. "Cứ nói. Bắt đầu từ đâu cũng được."

Tĩnh Hoài nhìn đường chân trời. Một lúc lâu.

"Ta đã nghe tin về nàng trước khi hôn lễ được chỉ định." Hắn nói. "Thiếu nữ họ Hoàng, con thứ ba của Hoàng Thừa Tướng. Người ta nói nàng cứng đầu, không chịu khuất phục, từng xé hôn thư của nhà họ Lý trước mặt mai mối." Hắn ngừng lại. "Ta nghĩ điều đó thú vị. Chỉ thú vị — như người ta thấy thú vị khi nghe kể về một con hổ trong vườn thú."

Ngọc Bích khẽ nhếch miệng, không hẳn là cười. "Vương gia so sánh thiếp với hổ trong lồng. Thật tâng bốc."

"Ta chưa nói xong." Hắn không phản ứng với cái giọng đó của nàng — hoặc đã quen, hoặc không còn muốn đấu khẩu nữa. "Đêm tân hôn, ta trở về phòng sau giờ Tý. Ta nghĩ nàng sẽ ở đó, dù không hài lòng, dù muốn khóc, dù giả vờ ngủ. Bởi vì đó là điều phụ nữ làm trong hoàn cảnh ấy. Nhưng nàng không ở đó."

Gió thổi. Một tờ giấy bị bỏ lại dưới sân từ lúc giao tranh bay lên, xoay vòng, rồi đáp xuống mái ngói ở phía xa.

"Cửa sổ mở. Trâm tóc rơi trên bậu cửa — hẳn là nàng đã vội." Tĩnh Hoài tiếp tục, giọng không lên không xuống, như người kể lại một câu chuyện từ lâu đã thuộc lòng. "Bọn thị nữ không ai dám báo ngay. Phải một canh giờ sau ta mới biết nàng đã ra ngoài. Một mình. Trong đêm. Không có vệ sĩ, không có hành lý, không có kế hoạch rõ ràng."

"Có kế hoạch." Ngọc Bích nói khẽ. "Chỉ là kế hoạch không hoàn hảo."

"Ta biết." Hắn quay nhìn nàng lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu nói. "Và điều đó làm ta—" Hắn dừng lại. Chọn từ. "—kinh ngạc. Không phải vì nàng trốn. Mà vì nàng không sợ."

Ngọc Bích lần này mới thực sự nhìn hắn. Ánh bình minh non nớt chưa đủ sáng để thấy rõ biểu cảm, nhưng đủ để thấy không có màn kịch nào trên khuôn mặt hắn lúc này.

"Ta đã sợ." Nàng nói thật. "Nhưng sợ mà vẫn đi thì vẫn tính là đi."

Tĩnh Hoài gật đầu, rất nhẹ. Như thể đó là câu trả lời hắn chờ đợi từ lâu mà không biết mình đang chờ.

"Ta lên ngựa đuổi theo một mình. Không cho ai biết." Giọng hắn hạ thêm. "Ta nói với bản thân rằng ta đuổi vì thể diện của vương phủ, vì nếu người ta biết Tĩnh Vương Phi bỏ trốn đêm tân hôn thì triều đình sẽ—" Hắn ngừng giữa chừng, thở ra. "Đó là lý do ta tự nói với mình. Nhưng không phải lý do thật."

Ngọc Bích im lặng chờ.

"Lý do thật là ta muốn nhìn thấy nàng." Tĩnh Hoài nói, giọng đều đều như thể đang đọc tấu chương — nhưng từng chữ nặng trĩu theo cách tấu chương không bao giờ có. "Ta muốn thấy người phụ nữ đó trông như thế nào khi đang chạy trốn. Liệu mắt nàng có sáng không. Liệu nàng có ngoảnh lại không. Liệu nàng có tiếc gì không."

Một con chim sẻ đáp xuống mái ngói bên kia rồi vụt bay.

"Và khi ta bị chặn đường, bị thương, nằm trong bụi cỏ—" Hắn khẽ cười, không phải cười vui, mà cười kiểu người ta cười khi nhận ra sự trớ trêu của số phận. "Người xuất hiện là nàng. Không nhận ra ta. Xé vạt áo băng vết thương cho một kẻ lạ mặt giữa đêm khuya, không hỏi lý do, không đòi đền ơn."

"Ta không phải người tốt bụng." Ngọc Bích nói, giọng hơi khô. "Ta chỉ không muốn có người chết ngay trước mặt ta."

"Ta biết." Hắn lại nói câu đó. "Đó chính xác là điều ta muốn nói."

Ngọc Bích nhíu mày nhẹ, chưa hiểu.

Tĩnh Hoài hướng mắt lên bầu trời đang sáng dần, như thể nói với bầu trời dễ hơn là nói với người ngồi bên cạnh.

"Nàng không làm vì tốt bụng. Nàng không làm để ai đó biết ơn. Nàng không làm vì muốn lấy lòng ai. Nàng làm vì nàng không chịu được cảnh đó — và nàng đủ tự do để làm theo điều nàng không chịu được, bất kể hậu quả." Hắn ngừng. "Ta không có điều đó. Ta chưa bao giờ có điều đó."

Câu cuối không phải oán thán. Chỉ là sự thật được nói ra lần đầu tiên.

Ngọc Bích bắt đầu hiểu.

Tĩnh Hoài từ nhỏ lớn lên trong vương phủ, rồi trong triều, rồi trong mạng lưới chằng chịt của quyền lực và toan tính. Mỗi bước đi đều có người quan sát. Mỗi lời nói đều có hai ba tầng nghĩa. Hắn học cách đọc người khác từ năm lên tám, học cách giấu bản thân từ năm lên mười. Đến năm hắn đủ tuổi để có cảm xúc thật thì cảm xúc thật đã bị lớp vỏ quyền thuật che kín đến mức hắn tự mình cũng không nhìn thấy.

Và rồi nàng xuất hiện — không phải với tư cách vương phi, không phải với tư cách kẻ thù hay đồng minh — mà với tư cách một người đang chạy trốn, hoàn toàn là chính mình, không che giấu gì, không biểu diễn gì.

"Ta ghen với nàng." Tĩnh Hoài nói câu đó như thể nhổ một cái gai đã cắm vào lòng bàn tay từ lâu. "Trước khi ta biết tên nàng, trước khi ta biết nàng là người ta sẽ cưới — ta đã ghen với sự tự do của nàng. Với việc nàng dám sợ mà vẫn đi. Với việc nàng không cần phải toan tính xem trốn chạy có ích lợi gì cho vị thế của mình."

Ngọc Bích nhìn hắn. Ánh bình minh đã đủ sáng để thấy rõ khuôn mặt — không còn ẩn sau bóng đêm hay sau màn lễ nghi. Chỉ là một người đàn ông mệt mỏi, đang nói thật lần đầu tiên không biết là sau bao nhiêu năm.

"Vương gia chưa bao giờ—" Nàng bắt đầu, rồi dừng lại.

"Không." Hắn hiểu nàng muốn hỏi gì. "Chưa bao giờ nói thật với ai theo cách này. Không phải vì ta không muốn. Mà vì ta không biết ai đáng để nói thật với." Hắn nhìn nàng. "Và vì ta sợ."

"Sợ gì?"

"Sợ rằng nếu ta tháo lớp giáp ra thì bên trong không có gì đủ để người ta ở lại."

Ngọc Bích im lặng rất lâu sau câu đó.

Bầu trời tiếp tục sáng. Màu cam đã trải rộng ra, ấm và thực như lửa. Đâu đó xa xa, một con gà trống gáy — lạc lõng, muộn hơn bình thường, như thể đêm qua cũng làm con vật đó mất đi cảm giác về thời gian.

Ngọc Bích nhìn xuống bàn tay mình. Ngón tay còn có vết trầy nhỏ từ đêm giao tranh. Nàng nghĩ về những gì hắn vừa nói — không phải để phân tích, không phải để tìm xem có bẫy không — chỉ để cảm.

Rồi nàng đặt bàn tay mình lên bàn tay hắn.

Nhẹ như gió.

Không siết. Không nắm. Chỉ đặt — như người ta đặt một tờ giấy mỏng lên mặt bàn, nhẹ đến mức gần như không có trọng lượng, nhưng vẫn đủ để cảm nhận được.

Tĩnh Hoài không cử động.

Ngọc Bích cũng không nói gì.

Cả hai cùng nhìn lên bầu trời.

Không cần lời. Đã đủ.

Lần đầu tiên kể từ khi họ gặp nhau — trong bóng tối, trong mưu tính, trong những màn đối đáp sắc bén và những lần nhìn nhau qua lớp mặt nạ — không còn gì để che giấu nữa. Không phải vì mọi bí mật đã lộ ra, không phải vì mọi vết thương đã lành — mà vì trong khoảnh khắc này, cả hai đều đồng ý rằng không cần phải che.

Bầu trời sáng thêm. Và thêm. Và thêm nữa.

Họ ngồi trên mái nhà, hai người từng ở hai phía của một đêm hỗn chiến, từng là người xa lạ trong bóng đêm ngoài thành, từng là vương và phi trong lễ nghi lạnh lẽo của triều đình — ngồi bên nhau và nhìn ánh sáng đầu tiên của ngày mới lan ra trên bầu trời.

Tĩnh Hoài lật bàn tay lại, rất chậm, để lòng bàn tay hướng lên. Không nắm tay nàng — chỉ mở ra, như một câu hỏi không cần lời đáp ngay.

Ngọc Bích nhìn bàn tay hắn một lúc.

Rồi nàng để nguyên tay mình trong đó.

Phía đông, mặt trời bắt đầu nhú lên khỏi đường chân trời — đỏ rực, rõ ràng, không còn ẩn sau mây, như thể cũng quyết định rằng đã đến lúc không cần phải giấu nữa.

Hết Chương 24

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 25
← TrướcTiếp →