Khi những sợi tơ sương còn giăng mắc trên vòm cây, ôm ấp mái nhà sàn và đậu lại trên những cành lục bình trôi, dòng sông đã thức giấc. Tiếng mái chèo khua nước nhè nhẹ, như khúc tình ca của buổi sớm mai, vang vọng xa xăm từ lòng nước mênh mông, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu. Đó là lúc những ngư dân hiền lành của miền Tây bắt đầu cuộc mưu sinh, hòa mình vào hơi thở dịu mát của mùa nước nổi.
Trên chiếc ghe nhỏ còn đọng hơi sương đêm, người đàn ông với vóc dáng gầy guộc nhưng đôi tay chai sần đã quen với sóng nước, khẽ ném mẻ lưới đầu tiên. Lưới bung ra như một đóa hoa khổng lồ, vẽ nên những vòng cung mềm mại trên mặt nước phẳng lặng, rồi từ từ chìm xuống, mang theo hy vọng về một bữa cơm ấm no. Ánh bình minh còn ngái ngủ, lấp ló sau rặng dừa xanh thẫm, nhuộm hồng cả một vùng trời, in bóng những chiếc ghe xuồng thành những nét vẽ thủy mặc trầm mặc.
Không khí buổi sáng sớm dịu dàng như một lời thì thầm. Hương phù sa và mùi đất ẩm quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Những con cá linh, sau một đêm ẩn mình dưới lớp nước mát lành, giờ đây đang tung tăng tìm mồi, không hay biết rằng những sợi lưới vô hình đang chờ đợi. Chúng là món quà quý giá mà dòng sông Tiền, sông Hậu hào phóng ban tặng cho những người con gắn bó với nó.
Một lát sau, khi lưới được kéo lên, cả khoang ghe như bừng sáng. Những con cá linh óng ánh, tươi rói, quẫy đạp mạnh mẽ, tạo nên bản hòa ca của sự sống. Chúng nhỏ nhắn, bạc trắng như những đồng tiền xu được rắc đầy, chen chúc trong lưới, phản chiếu ánh nắng ban mai như hàng ngàn viên kim cương li ti. Cảm giác tay chạm vào thân cá mềm mại, mát lạnh, cùng với tiếng vỗ nước tí tách như một điệu nhạc vui tai, khiến mọi mệt nhọc tan biến.
Niềm vui ấy không chỉ là của riêng người ngư dân, mà còn lan tỏa khắp xóm làng. Cá linh tươi rói sẽ được mang về, làm nên những món ăn đặc trưng của mùa nước nổi: cá linh kho mía, cá linh nấu lẩu mắm, cá linh chiên giòn... Mỗi món ăn đều mang đậm hương vị của đất trời và sự tảo tần của con người, như một cách để trân trọng những gì thiên nhiên ban tặng.
Buổi sáng cứ thế trôi đi trong nhịp điệu êm đềm của tiếng chài lưới và tiếng cá quẫy. Nắng đã lên cao, xua tan lớp sương mờ, tô điểm cho cảnh vật thêm phần rực rỡ. Những chiếc ghe xuồng nối đuôi nhau rời bến, mang theo những mẻ cá đầy ắp và nụ cười giản dị trên môi. Dòng nước vẫn hiền hòa chảy, ôm ấp những phận người, những ước vọng nhỏ nhoi, như người mẹ hiền luôn che chở cho đàn con.
Và khi những chiếc ghe dần trở về, trả lại sự yên tĩnh cho mặt sông, đâu đó trên những cánh đồng mênh mông vừa ngập nước, những đóa bông súng hồng tươi đã bắt đầu bung nở, như những điểm nhấn rực rỡ trên tấm thảm xanh biếc của lục bình và dòng nước bạc... Một vẻ đẹp khác của mùa nước nổi lại vừa hé lộ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 3 →